Chuyện thương lượng xong, Thiết Tâm Nguyên chắp tay cáo từ.
Rời đại môn Hạ gia, quay đầu nhìn lại tòa phủ hùng vĩ đó, Thiết Tâm Nguyên thở dài lên xe ngựa chuẩn bị trước, Hạ Tủng nói hay ho lắn, nhưng ông ta căn bản không cho y cơ hội từ chối nào, vậy chẳng bằng chủ động nhận lấy.
Nếu Hạ Tủng gặp xui xẻo, mình nhận một đứa bé cho nó tránh khỏi đi nơi ma thiêng nước độc như Lĩnh Nam cũng là đúng, dù đứng trước mặt hoàng đế, y cũng có thể khảng khái thừa nhận.
Giờ vấn đề đáng suy nghĩ là, đứa bé này là ai, phong ba dùng ly miêu đổi thái tử mới dần dần lắng xuống, chẳng lẽ lại thêm lần nữa?
Nhưng đây là nữ hải tử.
Thiết Tâm Nguyên nghĩ vỡ đầu cũng không ra mục đích của Hạ Tủng là gì, đành gác chuyện này lại.
Sau khi về nhà, Thiết Tâm Nguyên tự tay làm vài món ăn ngon, hâm nóng một bình Lê hoa bạch, đợi mẹ về ăn cơm.
Không biết từ khi nào, mẹ có thói quen uống một chén rượu vào bữa tối, chỉ nhớ khi lần đầu hưu mộc về nhà thì thấy mẹ có thói quen này.
Vương Nhu Hoa về nhà thấy cơm nước tươm tất bày sẵn trên bàn thì nghi ngờ nhìn nhi tử mấy lượt, thấy nhi tử mặt bình thản mới yên tâm ngồi xuống.
“ Muốn gì thì nói đi, một khi mẹ ăn xong thì nói gì cũng vô ích.”
Thiết Tâm Nguyên lật đật chạy tới đấm vai cho mẹ, cười nịnh:” Con không đành lòng thấy mẹ ngày ngày vất vả, nên làm cơm để mẹ thả lỏng một chút.”
“ Thật à?” Vương Nhu Hoa gắp một cọng rau quyết lên nhìn:” Rau này làm rất phiền phức, vừa ngâm, vừa rửa, nấu cũng kỳ công, con đâu phải là đứa có kiên nhẫn, thường chỉ rán quả trứng lừa mẹ thôi. Còn rượu nữa, mùi thơm thế này, có vẻ là Lê hoa bạch, con trộm rượu của ngoại công đấy à?”
Hiếu thảo là thứ phải làm thường xuyên, đột nhiên tốt như thế, mẹ cho rằng vô sự hiến ân cần không trộm cũng cắp là phải.
Thiết Tâm Nguyên cười khì:” Hôm nay con thiếu chút nữa bị người ta bắt làm nữ tế ..”
Vương Nhu Hoa vừa nghe được một nửa đập ngay đũa xuống bàn, quắc mắt quát:” Kẻ nào mù mắt như thế? Nhi tử, con không đồng ý đấy chứ, dù đồng ý rồi mà mẹ không nhận thì hôn sự này cũng không tính.”
Thiết Tâm Nguyên thở dài:” Là Hạ Tủng.”
Vương Nhu Hoa ngây ra mất một lúc rồi vỗ tay nhi tử an ủi:” Nhà ta không chọc vào nổi, nếu khuê nữ ông ta không quá tệ thì con cưới đi.”
Thái độ mẹ thay đổi như chớp làm Thiết Tâm Nguyên bất mãn:” Mẹ vừa nãy còn nói kẻ nào mù mắt.”
“ Vừa nãy là vừa nãy, bây giờ là bây giờ ... À phải rồi, nhi tử, khuê nữ của ông ta có phải do chính thê sinh không? Nếu là của thị thiếp là không được.” Vương Nhu Hoa tích cực truy hỏi:
Trước khi mẹ kịp ảo tưởng gì thêm, Thiết Tâm Nguyên nói vội:” Khuê nữ ông ta chừng một tuổi.”
“ Hả?” Vương Nhu Hoa suýt đứng bật dậy:
Thiết Tâm Nguyên vội vàng gắp thêm thức ăn cho vào bát, mời mẹ ăn.
Vương Nhu Hoa mồm thì nhai mà nước mắt đảo quanh, đứa bé mới một tuổi, như vậy dù thành thân, nhi tử cũng phải đợi mười lăm năm nữa, thế thì bao giờ mình mới có cháu mà bế.
“ Con không đồng ý, Trịnh công cũng không nhắc nữa.” Thiết Tâm Nguyên nói thêm:
Vương Nhu Hoa nuốt vội miếng cơm, trừng mắt lên:” Sau này nói liền một lần, muốn dọa chết mẹ đấy hả?”
“ Mẹ, ngay từ đầu con nói suýt mà, tại mẹ không chịu nghe cho rõ chứ. Mà Vương gia và Hạ gia qua lại gần gũi, mẹ có nghe nói một năm qua Hạ gia có thêm nhân khẩu không?”
Vương Nhu Hoa khép mắt suy nghĩ:” Không, tuyệt đối không có, đây là đại sự, Vương gia nhất định sẽ biết ... Ý con, đứa bé không phải con Hạ Tủng?”
Thiết Tâm Nguyên cũng nghĩ vậy:” Có khả năng này, ông ấy muốn đứa bé mang họ Thiết, chuẩn bị đưa tới, sau này không đòi lại nữa.”
“ Hiện giờ Hạ Tủng quan tới tể phụ, tước tới Trịnh quốc công, quyết không để huyết mạch chảy ra ngoài, nhi tử, không cần nghĩ nữa, đứa bé đó không phải cốt nhục của Hạ Tủng đâu.” Vương Nhu Hoa nhanh chóng trấn tĩnh lại, lập tức lại là nữ chưởng quầy tinh minh quyết đoán:
Thiết Tâm Nguyên rót rượu cho mẹ, mẹ là người sinh ra lớn lên ở mảnh đất này, tiếp thụ toàn bộ tinh thần của người Tống, nếu mẹ nói không phải thì chắc chắn là không phải rồi.
“ Nếu đứa bé đó gặp phải nguy cơ gì, con cứ đưa nó về đây, đám người Hạ Tủng đều là người khổng lồ, dù vung tay hay vung chân, đều có thể khiến đứa bé đó không có chỗ táng thân, ở lại nhà ta ít ra còn sống được.”
“ Dạ.” Thiết Tâm Nguyên hơi xấu hổ, từ lúc nhìn thấy đứa bé cho tới lúc rời Hạ gia, trong lòng chỉ suy tính tới các loại âm mưu quỷ kế, mà không nghĩ tới đứa bé tội nghiệp đáng thương thế nào.
Một chồi non vừa nảy mầm đã bị người ta lợi dụng, thật đáng thương.
Mẹ đã ăn cơm xong về phòng nghỉ ngơi, Thiết Tâm Nguyên thì vẫn ngồi trước bàn, cẩn thận gỡ từng chút thịt cho hồ ly ăn.
Chuyện này rất mất thời gian, đến khi hồ ly dùng móng cào cào khúc xương chẳng còn chút thịt nào, Thiết Tâm Nguyên thở dài dọn dẹp bát đũa, về phòng.
Ngày mai hỏi công chúa, chỉ cần đứa bé đó không từ hoàng cung ra thì đón lấy nó, vì lòng thiện lương che chở trẻ nhỏ, chắc là không có phiền toái gì lớn?
Thiết Tâm Nguyên an ủi bản thân như vậy, gạt bỏ mọi thứ chìm vào giấc mộng.
Đông Kinh quả thực không phải nơi tốt nhất để sống, tháng sáu bụi đát mùi mịt, cây cối hai bên quan đạo đều phủ lớp bụi lờ mờ, che mất đi màu sắc vốn có.
Đi qua một khoảng rừng cây dương là nhìn thấy Xảo trang bừng bừng sức sống, như viên ngọc quý rơi xuống trần gian.
Xảo trang không trồng quá nhiều lúa mạch, cho nên khi ruộng nhà người khác trụi lụi khó coi thì ruộng của Xảo trang vẫn mướt một màu xanh của các loại rau.
Con kênh sáng như bạc chảy xuyên qua đồng ruộng, uốn lượn từ Hoàng Hà chảy tới tưới tắm toàn bộ Xảo trang, tạo nên cảnh sắc u nhã.
Hôm nay Xảo Nhi đi tu sửa quan đạo.
Đây không phải là công trình lớn, bình thường đều là huyện nha phái lao dịch đi làm, Xảo Nhi vì miễn lao dịch cho đám đệ đệ, chủ động tìm quan phủ yêu cầu bỏ tiền sửa quan đạo bị mưa lớn làm sói lở, cũng coi như phục dịch trước, mùa đông được thanh nhàn.
Chuyện tốt như thế huyện nha tất nhiên hài lòng, chuyên môn phái một bác sĩ phân quản tu sửa đường xá tới giám công, lao dịch có thể làm trước, nhưng đường xá không thể làm qua loa cho xong.
Xảo Nhi sửa đường rất chịu khó, xúc hết đoạn đường bị mưa lớn làm xói lở không ra bộ dạng gì, thêm vôi vữa, dùng chùy nện chặt, cuối cùng dùng cối say đá thật lớn là cho phẳng đường.
Viên bác sĩ thấy Xảo Nhi làm đường còn yêu cầu cao hơn cả của mình lười giám sát, suốt ngày ở trong quán trà của Thủy Châu Nhi.