
“Chúng ta mất bao nhiêu người?” Jack hỏi sau khi cả nhóm tập trung tại quảng trường làng.
Quân của Akuma tổn thất nặng nề, cũng như chưa lường trước được sức kháng cự dai dẳng của dân làng nên tạm thời lùi xa ra khỏi địa giới. Nhiệm vụ canh gác được tạm giao cho Neko đảm nhiệm, những người còn lại lo gấp rút chấn chỉnh lực lượng.
“Bảy người lớn... và một cậu bé,” Hayato đáp.
“Tên cậu ta là Riku,” Yori thương cảm. “Mới chỉ tầm tuổi tụi mình.”
Jack ngồi ở rìa mái hiên, tay ôm đầu đau khổ. “Hai trong số đó là thành viên nhóm dùng kiếm của tớ.”
“Không nên tự trách mình, chiến tranh thì phải vậy,” Yuudai khuyên.
“Nhưng chính tôi đã huấn luyện họ, lãnh đạo họ...”
“Và nhờ vậy nên bốn trên sáu vẫn còn sống.”
Jack rất cảm kích Yuudai, nhưng những lời này không có mấy tác dụng ở thời điểm hiện tại. Dù tạm thời bọn cướp đã bị đẩy lui nhưng dân làng vẫn là những người chịu tổn thất nặng nề hơn.
“Sẽ cần đến phép màu để vượt qua một đợt tấn công như hồi nãy đấy,” Jack ngao ngán.
“Thì có rồi còn gì!” Saburo tự hào cầm chiếc mũ móp ra khoe. “Đảm bảo cha tớ cũng hết hồn cho xem.”
“Đừng quên rằng bọn cướp cũng đã mất năm tên,” Hayato nói. “Tức là chỉ còn khoảng hai mươi tên nữa - trong đó có bốn tên đang bị thương. Tuy chúng ta đang ở thế bất lợi, nhưng tạm thời bọn chúng sẽ chưa vội tấn công đâu.”
“Và cũng không vội rời đi,” Miyuki nhận định. “Hắn chỉ đang chờ mặt trời lặn.”
“Đó cũng là thời điểm tốt để cắt đầu rắn,” Jack bất ngờ phát biểu, những cái chết đau đớn xung quanh thôi thúc nó đưa ra hành động.
“Ý cậu là ám sát hắn á?” Miyuki chớp mắt kinh ngạc. “Ai nghĩ ra trò đó vậy?”
Jack và Hayato liếc về phía Yori.
“Hóa ra nhà sư này cũng không phải vừa nhỉ,” nữ sát thủ thốt lên. “Thế cậu định ra tay kiểu gì?”
Yori giật mình khi thấy có người hiểu lầm rằng mình sẽ là người hành động.
“Là tôi, chứ không phải cậu ấy,” Hayato đính chính. “Với cây cung này.”
“Không được đâu,” Miyuki gạt phắt.
“Tôi biết hắn luôn giữ khoảng cách,” Hayato thở dài, có vẻ khó chịu với thái độ của Miyuki. “Vì vậy nên tự mình sẽ phải tìm cách tiếp cận - mà vẫn tránh được Kurochi và Sayomi.”
“Đó không phải vấn đề,” Miyuki đáp.
“Thế thì là cái gì?” Hayato bắt đầu hết kiên nhẫn.
“Áo giáp Akuma quá dày, tên không thể bắn thủng được. Muốn thích sát thành công cậu sẽ phải đến gần, rất rất gần.”
“Ý cô là?”
“Một ninja sẽ thích hợp với nhiệm vụ này hơn.”
Trăng vẫn chưa lên, chỉ có ánh sao phản chiếu trên bình nguyên phủ dày tuyết. Đêm xuống càng khiến các nông dân thêm sợ hãi. Họ chỉ mong hồi còi báo hiệu đừng vang lên. Với những người này, Akuma là một con quỷ đêm có khả năng hấp thu bóng tối để tăng thêm sức mạnh.
Ninja cũng vậy.
“Đến nửa đêm tôi sẽ ra tay,” Miyuki vừa nói vừa đưa tay sờ thanh đoản đao đeo trên lưng.
“Không cần phải mạo hiểm vậy đâu,” Jack e ngại cho an toàn của nữ sát thủ.
“Tôi được đào tạo để làm những việc này.”
“Tớ biết. Nhưng rất có thể bọn chúng đã đề phòng.”
“Cậu đang lo lắng cho tôi đấy à, Jack?” Miyuki cong môi trêu.
“Tất nhiên rồi!” Jack vừa đáp vừa lấy một chiếc phi tiêu giắt trong đai lưng ra. “Giữ nó để dùng khi cần nhé.” Nói đoạn nắm chặt tay nhìn thẳng vào mắt nữ sát thủ.
“Tôi sẽ cẩn thận,” nữ sát thủ hứa.
Cô kéo mũ trùm đầu lên rồi di chuyển về phía khu rừng.
Jack nhìn theo bóng người đang khuất dần trong đêm tối. Kế hoạch của Miyuki là vòng ra bình nguyên phía sau Akuma chờ thời cơ hành động. Lòng can đảm của cô thật sự khiến Jack xúc động. Nó chỉ sợ sẽ không bao giờ còn được gặp lại người bạn này nữa.
Neko kéo tay Jack ra hiệu, Nhất định sẽ ổn thôi.
Jack mỉm cười, trong lòng thầm cảm kích nhóc tì câm điếc này. Dù khiếm khuyết về khả năng biểu đạt nhưng thực ra cô bé là người rất hiểu chuyện.
Để Neko tiếp tục công việc canh gác, Jack xuyên qua quảng trường trở về khu vực hào đất phía nam. Hayato tuần tra trung tâm, Saburo phía tây, còn Yori phía đông, riêng Yuudai vẫn đứng chốt hàng rào phía bắc với nhóm của mình. Họ không thể mạo hiểm, bởi lẽ rất có thể Akuma sẽ dùng phương pháp bao vây để tấn công.
“Đi rồi,” Jack nói với Hayato.
“Cô ta là một ninja can đảm.”
“Miyuki nhất định sẽ bình an quay lại,” Jack hơi sẵng giọng.
Hayato liếc nhìn Jack. Hiểu được bất an trong lòng thủ lĩnh của mình, cậu bèn bổ sung, “với cái đầu Akuma, hi vọng là vậy.”
Nói đoạn đưa mắt quan sát bình nguyên Okayama tối đen như mực. “Quá yên tĩnh. Tôi e rằng Akuma đang âm mưu gì đó rất lớn.”
Jack cũng cảm nhận được điều này. “Dù là gì thì hắn cũng không có nhiều thời gian.”
Nó đang định đi tiếp đến chỗ Saburo thì nghe có tiếng la hét vang tới. Tiếng này xuất phát từ hướng Yori, có vẻ như Akuma đã hành động. Vớ vội ngọn đuốc gần đó, Jack vội vàng cùng Hayato chạy dọc theo đường hào.
Một khuôn mặt hoảng sợ hiện ra trong bóng tối.
“Bọn chúng đột nhiên... tấn công,” ông Sora thở dốc. “Chúng đang ở đâu?” Jack rút kiếm sẵn sàng. “Biến mất rồi... nhưng cậu ấy đã....”
“Ai?” Hayato sốt ruột.
Jack không đợi câu trả lời, trong lòng nó đã hiểu.
Trên đống tuyết nhuốm máu là cây quyền trượng của Yori.