Mặc dù hiện là cuối thu, nhưng Nhũ sơn vẫn còn chút nóng bức, có xanh ngăn ngắt chẳng có chút dấu hiệu héo úa nào, thời tiết thế này mà phải mặc quan phục trong ba tầng, ngoài ba tầng, Thiết Tâm Nguyên cởi luôn, chịu không nổi.
Pháo hiệu dưới núi đã nổ ba tiếng, đại quân bắt đầu cắm trại, một đám hoạn quan chia làm hai hàng men theo đường nhỏ lên lên.
Thiết Tâm Nguyên dẫn đám huynh đệ ít va chạm tới vách núi quan sát.
Hoạn quan thì tất nhiên chẳng có gì đáng xem, nhưng cung nữ theo sau đó thì rất xinh đẹp.
“ Cung nữ váy vàng là người hầu hạ hoàng hậu, còn cung nữ váy hồng là người Phùng Hiền phi ... A, còn có màu lam và màu tím .. Không ngờ các phi tần cũng đến, xem ra phàm là vị chủ tử có chút thể diện trong cung đều tới, thật là lạ.” Trương ma ma vì giúp Thiết Tâm Nguyên mặc y phục mà rời Tử Thần quan, vừa vặn giúp họ giải thích tình hình trong cung, hạ thấp giọng nói:” Sau này công tử nếu có tiếp xúc, tuyệt đối đừng chọc giận hoàng hậu.”
Thiết Tâm Nguyên ngạc nhiên:” Chẳng phải thanh danh hiền lương của hoàng hậu đã truyền khắp Đại Tống sao? Xưa nay ta không nghe thấy bất kỳ điều gì không hay về hoàng hậu.”
“ Đó là vì ở hậu cung không ai dám nói một lời nào về hoàng hậu, hoàng hậu xuất thân tướng môn, rất hiểu binh pháp đấy, dùng cả binh pháp vào quản lý hậu cung. Người cung nào phải mặc y phục thế nào đều có quy định khắt khe, mặc nhầm, nhẹ thì đánh đòn, nặng thì mất đầu ...”
Thiết Tâm Nguyên nhìn cách ăn mặc của Trương ma ma:” Chẳng phải người nên mặc váy áo màu phấn hồng à?”
“ Ma ma và Tiểu Châu Nhi đều là người trong phủ công chúa, hoàng hậu là mẫu nghi thiên hạ, nhưng cũng không quản chuyện ngoài cung. Ài dà, công tử phải đi mặc quan phục rồi, sắp quất roi rồi, sau ba tiếng roi là phải ra nghênh giá, không mặc quan phục còn ra cái gì.”
Thế là Thiết Tâm Nguyên lần nữa bị Trương ma ma mặc trang phục nam tước lên người, đi qua một rừng thủ vệ, lẻ loi đứng ở bãi cỏ đợi hoàng đế tới.
Muốn không ngó ngang ngó dọc trước một đoàn mỹ nữ yểu điệu đi qua bên cạnh phải có trái tim sắt đá mới được, nhưng chỉ một lúc là y trai lỳ rồi, vì nhìn đâu cũng thấy mỹ nữ ...
“ Nhìn linh tinh cái gì? Mau quỳ xuống, loan giá của bệ hạ sắp tới rồi.” Vương Tiệm không biết từ đâu chui ra đá đầu gối Thiết Tâm Nguyên một cái, bắt y quỳ xuống:
Thân quen nó bất lợi ở chỗ này, người khác đố hắn dám hành hung, Thiết Tâm Nguyên hậm hực quay sang:” Vương thúc, huân quý gặp quan gia không phải quỳ.”
Vương Tiệm ôm phất trần đứng bên cạnh Thiết Tâm Nguyên nghiêm mặt nói:” Vương thúc muốn tốt cho ngươi lại còn ương ngạnh, bệ hạ vừa mới phong tước cho ngươi, đó là ân điển bằng trời, ngươi không quỷ cảm tạ thì đợi bao giờ?”
“ Quỳ cho đàng hoàng, năm nay phong tước chỉ có một mình ngươi thôi đấy.”
Thiết Tâm Nguyên định tranh luận vài câu, xung quanh hoạn quan đứng, thị vệ đứng, cung nữ cũng đứng, mỗi y quỳ mọp xuống đất, rất khó chịu, chợt nghe Vương Tiệm dài giọng dùng khẩu âm kỳ quái hô.
“ Kim long lạc địa, loan phượng bàn phi, cát địa thần tường, khai quốc Kim Thành huyền nam Thiết Tâm nguyên cung hậu thánh giá.”
Âm thanh truyền đi rất xa, hai hoàng y nữ tử bê lò hương đứng tới phía trước Thiết Tâm Nguyên, chẳng biết đốt cái gì, mùi quái quái cứ ra sức luồn vào mũi.
“ Hắt xì!”
Hắt hơi liền hai cái, bực mình chuẩn bị đứng lên, không ngờ chân đau nhói, quay đầu lại thì ra tên khốn Vương Tiệm dẫm lên chân mình.
“ Kim Thành huyện nam khấu nghênh bệ hạ.”
Triệu Trinh từ noãn kiệu đi xuống, chắp tay nhìn cung điện dưới ánh chiều tà:” Đúng là rất khác biệt.”
Trưởng công chúa cũng ở noãn kiệu đi ra, cười nói:” Bên ngoài không là gì, công phu đều ở bên trong cơ.”
“ Ha ha ha, a muội đừng nói ra, để trẫm xem xem cái nhà làm bằng đá này có gì thần kỳ mà khiến a muội giục trẫm tới đây ở ..” Triệu Trinh nói chuyện một hồi mới quay sang nhìn Thiết Tâm Nguyên gật đầu:” Ái khanh vất vả rồi, bình thân.”
Thiết Tâm Nguyên đứng dậy, khom lưng tiễn hoàng đế tới cung điện, định đợi hoàng đế đi rồi sẽ tính sổ với Vương Tiệm, không ngờ tên này biết khôn nhanh chân chạy trước dẫn đường rồi.
Một ông lãi chòm râu bạc trắng như cước, gương mặt hiền hòa, dừng lại trước mặt Thiết Tâm Nguyên, mỉm cười nói:” Quả nhiên là thanh niên tài tuấn, một lò gốm hóa giải họa sát nách cho Đại Tống ta, phong Kim Thành huyện nam rất xứng đáng.”
Người ta mặc tử bào, hông còn đeo túi kim ngư, thế là Thiết Tâm Nguyên lại lần nữa khom lưng thi lễ.
Bao Chửng từ phía sau đi lên quát:” Mắt mọc ở đỉnh đầu rồi à, ngay cả Bàng tường mà cũng không nhận ra.”
Bàng Tịch ngăn Bao Chửng lại, đỡ Thiết Tâm Nguyên lên, thuận tay kéo y đi cùng mình:” Lão phu chẳng qua là một lão tốt của Đại Tống, cần nhiều người nhận ra làm gì.”
“ Nghe nói nhà cửa của man di rất ít khi dùng kèo cột, đều lấy đá chất thành, tòa điện đường ngươi xây dựng có gì khác.”
Thiết Tâm Nguyên chắp tay:” Bẩm Bàng tướng, kỳ thực không khác biệt gì nhiều, chỉ khoác lên trên tấm y phục Đại Tống thôi.”
“ Hà hà, lão phu cũng nghe thị bạc ti tấu báo, hải thuyền tới các vùng man di, nhìn thấy man nhân và người Tống chúng ta không khác biệt nhiều, có khác chỉ là ở y phục mặc tên người thôi.”
“ Bọn họ nói nhẹ nhàng, không biết rằng khác một bộ y phục thôi là khác biệt giữa trời và đất rồi, man nhân để thân trần cực kỳ bất nhã, không hiểu tu sỉ là gì, con người và súc vật khác nhau cũng chỉ ở chút tu sỉ đó mà thôi.”
Bao Chửng gật gù:” Bàng tướng cao kiến, chỉ là khi điện đường chưa xong, lão phu đã vội vàng về kinh, khi đó đã có cái thế vàng son lộng lẫy, giờ không dám tưởng tượng còn xa hoa tới mức nào.”
“ Không thể nói như thế, không có tòa cung điện này thì đâu ra báu vật, tuế tệ năm nay còn chưa biết phải làm sao, Hà Bắc chưa có lượng thực, hai ta cũng đâu được nhà nhã theo bệ hạ tới Tử Thần quan nghỉ ngơi, Bao Long Đồ quá khắt khe rồi ...”
Thiết Tâm Nguyên bị Bàng Tịch kéo đi, không có tư cách xen vào một câu, lại còn đối diện với những ánh mắt như gai nhọn của đám quan viên khác, làm y cực kỳ khó chịu.
Đoàn người đi qua cổng, ngay lập tức trước mắt xuất hiện con phi long giang cánh phun nước, làm không ít người bất ngờ bật thốt ra tiếng.
“ Không thấy kênh, lại có đầu thú phun nước cao như thế, xem ra nguồn nước ở Nhũ sơn ở nơi rất cao.”
Thiết Tâm Nguyên giải thích:” Nước ở đây tới từ thác nước ở lưng chừng núi, dùng thủy xa lấy nước, sau đó dẫn vào ống, dựa áp lực nước tạo ra suối phun. Suối phun này không chỉ để làm đẹp, còn giải quyết nước dùng cho điện đường cùng tưới cho hoa cỏ xung quanh.”
Bàng Tịch bắc tay lên mắt nhìn thủy xa ca lớn đằng xa, gật gù:” Không tệ, Đông Kinh nằm ở vùng bình nguyên, thiếu gỗ lớn xây nhà, thường thường làm một cung điện mà phải chặt trụi cả ngọn núi.”
“ Cứ như thế e rằng bách tính cũng chẳng còn củi mà đun nữa, nếu như có thể dùng đá xây nhà, một có thể lâu dài, hai là phòng hỏa, dù là lúc tác chiến cũng kiên cố hơn, kiểu nhà bằng đá này nên phổ biến mới phải.”
Một đám quan viên lưng lom khom liên tục ca ngợi Bàng tướng nhìn xa trông rộng, còn về phần Thiết Tâm Nguyên, bọn họ lờ đi như không có.
(*) Bàng Tịch là viên quan tốt danh tiếng, đừng tin mấy phim ảnh dã sử lúc nào cũng bôi nhỏ Bàng thái sư.