
Hai tên cướp cầm đuốc thắp sáng khu vực xung quanh chiếc cọc gỗ giữa khu ruộng. Củi từ khu rừng chất đầy xung quanh. Một cậu bé mặc trang phục nhà sư và giáp trụ võ sĩ bị trói chặt - Yori.
Jack bất lực đứng ở rìa hào nhìn cuộc hành quyết sắp diễn ra. Hayato, Saburo và các nông dân đứng ngay cạnh, khuôn mặt họ hiện lên nỗi sợ hãi rõ rệt.
Ẩn trong bóng tối, Akuma cười man dại. “Chúng mày có từ giờ đến nửa đêm để đầu hàng,” hắn tuyên bố. “Bằng không thằng này sẽ chết.”
“Đừng hàng!” Yori la lớn, dù đã cố tỏ ra can đảm nhưng vẫn không giấu được chất giọng run run.
Nakamura bước tới đập cán búa vào mũ bảo vệ của Yori. “Câm mồm, hay muốn tao cắt lưỡi?”
Chấn động mạnh lập tức khiến Yori lịm đi.
Jack giận dữ lao ra, định xung phong giải cứu bạn mình.
Nhưng Hayato đã nhanh chóng giữ nó lại, “Đừng! Cậu sẽ chết mất!”
“Tôi phải cứu cậu ấy!”
“Cậu đang hành động đúng như Akuma muốn đấy. Hắn dùng Yori làm mồi chính là để nhử cậu ra,” Hayato nhấn mạnh. “Chỉ sợ chưa cứu được người thì đã bỏ mạng rồi.”
Nhận ra lí lẽ trong những lời này, Jack bèn thôi không vẫy vùng nữa.
“Nghe nói món thịt sư nướng ngon lắm đó!” Nakamura kích động rồi lui vào trong. Hai tên cuớp còn lại cũng vậy, chỉ để lại ngọn đuốc lập loè trong gió.
“Tụi mình phải làm gì đó đi chứ!” Saburo cũng tỏ ra sốt sắng không kém gì Jack.
“Đồng loạt xông tới thì sao?” Jack đề nghị.
“Được đó! Akuma sẽ không lường được kế này đâu,” Saburo xông xáo rút kiếm hưởng ứng.
Hayato vội vàng kéo Jack và Saburo sang một bên. “Quân của chúng ta toàn là nông dân, không phải võ sĩ đâu,” cậu nhắc nhở. “Thiếu đi lợi thế phòng tuyến mà bảo họ đi đánh nhau thì khác nào lấy trứng chọi đá.”
“Vậy thì chỉ chúng ta thôi?” Jack tiếp tục.
Đúng lúc này thì Toge bước tới xen ngang vào cuộc nói chuyện.
“Đừng nói là các người định đầu hàng đấy nhé?” Anh ta tỏ ra nghi ngờ nhóm Jack. “Nếu làm vậy thì Akuma sẽ đốt không chỉ nhà sư, mà cả các người, và toàn bộ dân làng ở đây, biến Tamagashi thành địa ngục trần gian.”
“Đừng lấy bụng tiểu nhân ra đo lòng quân tử,” Hayato giận dữ vì bị xúc phạm “Tinh thần võ sĩ đạo luôn đề cao lòng trung thành tuyệt đối!”
“Chúng tôi chỉ đang tính cách cứu Yori thôi,” Jack giải thích.
Toge quan sát khoảng cách từ hào đến cột gỗ. “Các người định hi sinh tất cả để cứu cậu ta ư?”
“Võ sĩ luôn như vậy,” Jack vừa nói vừa hồi tưởng về vị cha nuôi Masamoto của mình, cũng như cậu em nuôi Yamato. “Hơn nữa, Yori là bạn của tôi. Nếu có thể tôi sẵn sàng đổi mạng mình cho cậu ấy.”
“Chưa chắc đến mức ấy đâu,” Hayato mỉm cười nói. “Chúng ta vẫn còn một hi vọng nho nhỏ... mang tên Miyuki.”
Jack nhíu mày nhìn về phía bên kia chiến tuyến. Nó nhận ra mục tiêu của Akuma không phải muốn chúng đầu hàng, mà là phô diễn sự tàn độc nhằm bẻ gãy tinh thần chiến đấu của những võ sĩ vốn còn rất trẻ.
Lập luận của Hayato xung quanh việc ngay lập tức giải cứu Yori đương nhiên rất khó chấp nhận. Chính Jack cũng biết sẽ thật ngu dốt nếu biết phía trước là bẫy mà vẫn xông vào, nhưng nếu không làm thì nó cảm giác như mình lại một lần nữa phản bội Yori. Phản bội lại lời hứa sẽ bảo vệ cậu ấy - giống như lần ở trận Osaka vậy. Việc duy nhất Jack có thể làm bây giờ là cầu nguyện Miyuki sẽ thành công với kế hoạch thích sát trước nửa đêm. Tính mạng Yori phụ thuộc cả vào nữ sát thủ.
Căn cứ vào các ngôi sao thì thời gian không còn nhiều.
Ngọn đuốc giữa ruộng đã tắt, chiếc cột cùng Yori chìm vào bóng tối. Jack dỏng tai nghe ngóng dấu hiệu Akuma đã bị giết... vẫn chưa có gì.
Một ngọn đuốc khác lại được thắp lên, từ từ di chuyển trong không trung như đám lửa ma trơi, cho đến khi đến sát cạnh đống củi.
Yori vẫn bất tỉnh nhân sự gục đầu trên ngực.
Khuôn mặt cháy xém đầy sẹo của Nakamura càng thêm phần tàn độc dưới ánh lửa. “THẰNG NGOẠI QUỐC!” hắn gào lên, đưa mắt nhìn một lượt các nông dân đang đứng cạnh hào rồi nở nụ cười quỷ quyệt khi thấy mái tóc vàng của Jack. “Mày có chịu hàng không?”
Jack thất thần nhìn vào bóng tối. Cậu đâu rồi, Miyuki ơi?
“Ông đang hỏi mày đó, thằng ngoại quốc!” Nakamura giận dữ giơ cao ngọn đuốc.
Trái với mong muốn của con tim, Jack trả lời rất dứt khoát. “CHÚNG TÔI... KHÔNG HÀNG!”