
“Đảo Hải Tặc vốn là đỉnh một ngọn núi lửa đã ngưng hoạt động,” thuyền trưởng Kurogumo giải thích trong lúc điều khiển tàu Nhện Đen. “Mọi thành viên Phong Quỷ đều phải thề độc sẽ không bao giờ tiết lộ vị trí nơi này. Sau hôm nay, các người cũng phải làm như thế,” ông ta nhấn mạnh.
Jack bồn chồn nhìn nhóm bạn. Ai nấy đều lo ngại nơi đây sẽ trở thành mồ chôn của mình. Trải qua bao nhiêu khó khăn gian khổ, viễn cảnh đến được Nagasaki, và xa hơn là trở về bên Jess càng ngày càng chẳng khác gì một giấc mơ xa vời vợi.
“Thôi, đừng để Tatsumaki phải chờ lâu,” thuyền trưởng Kurogumo nói rồi ra lệnh cho Đầu Lâu và đàn em hộ tống các tù binh.
Bị dí kiếm vào lưng, Jack chỉ còn cách ngoan ngoãn nghe lời. Lúc di chuyển lên sườn dốc, nó chợt nghe có tiếng thét từ trên cao. Một người đàn ông vừa rơi xuống từ ban công tòa nhà, gãy xương chết tại chỗ.
Quân hải tặc vẫn tiếp tục công việc của mình như chẳng hề có chuyện gì xảy ra.
“Xem chừng Tatsumaki không vui rồi,” thuyền trưởng Kurogumo lắc đầu bình luận.
Thủ lĩnh hải tặc đi trước ra hiệu cho Jack và Yori tiến lên, Đầu Lâu bọc hậu. Miyuki, Saburo và Cheng ở lại phía sau, do những tay sai khác canh chừng. Đường càng lúc càng lên cao. Jack thấy thật may mắn khi không mắc chứng sợ độ cao. Yori thì không được may mắn như vậy. Kiến trúc trên này thay đổi dần theo lối vào, đến đỉnh thì trông chẳng thua kém gì so với dinh thự lãnh chúa cả.
Đứng trước cánh cổng dẫn vào tòa thành, Jack bi quan nghĩ đến chuyện sắp sửa xảy ra với mình và đám bạn. Việc quẳng người đàn ông vừa rồi cho thấy Tasumaki là một người vô cùng tàn nhẫn, thậm chí có khi còn máu lạnh hơn cả thuyền trưởng hải quân Arashi.
Dù vậy thì Jack đã từng sống sót trở về sau những cuộc đụng độ với các cá nhân ác độc chẳng kém. Tiêu biểu có thể kể đến Lãnh chúa Akechi, sơn tặc Akuma, và đương nhiên là cả kẻ thù giết cha - Độc Nhãn Long nữa. Nó tự nhủ dù điều gì đang chờ đợi phía trước thì cũng nhất định phải nỗ lực chống trả đến hơi thở cuối cùng.
Chờ Miyuki, Saburo, Cheng và đám hải tặc canh gác bắt kịp, thuyền trưởng Kurogumo mới kéo chiếc chuông lớn treo bên trên. Ngay sau đó cánh cửa mở ra để lộ lối vào. Nội thất bên trong trang trí rất lộng lẫy, sàn trải thảm, tường phủ lụa, trần treo lồng đèn, tranh ảnh, bảo vật đặt khắp nơi.
Ra đến ban công, cảnh vật lập tức khiến Jack thấy choáng ngợp. Từ trên này có thể quan sát toàn bộ khung cảnh Đảo Hải Tặc, tàu Nhện Đen to là vậy mà bây giờ nhỏ nhoi trông chẳng khác gì một món đồ chơi.
“Mừng là anh đã hoàn thành nhiệm vụ,” bóng người lúc nãy quay lại nói.
Jack đứng hình. Được tin sắp gặp mặt thủ lĩnh tối cao của hải tặc Phong Quỷ, nó thật sự không thể ngờ... đến chuyện này.
Đứng trước mặt họ là một người phụ nữ mặt đánh phấn trắng, môi tô son đỏ, mày kẻ chỉ đen. Bà ta vận trang phục cung đình Trung Hoa dệt bằng chất liệu tơ tằm hảo hạng nhất. Mái tóc dài đen láy buộc chỉ đỏ. Tất cả tạo thành ấn tượng về một người vừa đẹp, vừa đáng sợ đến rúng động lòng người.
Thuyền trưởng Kurogumo cúi sát đầu. “Thuộc hạ đã thề - với tính mạng - sẽ mang nó về đây.”
“Ừm.” Người phụ nữ đáp. “Ta cũng không hề mong muốn mất đi thuyền trưởng giỏi nhất của mình.”
Bà cười nhạt. Một nụ cười quyến rũ nhưng lạnh lẽo.
Bà ta quay sang phía Jack cúi đầu thi lễ.
“Rất vui được gặp cậu,” chất giọng ngọt ngào phát ra từ khuôn môi đầy đặn. “Ta là Tatsumaki, nữ vương hải tặc.”