
“Tớ không thể giữ được nữa mất!” Jack kêu to.
Yuudai đã bắt đầu kéo Miyuki, và cả Jack cùng Nakamura lên, nhưng tên này đã quyết tâm sẽ cùng chết nên vẫn ra sức ghìm lại.
“Buông Jack ra!” Yori vừa hô vừa ném tuyết vào tên cướp.
Jack cắn răng bám trụ vào hi vọng sống duy nhất, nhưng gần như sắp tuột tay đến nơi. Nửa thân dưới chìm trong mặt nước lạnh giá khiến sức lực nó yếu dần đi theo từng giây.
Đúng lúc Jack đã định bỏ cuộc thì một mũi tên từ đâu bay tới sượt qua vai cắm vào Nakamura khiến tên này chỉ kịp la lên đau đớn rồi chìm hẳn xuống dưới. Jack nhìn lên thì thấy Hayato đang vịn ở thành tường, tay cầm cung, Kunio mang tên đứng bên cạnh. Tuy nhiên nỗ lực bắn tên này là quá sức, một lần nữa, anh chàng cung thủ lại đổ gục xuống sàn.
Mọi người nhanh chóng kéo Jack ra khỏi hồ rồi tất cả cùng chạy đến chỗ Hayato. Cung thủ vẫn còn thở, một dòng máu tràn ra từ khoé miệng. Yori nhẹ nhàng đỡ cậu ngồi dậy.
“Trận chiến... kết thúc... chưa?” Hayato thều thào, khuôn mặt cậu trắng nhợt thiếu sức sống, bãi tuyết xung quanh đỏ rực những máu. Jack nhìn ra quảng trường. Chỉ còn Akuma và một tên cướp còn sống, nhưng chúng đã mất ngựa, và bị bao vây bởi dân làng trang bị giáo dài. Tên ác ma này hầu như không còn cơ hội chiến thắng... hay thậm chí là trốn thoát.
“Tụi mình thắng rồi.”
Hayato mỉm cười hài lòng. Cậu chuyển chú ý sang Miyuki. “Vòng tròn lửa đó... là ý tưởng của cô à?”
Nữ sát thủ gật đầu.
“Tôi... chẳng tài nào nghĩ ra được,” Hayato nói. Bằng tất cả nguồn sinh lực ít ỏi còn sót lại, cậu giải hoà với Miyuki. “Ninja thật lợi hại....”
Miyuki đặt tay lên mặt cung thủ, một hàng nước mắt lăn dài trên má. Trong khoảnh khắc đó, không ai nói nên lời. Jack nghẹn ngào với mất mát to lớn ngay trước thềm chiến thắng. Hayato đã cứu mạng Jack - và giờ đây thậm chí đến cơ hội nói tiếng cảm ơn cũng không còn.
Một tiếng la từ phía quảng trường phá vỡ bầu không khí tang thương.
“Đến lúc chấm dứt cơn ác mộng rồi,” Jack nói bằng chất giọng xen lẫn lòng quyết tâm và thương cảm. Nó đứng dậy đi lấy kiếm.
Phía bên kia, Saburo vẫn liên tục hô hào các nông dân duy trì đội hình.
“Có chuyện gì à?” Jack hỏi.
“Akuma rất cứng đầu,” Saburo giải thích. “Hắn điên cuồng đòi gặp cậu.”
Dân làng tạo thành đường cho Jack đi qua.
“Cẩn thận đấy,” Saburo bám sát bên cạnh, trường kiếm sẵn sàng trong tay. Jack gật đầu rồi bước vào trong.
“Cuối cùng cũng được đối mặt với võ sĩ ngoại quốc danh tiếng lẫy lừng!” Akuma vừa gắt vừa đưa mắt lên xuống quan sát Jack. Hắn đứng giữa vòng tròn giáo sắt mà dường như chẳng mấy bận tâm. “Tao đã nghe nhiều đồn đại về mày, nhưng luôn cho rằng đó chỉ là những lời đồn thổi, để cuối cùng phải trả một cái giá quá đắt. Một thằng nhóc ngoại quốc luyện thành tuyệt kĩ Nhị Thiên, lại sở hữu kĩ thuật ninja ! Nói xem, mày còn mang trong mình những sức mạnh gì nữa?”
“Tôi chẳng có sức mạnh gì cả,” Jack giữ vững khoảng cách an toàn.
Akuma rống, “Còn sức mạnh của tao chính là đem đến nỗi sợ hãi!”
Hắn giả vờ tấn công khiến một nông dân nhảy khỏi đội hình. “Rõ ràng bọn chúng thì như vậy, nhưng tại sao chúng mày lại không?”
Jack nhìn vào cặp mắt khát máu của Akuma và đột nhiên cảm thấy ớn lạnh cả sống lưng.
“Chúng tôi là một tập thể, vì vậy chẳng việc gì phải sợ ông,” Jack lí giải. “Và đó cũng chính là nguyên nhân dẫn đến thắng lợi này. Bây giờ thì mau chóng giải giáp đầu hàng đi.”
Akuma cười lớn. “Và mày sẽ để bọn tao sống?”
“Không như ông, tôi biết cái gì là lòng vị tha,” Jack trả lời khiến dân làng sửng sốt. “Tôi là một võ sĩ, sống và hành động theo tinh thần võ sĩ đạo. Còn dân làng ở đây đều là nông dân, không phải cướp cạn. Tôi không huấn luyện họ trở thành những sát thủ máu lạnh - mà đơn giản là đủ mạnh để kháng cự lại những kẻ như ông mà thôi.”
Tên thuộc hạ của Akuma lập tức vứt kiếm quỳ mọp xuống phía Jack và dân làng. Một giây sau, hắn chỉ còn là một cái xác chết.
“Trăng Đen không bao giờ hàng,” Akuma lạnh lùng rút đinh ba ra khỏi lưng thuộc hạ. Jack thực sự kinh tởm bản chất tàn độc của tên ác quỷ này, cứ như thể tim hắn được làm bằng đá vậy.
“Tao chết cũng được,” Akuma gầm lên, “nhưng nhất định phải kéo theo mày!” Nói đoạn liền rút thanh kiếm cán đen giắt ở đai lưng xông về phía Jack.
Nhưng hắn chưa đi được hai bước thì đã thở dốc ngã khuỵu xuống, lưng bị cắm sâu bởi một ngọn giáo dài, bàn tay xương xẩu cùng khuôn mặt nhăn nhúm của bà Natsuko xuất hiện từ phía sau.
“Ác ma như mày rất xứng đáng bị người ta đâm sau lưng,” bà cụ mắng. “Đòn này là cho con trai tao.”
Lúc Akuma loạng choạng đứng lên, Toge bước tới đâm thêm một giáo nữa vào lưng hắn. “Đây là cho vợ và con tao!” ông nức nở.
Nhưng thủ lĩnh Trăng Đen vẫn ngoan cố bước về phía Jack, lòng thù hận còn vượt qua cả nỗi đau thể xác.
Một người nông dân khác đâm vào bụng hắn. “Còn đây là cho con gái tao, Naoko.”
Thậm chí đến lúc này, Akuma vẫn tiếp tục bước đi.
Lần lượt từng người một, rồi sau đó là tập thể dân làng lao lên bảo vệ Jack, cũng như trút căm hờn lên đầu tên cướp. Danh sách nạn nhân của Akuma ngày một kéo dài, con số vết thương trên người hắn cũng vậy.
“Chúng ta có nên cản họ không?” Saburo ái ngại.
“Dân làng có quyền kết thúc cơn ác mộng này theo cách của họ,” Jack vừa đáp vừa nhìn Akuma chìm trong giáo mác.
Jack và Saburo trở lại bờ hồ, nơi Yori đang đọc kinh cầu nguyện cho vong hồn Hayato. Yuudai và Miyuki đứng ngay bên cạnh, đầu cúi thấp thể hiện lòng tôn kính.
Thấy Jack bước tới, Yuudai ngẩng đầu hỏi, “Neko đâu rồi?”
Jack liếc nhìn Miyuki, khuôn mặt nữ sát thủ chợt nhăn lại khi nhớ đến nỗi đau còn chưa nguôi.
“Con bé... chết rồi,” Jack tiết lộ khiến Yuudai sững sờ. “Nếu không có Neko, kế hoạch vòng tròn lửa đã không thể thành công...”
Lần đầu kể từ khi gặp Yuudai, Jack mới thấy anh bạn này bước tới giới hạn của sự chịu đựng. Cậu thở dài rồi nói, “Neko sinh ra trong một ngôi làng nông dân, nhưng với tôi, cô ấy luôn mang linh hồn võ sĩ đạo.” Nước mắt lăn dài trên má chàng trai khổng lồ.
“Và tố chất của... nhẫn giả,” giọng Miyuki cũng chan chứa nỗi buồn.
Màn tang thương này bị cắt ngang bởi Kunio. “Anh Jack, em giữ cung tên của anh Hayato được chứ?”
“Nghiêm túc đi!” Saburo nổi nóng. “Linh hồn của cậu ấy còn chưa rời khỏi đây, mọi người còn mới hay tin về cái chết của Neko nữa.”
Kunio há hốc mồm, sau đó chỉ tay ra phía sau. “Nếu nó chết rồi, thì kia là hồn ma chắc?”
Một bóng người đen đúa hiện ra từ nhà kho. Lông mày Neko đã cháy xém, quần áo te tua, nhưng ngoài ra thì vẫn khoẻ mạnh bình thường. Mọi người không thể tin nhóc tì câm điếc lại có thể thoát chết ngoạn mục đến vậy. Bất chấp đau đớn, Yuudai lao tới chỗ cô bé. Cậu còn chưa đi được nửa đường thì bất chợt có tiếng súng vang lên.
Yuudai ngã gục xuống đất. Neko bật khóc nức nở. Jack và mọi người dáo dác nhìn quanh truy tìm hung thủ trong lúc dân làng tán loạn ẩn nấp.
“Trên kia kìa!” Miyuki chỉ lên đỉnh tháp canh. Phía sau tấm màn bảo vệ, Kurochi đang gấp rút nạp đạn.
Neko liếc nhìn khuôn mặt hấp hối của Yuudai một lần nữa rồi lao người chạy đi.
Jack và Saburo phóng tới kéo Yuudai vào trong, nhưng cậu ta quá nặng. Cả bọn còn chưa vào tới nhà thì Kurochi đã đưa súng lên ngắm bắn.
Đúng lúc này thì tháp canh rung lắc dữ dội.
Neko liên tục dùng búa chẻ củi xả mạnh vào phần gốc bằng gỗ. Kurochi la lớn khi toà tháp rơi xuống đường hào vẫn bốc cháy ngùn ngụt bên dưới. Được tiếp thêm thuốc nổ trong người tên cướp, mọi thứ nhanh chóng trở thành một quả cầu lửa khổng lồ... với Độc Xà Kurochi là trung tâm.