“ Bày trận!”
Nghe thấy tiếng hô của Dương Hoài Ngọc, Thiết Tâm Nguyên len lén mở cửa, bế hồ ly đi ra.
Tới sân liền biết vì sao hồ ly kinh hoàng như thế, mặt đất rung chuyển, vó ngựa như mưa bão dồn dập nện lên mặt đất, gấp gáp thế này không giống cấm quân đi qua, mà như là hành quân khẩn cấp.
Dương Hoài Ngọc tay cầm đại thương, cưỡi trên con ngựa không yên, gạt tay Tô Mi ra, hai gia tướng mở đại môn Xảo trang, hắn thúc chiến mã xông vào bóng tối.
“ Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?”
“ Xảy ra chuyện gì rồi.”
Tô Mi lo lắng hét tiếng sau cao hơn tiếng trước:
“ Kỵ binh, là đại đội kỵ binh, không phải của Đại Tống, kỵ binh Đại Tống không được phép phóng ngựa trong chu vi mười dặm quanh thành, đó là quân pháp!” Xảo Nhi xách một thanh đao từ sau nhà đi ra trả lời Tô Mi: “ Châu Nhi, dẫn các vị tỷ tỷ ra hầm ở hậu viện, mau lên.”
Thiết Tâm Nguyên trèo lên tường viện, chỉ thấy trong đồng ruộng đen xì có đốm lửa li ti, quan đạo càng có một con hỏa long chuyển mình.
Không chỉ kỵ binh còn có đại đội bộ binh, vì sao tới lúc này không có tiếng chuông cảnh báo.
“ Xảo ca mở cửa, ta là Bà Tích, mau mở cửa, cường đạo sắp tới rồi.”
Nghe tiếng Vương Bà Tích, Xảo Nhi cắn răng chạy tới mở đại môn, ào một cái, cả đám người xông vào.
Thiết Tâm Nguyên suýt bóp cò thủ nỏ, nhìn rõ thì ra là hương lân quanh đó, ai nấy y xam xộc xệch, có người còn chẳng mặc gì, cả nam lẫn nữ cứ thế tồng ngồng chạy vào, sau đó rúm ró một góc. Quanh đây toàn là nhà tranh vách đất, tường bao chỉ bằng rào gỗ cắm sơ sài, vì thế tất nhiên bọn họ chạy tới Xảo trang nơi duy nhất có tường gạch cao lớn.
Đợi mọi người vào cả rồi, Xảo Nhi đóng cửa lại, rống lên với một đại hán gần đó:” Con bà nó, ngươi không biết mặc cái quần vào à? Khoe cái thứ kia cho ai xem?”
Hán tử chưa hết run:” Giặc tới rồi, chạy bỏ mẹ còn ai để ý, cho cái chăn, lão bà ta cũng mình trần.”
“ Trật tự đi.” Thiết Tâm Nguyên vung tay quát, nhìn kỹ tình hình bên ngoài, cuối cùng nương theo ánh lửa bập bùng thấp thoàng thấy lá cờ chữ "Tống", thở phào thông báo:” Là vương sư đấy!”
Xảo Nhi đang chỉ huy đám đệ đệ cầm vũ khí vào vị trí phòng thủ, cẩn thận hô:” Ngươi nhìn cho kỹ đừng để người ta dùng cờ đánh lừa.”
“ Không sai đâu, Dương đại ca cũng đang về rồi.” Thiết Tâm Nguyên nhảy từ trên tường xuống, mở đại môn ra:
Dương Hoài Ngọc mặt âm trầm không nói không rằng xách thương vào thẳng đại sảnh, thấy đám người rúm ró trong góc, mông với ngực phơi hết ra ngoài cực kỳ mất mỹ quan, đuổi hết ra ngoài, nói:” Lĩnh Nam đầu nhân Nông Trí Cao tạo phản, nay công đả Quảng Châu, nửa vùng Lĩnh Nam đã bị công hạ, số binh sĩ đó do bệ hạ khẩn cấp điều cứu viện, quá nửa là Tây quân.”
Xảo Nhi từ nhỏ sống ở nơi quanh năm chiến loạn, nghe tin này chỉ hơi nhíu mày:” Tây quân đi thẳng tới Lĩnh Nam là được, còn vòng qua Đông Kinh, thấy lãng phí thời gian chưa đủ à?”
“ Ngươi không hiểu biên quân điều phải cần kiểm duyệt vỗ về, không qua kinh thành là không được, ta có gặp một thuộc hạ của cha ta, nghe nói điều đi bốn thành binh lực Phượng Tường phủ, xem ra ta phải mau chóng về Tháp thành thôi.”
Thiết Tâm Nguyên mất một lúc mới nhớ ra Nông Trí Cao là ai, năm xưa tới Đại Dao Sơn tựa hồ từng thấy tượng người này, được cư dân ở đó tôn thờ như anh hùng.
Nhưng mà ký ức về người này mơ hồ như thế nói ra hắn tạo phản không làm được gì to tát. Nếu hắn đã không thành công thì Dương Hoài Ngọc mau mau theo đại quân kiếm công lao, về Tháp thành làm cái gì, hỏi ngay:” Dương đại ca, Tháp thành quan trọng hay là diệt Nông Trí Cao quan trọng?”
“ Tháp thành có mất chỉ là ghẻ ngứa ngoài da, Nông Trí Cao mới là tâm phúc đại họa, vùng Lĩnh Nam xưa nay vốn bất ổn, nhiều bộ lạc lợi dụng ở xa không chịu thuần phục vương lệnh, nếu có kẻ cầm đầu thành công sẽ có nhiều kẻ khác thừa gió bẻ măng.”
“ Nếu thế sao huynh không đi tiêu diệt Nông Trí Cao?”
Dương Hoài Ngọc phiền muộn xua tay:” Đâu phải muốn đi là đi được, binh bộ không cho đâu.”
“ Vậy huynh viết huyết thư thỉnh chiến, không được thì quỳ ở hoàng cung xin đi, lần này Tây quân đi nhiều như thế, đối phó mới một đám dã nhân thì khó khăn gì? Có lẽ bệ hạ chỉ muốn dùng thế Thái Sơn áp đỉnh hỏa tốc diệt Nông Trí Cao, sau đó bình định Lĩnh Nam, quân công như thế mà không đi tranh lại giữ cái Tháp thành có mất cũng không sao làm gì.”
Dương Hoài Ngọc thấy Thiết Tâm Nguyên tích cực xúi mình ra trận như thế, cười gian nhìn y:” Đệ đi cùng kiếm ít quân công không, Thái học sinh có thể theo quân đấy.”
Cái này không đùa được, Thiết Tâm Nguyên vội vàng xua tay:” Không chơi, chỗ đó dù địch không giết ngươi thì muỗi cũng làm thịt, đệ không muốn trên thổ dưới tả rồi biến thành cái xác khô.”
“ Thế mà còn muốn ta đi?” Dương Hoài Ngọc trừng mắt lên:
“ Huynh đừng lo, ta có thuốc, số lượng không nhiều, vốn chuẩn bị cho bản thân thôi, lúc đó sợ bị sốt rét không lớn được nên có chế tác một ít, mấy năm qua cho rất nhiều người, hiệu quả được lắm. Ta không chịu được khổ cái khổ ở phương nam, còn huynh vốn là tướng quân, da dày thịt cứng thì không sao.”
“ Khỉ con đừng nói linh tinh, đây chiến tranh không phải mấy trò nghịch ngợm của đệ,” Tô Mi vừa ở hậu viện tới thì nghe thấy Thiết Tâm Nguyên xúi bẩy trượng phu mình đi Lĩnh Nam, lớn tiếng hỏi:” Đệ có thuốc gì, sao ta không biết.”
Thiết Tâm Nguyên chạy về phòng lấy ra một cái bình nhỏ:” Ta cũng để ở nơi này một ít đề phòng đám Xảo Nhi bị bệnh, Đại Hổ cũng uống thuốc này không ít, tỷ nghĩ ngự y mà tỷ mời tới chữa được sốt rét cho Đại Hổ à? Không phải ta khoe chứ, là nhờ bí phương độc môn của Thiết gia đấy.”
Tô Mi im lặng cầm cái bình nhỏ không nói, Thiết Tâm Nguyên nhiều tính xấu, nhưng xưa nay không phải kẻ ba hoa phét lác.
Thiết Tâm Nguyên thở dài:” Vừa rồi ta chỉ đứng ở góc độ người ngoài cuộc phân tích thiệt hơn cho Dương huynh thấy thôi, còn đứng ở góc độ bằng hữu, cả đời này ta không hi vọng Dương huynh lên chiến trường, sống bình đạm cũng tốt.”