
Nhấc Saburo trên vai, Jack và Miyuki chui ra khỏi cũi. Những tù binh khác đều đã chạy trốn, chỉ còn lại người nô lệ Triều Tiên bị thương nằm một chỗ.
“Mau rời khỏi khi còn có thể đi,” Jack hối thúc.
Nhưng ông ta vẫn chẳng đáp chẳng rằng, vừa vơ vét chỗ thức ăn thừa trong nồi vừa quan sát trận chiến, đôi lúc còn khẽ nhếch mép mỗi khi có tên hải tặc nào bị thương hoặc bị chết.
“Để rồi bỏ lỡ màn này hả?” Ông ta mỉa mai. “Không đời nào.”
Chiếc atake-bune lại khai hỏa khiến mạn phải tàu Nhện Đen ngập chìm trong gỗ, xương và thịt vụn. Người nô lệ Triều Tiên liền cuồng nhiệt vỗ tay.
Để mặc ông ta thưởng thức trận chiến đẫm máu, Jack và nhóm bạn của mình tăng tốc bước đi. Yori chạy trước cầm chiếc móc sắt kumode mở đường. Thế nhưng hầu hết bọn Phong Quỷ đều đang tập trung toàn lực chống trả võ sĩ hải quân nên chẳng mấy ai chú ý đến chúng. Một vài tên hải tặc có trang bị pháo cầm tay nhắm vào chiếc kobaya đang lao tới đồng loạt khai hỏa khiến chiếc tàu chủ yếu dựa vào tốc độ này bị đánh chìm ngay tức khắc.
“Nhanh chân lên!” Jack hối thúc trong lúc một chiếc seki-bune tấp sát vào thành tàu Nhện Đen, bắt đầu phóng thang chuyển sang đánh giáp lá cà. Phải gánh theo Saburo, tốc độ di chuyển của chúng là khá chậm.
Vì tàu Nhện Đen đã bị giữ chặt, phía bên hải quân thả sang một quả cầu sắt có lắp kích nổ.
“MAU TÌM CHỖ NẤP!” Miyuki tri hô rồi thả Saburo bên cạnh xấp dây thừng và nằm đè lên.
Jack và Yori cũng vội vàng nằm xuống ôm đầu vừa kịp lúc quả đại pháo horoku phát nổ. Mảnh vụn kim loại bay tứ phía chọc thủng vải buồm, gỗ sàn lẫn hải tặc. Lúc khói mờ đi thì toàn bộ con tàu đã ngập chìm trong tiếng rên rỉ, một cái lỗ lớn mọc ra chính giữa boong. Hải quân samurai vẫn duy trì thế tấn công vũ bão.
“TOÀN LỰC KHÁNG CỰ!” Thuyền trưởng Kurogomo giơ cao chiếc nỏ khổng lồ của mình khích lệ tinh thần đàn em. Hắn bắn tên trúng ngực một võ sĩ, rồi xộc tới chém võ sĩ khác đứng gần đó khiến cả hai rơi tõm xuống biển.
Trong lúc thuyền trưởng Kurogumo dừng lại nạp tên thì đợt hải quân thứ hai đã xông tới. Jack ngẩng đầu nhìn qua lớp dây thừng vốn đã te tua sau sức công phá của quả bom horoku ban nãy. Đôi bên giằng co dữ dội, nhưng có vẻ bọn Phong Quỷ đã bị dồn vào thế chân tường.
“Tụi mình cần có vũ khí,” Miyuki lên tiếng.
Jack gật đầu, bên cạnh đó nó cũng không thể rời tàu mà bỏ lại bản hải đồ của cha. Nhận thấy Cheng đang chạy qua chỗ mấy bao cát gần cột buồm, Jack bèn phóng tới túm lấy nhóc hải tặc này lại.
“Hành lí của chúng tôi để ở đâu?” Jack hỏi.
Bất ngờ vì thấy các tù binh được tự do, Cheng có vẻ hơi chần chừ.
“Chỗ vũ khí hôm qua ấy!” Jack giục. “Làm ơn, chúng tôi chỉ muốn thoát thân thôi.”
Cheng nhìn một lượt quanh khung cảnh thê thảm của tàu Phong Quỷ rồi quyết định, “Trong phòng của thuyền trưởng. Mau theo tôi.”
“Ở lại bảo vệ Saburo giúp tớ,” Jack giao phó nhiệm vụ cho Miyuki và Yori rồi đuổi theo Cheng.
Hai người chạy đến đuôi tàu, băng qua Manzo, người lúc này đang vừa xoa cái đầu trọc vừa không thể tin vào những gì đang diễn ra trước mắt mình. Tên Đầu Lâu và đám đàn em bị buộc tham gia vào trận đánh không cân sức với một toán hải quân. Mặc dù vậy bọn chúng vẫn chiến đấu rất hăng say, gây ra thương vong đáng kể cho đối thủ.
Đến ca-bin, Cheng mở cửa dẫn Jack vào hành lang bên trong. Khu vực này vừa tối lại vừa lạnh, càng vào sâu âm thanh chiến trận càng thêm xa dần.
Phòng thuyền trưởng tuy đơn giản nhưng ngăn nắp, chỉ bao gồm giường, gối, và một cái bàn gỗ thấp. Qua ánh lửa lập lòe, Jack thấy cặp song kiếm của mình và đai lưng dụng cụ của Miyuki được đặt trên mặt bàn, túi vải dù nằm dưới sàn ngay bên cạnh, đống túi vải hành hương cũng vậy. Jack vội vàng tìm bản hải đồ, nhưng kết quả lại chaửng thấy đâu.
“Anh tìm gì vậy?” Cheng thắc mắc.
“Một quyển sổ ghi chép,” Jack nôn nóng thấy rõ.
“Cái này à?”
Jack nhìn về phía Cheng, người lúc này đang đứng cạnh giường. Trên đó đúng là có bản hải đồ đang mở giữa chừng. Có vẻ ban nãy thuyền trưởng Kurogumo đang cố gắng giải mã thì nghe tiếng xung đột giữa bọn Đầu Lâu và Jack bên ngoài.
“Cảm ơn,” Jack thở phào nhẹ nhõm nhận quyển sổ từ tay Cheng.
Nó cẩn thận gói món đồ quý giá này vào lớp vải dầu như trước rồi cất kĩ trong túi vải dù cùng những đồ vật khác, đoạn giắt kiếm lên đai lưng, đầu đội mũ rơm. Dù tình hình bên ngoài đang rất hỗn loạn, tốt hơn hết vẫn nên cứ giữ kín thân phận thì hơn.
“Nếu bị phát hiện,” Cheng vừa giúp Jack thu dọn vừa nói, “tôi sẽ nói là bị anh đe dọa.”
Jack mỉm cười gật đầu. “Tôi cũng định nói vậy mà!”
Phía bên ngoài, hàng loạt tiếng bước chân vọng xuống.
“Hải quân đánh tới đuôi tàu rồi!” Một tiếng hô vang lên, kéo theo sau là tiếng va chạm của bính khí.
“Nhanh chân lên nào!” Jack vội vàng chạy ngược lên boong.
Lúc nó và Cheng nhìn thấy ánh mặt trời thì tàu Nhện Đen đã đầy ắp võ sĩ. Ấy vậy mà toán Phong Quỷ vẫn chưa chịu đầu hàng.
“Gọi rồng ra đây!” Thuyền trưởng Kurogumo vừa hô vừa bắn mũi tên cuối cùng của mình trước khi rút kiếm chặt đầu tay hải quân xấu số.
Một cái bóng khổng lồ xuất hiện từ trong làn sương, kéo theo sau là quả cầu lửa đỏ rực bay tới để lại cột khói dài cả dặm. Không muốn chần chừ thêm khi hải long đã xuất hiện, Jack chạy nhanh hết mức có thể trở lại chỗ Miyuki và những người còn lại. Nó đưa cây quyền trượng cho Yori, và thanh ninjatō cho Miyuki.
“Tụi mình sẽ không thể vừa chiến đấu vừa bảo vệ Saburo đâu,” Miyuki cảnh báo.
“Để tôi cùng giúp cho,” Cheng đề nghị.
Thế là Yori và Cheng cùng nhau phụ trách việc cõng anh chàng Saburo béo tốt. Jack và Miyuki rút kiếm đánh chém mở đường. Hải tặc hay hải quân thì cũng vậy - miễn sao nhanh chóng đến được chỗ mấy cái thùng.
Cả bọn chạy gần đến nơi thì một toán hải quân samurai khác lại nhảy lên tàu Nhện Đen, tạo thành lá chắn gươm đao giáo mác không thể công phá. Thủ lĩnh nhóm người này rút kiếm chặn ngay trước mặt Jack.
“Đừng hòng trốn thoát... hải tặc.”