Tô Mi thay đổi rất nhiều rồi, nếu là bảy năm trước, nàng có khi vội vàng giục Dương Hoài Ngọc ra chiến trường lập công, giờ nghĩ rất lâu mới thở dài: “ Dương gia là tướng môn hiếm hoi còn đánh trận được, ta biết đệ chỉ an ủi ta thôi, bệ hạ triệu tập huynh ấy về kinh sư đúng lúc này, lại còn bỏ qua chuyện lớn ở Tôn Dương chính điếm, chắc chắn là vì muốn huynh ấy đi đánh trận rồi.”
Quả nhiên vẫn là Tô tài nữ sắc sảo năm nào chỉ thoảng cái nghĩ xa được như thế, Thiết Tâm Nguyên không nói gì thêm, vì nàng nói qua đúng, hoàng đế chỉ rộng lượng với người hữu dụng.
Dương Hoài Ngọc đi tới vỗ vỗ vai an ủi lão bà, sau đó đẩy nàng ra, cười nói: “ Ta ở trong quân làm sao không hiểu chuyện cổ quái trong đó, nếu như tránh không được, chẳng bằng như đệ nói viết huyết thư tới cửa cung cầu chiến, lại còn được tiếng trung thành vì nước.”
“ Ha ha ha, lão tử là tướng quân, tướng quân phải đánh trận, còn đánh ở đâu chẳng thế. Huynh đệ, giúp ca ca chăm sóc tẩu tử ...”
Câu cuối nghe rất có vấn đề, nhưng lúc này Thiết Tâm Nguyên không đùa, nghiêm túc gật đầu, Dương Hoài Ngọc cực kỳ dứt khoát, tung mình lên chiến mã, sách thiết thương, lần nữa xông vào bóng tối!
Đám hương lân chạy tới tị nạn thập thò ngoài sảnh đường nghe thấy hết lời bọn họ nói chuyện với nhau, chớp mắt hiểu ra ngay, đại quân tới, không biết phải ở lại bao nhiêu ngày, ăn ở sẽ là khoản chi tiêu lớn.
Số lương thực này sẽ lấy từ huyện Khai Phong, mình còn chưa nộp thuế hè, nhân cơ hội này xóa được thuế là tốt nhất.
Thế là bất kể người có quần áo hay không đều vội vàng rời Xảo trang, về tính xem ruốt cuộc là nộp lương thực lãi hơn hay nộp tiền lãi hơn, còn về phần vừa rồi lão bà nõn nà của mình bị thằng khốn kiếp nào đó sờ mấy cái thì tính sau.
Người mà hơn vạn, vô bờ vô bến.
Trên đồng trống đen xì xì quân sĩ đứng nghiêm trang, đuốc tắt dần, mặt đất quay về yên tĩnh.
Dương Hoài Ngọc toàn thân giáp trụ, áo choàng đỏ tươi che sương sớm, lá cờ lớn mang chữ Dương cũng bị sương làm ướt, rũ xuống cán, kỳ thủ phải không ngừng giữ ra mọi người mới thấy được chữ lớn trên đó.
Một vị tướng quân, mười thân binh, một kỳ thủ, lập thành quân trận nho nhỏ trước cổng hoàng cung.
Đại môn hoàng cung vào buổi sáng vô cùng tấp nập, không ít xe trâu xe ngựa tụ tập ở lán gần đó, quan viên người đứng người ngồi, ngáp dài ngáp ngắn chuẩn bị lên triều, nhưng hôm nay mọi người đều mang một bộ mặt nghiêm trọng, tiếng xì xào bàn tán cũng ít hẳn đi.
Khi cánh cửa lớn nặng nề mở ra Dương Hoài Ngọc tuốt bảo kiếm rạch tay trái của mình, hai thân binh trải tấm lụa trắng lớn, hắn dùng máu viết hai chữ "cầu chiến", sau đó sai thân binh trình lên quan trông cửa.
Viên quan kia không dám chậm trễ, mang tấm lụa chưa khô máu chạy vào hoàng cung.
Triệu Trinh cả đêm không ngủ, thần thình mệt mỏi, hai mắt có quầng thâm, Vương Tiệm phải dùng lớp phấn dầy che đi, cả đêm hoàng đế cùng trọng thần thương thảo chuyện nam cương.
“ Chỉ Hữu Giang có chiến sự, vì sao Lĩnh Nam tấu báo Nông tặc công đánh Quảng Châu cấp bách, tri phủ Ung Châu và tri phủ Quảng Châu tấu báo mâu thuẫn nhau. Một thì nói Nông tặc đã vượt quan, Lĩnh Nam thất thủ, một thì nói Hoành Sơn trại chỉ bị quấy nhiễu, đã bị đánh lui, Lĩnh Nam vô chiến sự.”
“ Trẫm tin Điền Nguyên Nghĩa và Trần Củng đều không có gan che dấu triều đình, vậy ai đang vây công Quảng Châu?”
Bình chương sự Trần Chấp Trung chắp tay:” Bệ hạ, vùng Lĩnh Nam xa xôi, một bản tấu báo trên đường chậm trễ nửa tháng một tháng là bình thường, hai tấu báo này cách nhau tới bốn tháng, nên đều đúng, trong đó tấu báo của Ung Châu thời gian gần hơn nên đáng tin hơn.”
Xu mật sứ Hạ Tủng bước ra:” Vậy là thiên hạ không có chiến sự, binh sĩ vừa từ biên cương về phải làm sao? Theo lời Trần tướng, lão phu có nên khiển họ về phông? Như thế ngài bảo bệ hạ phải làm sao, chẳng lẽ nói bệ hạ là hôn quân dùng phong hỏa hí chư hầu?”
Trần Chấp Trung không vì những lời khó nghe đó mà nổi giận, ngược lại giọng cứ đều đều:” Không có chiến sự là tốt nhất, để tứ hải an bình, quốc phú dân cường mới là chuyện bình chương sự như lão phu nên làm. Còn tướng sĩ ngoài thành, bọn họ tất nhiên là trung dũng, bệ hạ ra mặt giáo duyệt một phen, ban thưởng vàng bạc coi như báo đáp vất vả tuất biên. Mọi việc an bài thỏa đáng, làm sao khiến bệ hạ thành Chu U vương được, Đại Tống ta không có Bao Tự, cũng không có Chu U vương.”
“ Xu mật sứ, có một việc lão phu không hiểu, trung xu chỉ gửi cho ông một phong thư, vì sao lại có hai vạn bốn nghìn mãnh tốt tiến kinh?”
Triệu Trinh nhíu mày:” Đó là do trẫm đồng ý, nay Lĩnh Nam đã thành đất tài phú của Đại Tống ta, không cho kẻ khác nhòm ngó, muốn đối phó với nhung địch, phải đảm bảo Đại Tống vô sự.”
“ Trước tiên là Giao Chỉ xâm nhập Liễu Châu, sau lại có Nông Trí Cao xâm chiếm Quảng Châu, Nguyên Châu, làm trẫm rất bực bội, sớm ngày tiêu diệt trẫm mới yên lòng.” Trần Chấp Trung nghe lời này mà kinh hãi, bởi vì hoàng đế trước giờ nhu nhược bị đồng mà lại quyết đoán như thế, từ bao giờ? Thân là tể tướng vậy mà không hề phát hiện ra biến hóa này.
Kín đáo quan sát xung quanh, các đại thần khác đều nghiêm nghị không nói không rằng, tai ù ù không biết là âm thanh từ đâu tới, còn chuyện gì đáng sợ hơn không nắm được thánh ý.
Miễn cưỡng ổn định lại tâm thần chắp tay nói:” Lão thần hồ đồ.”
Triệu Trinh nhẹ giọng nói:” Ái khanh không cần tự trách, bao năm qua ái khanh vì giang sơn Đại Tống mà tận tâm tận lực, thấy ái khanh tóc sớm bạc, trẫm thấy áy náy lắm.”
Lời này nghe thì giống an ủi, nhưng Trần Chấp Chung lòng lạnh toát, rõ ràng hoàng đế có ý bãi tướng, nếu ông ta không nghe ra thì quá ngu xuẩn rồi.
“ Bệ hạ nói rất phải, lão thần sớm đã không thể phụng sự bệ hạ nữa, mong bệ hạ tuyển hiền năng khác thay thế, tránh làm hỏng quốc sự.”
Trần Chấp Trung nói xong những lời này mà không ai lên tiếng nói giúp, biết thời mình hoàn toàn đã qua, dứt khoát không ở lại đại điện nữa, cáo bệnh ra về, khi ra cửa cung đúng lúng nhìn thấy hoạn quan cầm huyết chiến thư vội vàng chạy tới đại điện.
Ông ta nhìn rất rõ hai chữ bằng máu kia, buông một tiếng thở dài, vỗ cột trụ Văn Đức điện cảm thán:” Lang yên nổi lên, biết bao giờ mới dập được.”
Quảng Châu nhất định vẫn bình an vô sự, ông ta tin tưởng như vậy.
Tinh thời gian thì khi tấu chương của Điền Nguyên Nghĩa còn đang lênh đênh trên biển thì hoàng đế đã phát ý chỉ điều binh rồi, đồng thời hạ lệnh phong khẩu cho những châu phủ mà đại quân đi qua, nếu không sao có chuyện biên quân tới tận kinh thành mà mình mới biết.
Cười chua chát, từ ngày chấp chính ông ta biết mình chỉ là sự lựa chọn quá độ, nhưng khi thành hiện thực, trong lòng không che dấu được sự thất lạc.
Đứng ở cửa cung nhìn ánh mặt trời chói sáng, gõ gõ sống lưng đã mỏi, như không nhìn thấy Dương Hoài Ngọc hiên ngang đứng đó, từng bước rời đi.