Nhân lúc mây đen còn chưa tới đỉnh đầu mình, đám Xảo Nhi đào đất chôn thanh trúc xuống đất, sau đó toàn bộ chen lấn dưới mái hiên, nhìn Thiết Tâm Nguyên ở phía đối diện, xem y có bị sét đánh không?
Có cột thu lôi rồi thì lão tử sợ quái gì thiên uy, con gà béo mập vừa hầm chín, nếu không tên nào dám lại gần, ăn một mình cho đã.
Chỉ là dù miếng thịt gà ngon nhất cho vào miệng cũng không khỏi có chút vị đắng, bị viên thẩm phán công bằng nhất thiên cổ chỉ mặt mắng ác nhân, không phải là đãi ngộ nhiều người được hưởng. Trong trí nhớ của Thiết Tâm Nguyên, hình như chỉ có Trần Thế Mỹ bị cẩu đầu đao chặt mất đầu là bị Lão Bao mắng như thế.
Ngẩng đầu nhìn trời, nửa trời quang, còn nửa thì mây đen cuồn cuộn như ngày tận thế.
Cái thành Khai Phong này rất tà môn, hoặc là trời quang mây tạnh, hoặc là mưa như trút nước, còn muốn thưởng thức ý cảnh mưa bụi li ti không ướt áo thì phải tới Giang Nam.
Trong mưa lớn sầm sập, một cây cổ thụ ngoài đồng bị sét đánh trúng, vừa bắt lửa thì bị mưa nhanh chóng dập tắt, để lại cái cây khô bị chẻ làm hai, như hai cánh tay vươn lên trời kêu than gì đó.
Thiết Tâm Nguyên gặm chân gà nhìn cột thu lôi cao quá mái nhà, đợi mãi mà chẳng thấy có động tĩnh gì.
Luôn cho rằng làm việc tùy tâm, ân oán sòng phằng là có thể sống vui vẻ thoải mái, vậy mà tâm tình càng tệ.
Vì chứng minh với đám huynh đệ tỷ muội đang tụ tập dưới mái hiên là bản thân không phải kẻ xấu, Thiết Tâm Nguyên đánh xe trong tiếng sấm nổ đì đùng về nhà.
Khi đi qua cái cây cổ thụ bị sét đánh trúng, Thiết Tâm Nguyên nhặt một cành cây to bằng cổ tay, định mang về phơi khô rồi nhờ người mài thành hạt châu, nghe nói hạt châu làm từ gỗ bị sét đánh có công dụng trấn trạch, chẳng biết có thật không?
Vương Nhu Hoa về nhà thấy nhi tử ngồi bên bàn trầm mặc khác thường, cười hỏi:” Sao vậy, gặp chuyện gì không vui ở Xảo trang à?”
Thiết Tâm Nguyên kéo tay mẹ ngồi xuống:” Mẹ, hôm nay con bị Bao Chửng mắng một trận.”
Vương Nhu Hoa tức thì sầm mặt:” Ông ta có tư cách gì mà mắng con, chó lại đi cày, quản chuyện không liên quan cái gì?”
Thiết Tâm Nguyên lắc đầu:” Mẹ, có khi ông ấy nói đúng.”
“ Con làm sai chuyện gì rồi?” Vương Nhu Hoa trở nên nghiêm túc:
“ Mẹ, thế gian này có vô số pháp môn tu thân, trong đó có một loại gọi là tùy tâm ý, tâm ý như hình nước, mưa nhập vào nhụy hoa, tự biến thành cay đắng ngọt bùi. Nước vào bình chứa khác nhau có hình dạng khác nhau. Vứt bỏ băn khoăn, thong thả mà bước, không cần cố ý lập nên mục tiêu, hãy để hành vi của mình thúc đẩy bản thân tới đỉnh ca hoặc đáy sâu, thành không vui, bại không lo.”
“ Cữu công nói pháp môn này là thứ khảo nghiệm bản tính của con người nhất, người tốt làm việc thiện, như nước mưa thấm nhuần mặt đất, kẻ ác làm việc ác, như hổ vào đàn dê ...”
Vương Nhu Hoa nhìn nhi tử hồi lâu, đột nhiên vung tay tát một cái như trời giáng.
Thiết Tâm Nguyên không hề chuẩn bị trước, bị mẹ đánh choáng váng suýt ngã, ôm cái má nóng rát, nhìn mẹ đầy hoang mang vô tội.
Vương Nhu Hoa nghiến răng:” Pháp môn cái gì chứ, nhi tử quên hết mấy thứ vớ vẩn đó đi, nghe kỹ cho lão nương. Sau này ra đường, không ức hiếp người khác, nhưng đừng để người khác ức hiếp, không hại người khác cũng đừng để người khác hại. Người ta cắn con một miếng, con cắn lại cho mẹ, còn phải cắn mạnh hơn, như thế mới không ai dám ức hiếp con.”
Gia huấn của hoàng gia chỉ có một chữ "hiếu", Vương gia to lớn cũng chỉ có hai chữ "trung hiếu", Vương Nhu Hoa thấy nhi tử suy nghĩ quá nhiều, liền dạy gia huấn của Thiết gia, ý nghĩa hạch tâm chỉ có ba chữ "không chịu thiệt".
Xuất thân từ cao môn đại hộ, sau đó gả vào nông gia, rồi một mình bươn trải nuôi con, Vương Nhu Hoa tự rút ra bài học sâu sắc, trong mắt nàng nam tử đại trượng phu không thể thiếu hai chữ "cương cường".
“ Nhớ chưa?”
“ Nhớ rồi ạ!” Thiết Tâm Nguyên rối rít gật đầu, dám không nhớ thế nào cũng bị tát cái nữa:
“ Nhớ thì tốt, suy nghĩ cho kỹ, sau này truyền cho tôn nhi của mẹ.”
“ Mẹ đánh nhi tử thuần thục như thế, sau này tự đi đánh tôn nhi, dù gì nó cũng là con của con, con không ra tay được.”
Vương Nhu Hoa bĩu môi:” Cái đồ hẹp hòi, mẹ tát một cái mà ghi hận rồi, trước kia sinh con ra, mẹ bị hành chết đi sống lại ...”
Nửa canh giờ sau Thiết Tâm Nguyên lảo đảo về phòng, nghe mẹ kể khổ thật khủng bố, chống đỡ không nổi, thả người nằm xuống giường, hồ ly theo lệ nhảy lên lưng dẫm giúp y giãn gân cốt.
Thực ra lời mẹ dạy cũng là tôn chỉ của Thiết Tâm Nguyên, chỉ là y muốn tìm một chỗ dựa tâm lý thôi, giờ đến mẹ cũng bảo mình như thế, còn gì phải suy nghĩ nữa.
"Ngươi hẳn là hài lòng, lão phụ của Trương Tường tự mình bóp chết thân sinh nhi tử, ngươi nên chứng kiến cảnh thảm tuyệt nhân gian đó."
Câu nói cuối cùng của Bao Chửng lần nữa theo cùng tiếng sấm nổ hiện lên trong đầu.
“ Không đúng, mình lại mắc mưu Lão Bao rồi.” Thiết Tâm Nguyên ngồi bật dậy, làm hồ ly hoảng sợ nhảy thật xa:
Mở cửa, gió mang nước mưa lành lạnh thốc vào mặt, vẫn sải bước ra ngoài đóng xe ngựa, kệ mẹ hô hoán đằng sau, quất mạnh vào mông ngựa, con ngựa thồ hì một tiếng, chảy thẳng tới phủ Khai Phong.
Một tuần hương sau, Thiết Tâm Nguyên vừa mới tới nơi đã có lão phó tóc trắng cầm ô đứng đợi sẵn ngoài cổng mời vào, nhìn cảnh này lòng y trầm xuống, người ta sớm đợi mình, ngay cả chuyện này mà còn tính tới, Lão Bao hơn mình quá xa.
Mặc áo vải thô đơn giản thoải mái, Bao Chửng để đầu trần, chỉ gài một cái trâm gỗ, trước mặt có một đĩa rau xanh, một quả trứng luộc, một bát canh và một bát cơm trắng, đó là cơm tối của ông.
Khi Thiết Tâm Nguyên được đưa tới hoa sảnh ở hậu viện thì ông ta ăn ngon lành, chẳng hề có ý dừng lại, chỉ chỉ ghế đối diện rồi ăn tiếp.
Ăn không nói là thói quen sinh hoạt tất yếu của người bảo thủ như Bao Chửng, ăn xong lấy nước canh đổ vào bát tráng, sau đó uống hết, còn dùng nước canh súc miệng òng ọc nghe mà buồn nôn, tới đó mới hoàn thành quá trình ăn cơm.
Đợi lão phó dọn chén bát xong, Bao Chửng cầm chén trà liếc xéo Thiết Tâm Nguyên:” Còn cho rằng ngươi tới ngay cơ, không ngờ giờ mới tới.”
Thiết Tâm Nguyên cười khổ:” Phủ tôn lợi dụng chuyện sửa đường của học sinh, tạo thành vòng vây lớn quét sạch cường đạo xung quanh Đông Kinh đã đành, sao còn giữ hậu thủ hại học sinh chứ?”
(*) Vương Nhu Hoa đúng là người mẹ tuyệt vời =))