Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 10910 | 2 Đánh giá: 7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 39
TIẾNG HÔ XUNG TRẬN

❊ ❊ ❊

logo

Khu vực đào hào bỗng trở nên náo động.

Jack và mọi người chạy đến thì thấy Saburo đứng bên cạnh một núi đất khổng lồ, vung tay đấm thùm thụp vào không khí. “Tụi mình thành công rồi!” anh chàng hớn hở.

Mệt mỏi rã rời, cơ thể lại lấm lem bùn đất, dân làng tự hào nhìn thành quả của mình. Con hào rải dây gai chính thức bao quanh khắp làng, tạo thành rào cản lớn cho kẻ nào có ý đồ tấn công.

“Không, là thành công của cả làng,” Jack chỉnh lại, và rất vui mừng trước kết quả đáng khích lệ này. Trở lại thời điểm mới bắt đầu, chẳng ai dám chắc rằng họ sẽ làm được như vậy cả.

Nhóm Yuudai rải nốt chỗ gai cuối cùng.

“Giờ thì chỉ việc chờ Akuma đến thôi,” chàng võ sĩ khổng lồ nói sau khi nhìn khắp các tuyến phòng thủ. “Kiểu gì bọn chúng cũng sốc nặng cho xem.”

Kunio ngồi phịch trên tuyết, vừa nhăn mặt vừa gỡ chỗ gai dính trong lòng bàn tay. “Giờ có thể nghỉ được chưa?”

“Đến tối thì tha hồ nghỉ,” Jack vỗ lưng cu cậu khích lệ. “Còn giờ phải tập luyện thêm đã.”

Kunio méo miệng kêu khổ nhưng vẫn đứng dậy cùng những người khác đi lấy vũ khí. Trong buổi tập cuối cùng này, tuy chẳng mấy ai tỏ ra hào hứng, nhưng chí ít mối hiểm hoạ trước mắt, cũng như niềm vui khi các cô gái quay về đã khiến thái độ của dân làng rất tích cực.

Họ cần mẫn nghe theo điều động của các võ sĩ trẻ. Toge là người cuối cùng xuất hiện.

“Mong rằng Akuma cũng đến trễ như vậy!” Hayato bình phẩm khiến mọi người bật cười khúc khích.

Toge cúi đầu tạ lỗi. Đây là lần đầu tiên Jack thấy người đàn ông này kể từ khi đốt trại Akuma quay về. Nó chỉ mong ông không quá đau buồn khi thấy cảnh đoàn tụ nhan nhản xung quanh của các gia đình khác.

Dưới hiệu lệnh của Hayato, các nhóm bắt đầu tập luyện nghiêm túc. Jack nhận thấy đã manh mún xuất hiện sự tác chiến, nhưng vấn đề là dân làng vẫn rất vụng về, đôi lúc là hỗn loạn.

Sau vài lần thất bại, Hayato quyết định ra lệnh tạm nghỉ rồi lui ra hội ý cùng các võ sĩ trẻ khác.

“Mấy người này doạ chim còn khó đấy!” anh chàng lầm bầm.

Jack chán nản gật đầu. “Bọn Akuma sẽ nghiền nát đội hình dễ như bỡn. Dân làng quá thiếu tự tin.”

“Can đảm chính là thứ xa xỉ nhất đối với nông dân ở đây,” Hayato giải thích. “Trong khi chúng ta cần họ phải chiến đấu thì mới có cơ hội thành công.”

Yori giơ tay phát biểu. “Một con quạ sẽ trở nên liều lĩnh hơn rất nhiều khi bay thành đàn. Tuy nông dân nghĩ rằng họ yếu ớt, nhưng chúng ta có thể thuyết phục họ rằng tập hợp thành số đông sẽ khác.”

“Ý của cậu là?” Jack hỏi.

Yori dừng lại giây lát rồi nói, “Tiếng hô xung trận. Tớ nghĩ sẽ có ích trong trường hợp này.”

“Ý tưởng hay đó,” Hayato tán thành. “Cậu cứ thử xem sao.”

“Nhưng cậu mới là người quản lí...,” Yori còn chưa nói hết câu Hayato đã nhường chỗ bước sang bên.

Jack mỉm cười động viên khi nhà sư nhí run run tiến vào vị trí giữa hiên. Dân làng chăm chú nhìn, không hiểu chuyện gì sắp xảy ra.

“Tiếng gầm của hổ... có thể đe doạ kẻ thù hùng mạnh nhất... dù có thể con hổ đang bị thương,” Yori rụt rè nói. “Một tiếng hô...”

“Nói lớn lên!” một người nông dân ở phía sau hô to.

Yori hắng giọng rồi tiếp tục. “Một tiếng hô xung trận mạnh mẽ sẽ khiến đối phương hoảng sợ; nó giúp mọi người tập trung hơn, chiến đấu hăng say hơn, và vượt qua được nỗi sợ hãi ban đầu. Bây giờ, tôi muốn mọi người hãy hét lên.”

Dân làng lộ rõ vẻ nghi hoặc.

“Hét thật to lên,” Yori khuyến khích.

Chỉ có phân nửa đáp lại. “Mọi người có thể làm tốt hơn mà,” Yori nói. “Gầm lên như hổ ấy!”

Lần này âm thanh phát ra to hơn một chút, nhưng không mấy thuyết phục. Lần thứ ba cũng vậy. Yori bắt đầu thấy chán nản.

“Mọi người phải tập trung khí lực vào đan điền,” nhà sư nhí chỉ vào bụng. “Sau đó phát tiết ra, như thế này!”

Yori hít một hơi thật sâu rồi hét lên. “KI-AIIII!”

Tiếng hô điếc tai không phù hợp với thân hình của cậu lập tức khiến mọi người sững sờ. Kunio - người đứng ngay phía trước, thậm chí còn loạng choạng ngã lăn ra đất, tay ôm ngực, mặt lộ rõ vẻ đau đớn.

“Anh vừa làm cái gì vậy?” nhóc nông dân thở dốc. “Cứ như đánh vào tôi ấy!”

“Xin lỗi,” Yori cười trừ. “Tôi... hơi quá tay.”

Giờ thì dân làng đã thực sự thấy sợ hãi.

Hayato và Miyuki cũng nhìn Jack chờ đợi lời giải thích.

“Khí công,” Jack vừa đáp vừa nhớ lại các bí thuật của võ tăng mà thầy Yamada đã lồng vào các bài học khi còn ở trường Nhị Thiên Nhất Lưu. Trong lứa Jack, chỉ có duy nhất Yori là học được thuần thục.

Nhà sư nhí chia các nông dân thành đội tiếp tục tập luyện. Tuy chẳng có cơ may nào để mọi người luyện thành khí công, nhưng chí ít việc hô vang trong tập thể sẽ khiến họ cảm thấy mình đang ở trong một thể thống nhất... một lực lượng chiến đấu.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi Tiến »