Sau đó Thiết Tâm Nguyên phát cuồng mấy ngày liền.
Trương ma ma kín đáo yêu cầu Thiết Tâm Nguyên cởi y phục để bà kiểm tra, dưới sự uy hiếp của mẹ, y đành để Trương ma ma kiểm tra thân trên và chân, nhưng muốn y cởi quần thì khó hơn lên trời.
Đám Hỏa Nhi cười chết đi sống lại, nhìn Trương ma ma suốt ngày chạy theo Thiết tâm nguyên giảng giải chuyện nam nữ, bọn huynh đệ khốn kiếm cười lăn cười bò.
Trương ma ma thấy Thiết Tâm Nguyên không chịu phối hợp, nói:” Sau này công tử sẽ cưới công chúa, sẽ phải trải qua những quy củ này, lúc đó không chỉ là lão thân nhìn một lượt đâu, còn phải động phòng thử với thị nữ của công chúa, Tiểu Châu Nhi chính là chuẩn bị để làm việc này.”
“ Đây là chuyện nhân luân đứng đắn, có gì mà xấu hổ.”
Thiết Tâm Nguyên sắp không chịu nổi nữa rồi:” Tới khi đó hẵng hay, ma ma bị thương chưa lành, đi lại ít thôi, chúng ta sắp về kinh rồi, còn nhiều việc lắm.”
Chuyện không thành, sau đó Trương ma ma suốt ngày cùng Vương Nhu Hoa thì thầm những lời kỳ quái.
Tránh giáp mặt với mẹ và Trương ma ma, Thiết Tâm Nguyên suốt ngày trốn ở xưởng, mang bộ mặt kẻ nào dám nhắc lại chuyện đó lão tử giết với đám Hỏa Nhi, trái tính trái nết kinh khủng.
Kính để làm kính viễn vọng đã làm ra rồi, hơn nữa còn rất nhiều, nhưng chẳng có cái nào đúng theo yêu cầu của Thiết Tâm Nguyên.
Bất kể Hỏa Nhi nỗ lực ra sao cũng không làm ra được hai miếng kính có độ cong thích hợp, cái miễn cưỡng thích hợp thì khi ghép vào lại mờ tịt, chẳng nhìn thấy cái gì.
Thế là y tàn nhẫn hủy hết hủy hết ném thẳng vào lò lửa cháy rừng rực, Hỏa Nhi không dám ý kiến.
Yến sỉ nỏ thì đã làm ra, hiện giờ nhìn có hơi to, hai cánh cung trái phải khó đạt độ cứng và đàn hồi đồng nhất, nỏ tiễn bắn ra chẳng chuẩn xác, chỉ là về mặt kỹ thuật không khó khắc phục, tin rằng rồi một ngày đám Phúc Nhi hoàn thiện được.
Hệ thống sưởi ấm tốn cực kỳ tốn kém của Hồng Diệp lâu cuối cùng đã phát huy tác dụng của nó, bất kể là hoàng đế, hay hậu phi hay ba vị đại thần may mắn được vào ở trong Hồng Diệp lâu đều cảm thủ được cái lợi của hơi ấm không có mùi khói.
Tới đây, giá trị cuối cùng của Thiết Tâm Nguyên cũng không còn.
Khi lá phong bị gió lạnh cuối đi hết, Thiết Tâm Nguyên nhận được lệnh rời Nhũ sơn, người truyền lệnh chỉ là một tên đô ngu hầu của Phủng Nhật quân, mệnh lệnh đưa ra lạnh lùng ngắn gọn hoàn toàn chẳng có cảnh báo trước.
Vì thế Thiết Tâm Nguyên phải chiếu theo quy củ hướng về phía Hồng Diệp lâu đầy thị vệ thi lễ cáo từ, nhanh chóng thu dọn hành trang đi ngay trong ngày.
Không ai nhắc tới công lao xây dựng Hồng Diệp lâu, không ai nhớ y hiến bí phương tạo lưu ly, càng không nhắc tới công đã vạch trần chất độc tàn lưu trong cung.
Mọi người đều ăn ý quên đi những thứ đó, trong khung cảnh tiêu điều của mùa đông, chỉ có khuôn mặt đỏ hồng hổng trong gió của công chúa làm Thiết Tâm Nguyên thấy chuyến đi này hoàn toàn không uổng.
Chỉ là quân sĩ áp giải xung quanh, đôi uyên ương chẳng thể tới gần, xa xa trao cho nhau ánh mắt nhung nhớ, dù sao nơi này cách Đông Kinh cũng gần, bọn họ có nhiều cơ hội gặp nhau. Chỉ là lúc này cả hai đều không ngờ, tựa hồ chỉ là cuộc chia tay bình thường như công chúa hay ở trên tường vẫy tay hẹn mai gặp lại, vậy mà ngày ấy lại dài đằng đẵng như thế, lúc gặp lại thân phận cũng đã khác …
Nhũ sơn vô cùng yên tĩnh, dù tuyết đầu mùa đã rơi cũng chẳng khơi lên mấy động tĩnh.
Nếu như lúc này ở Đông Kinh sẽ có rất nhiều người mặc áo choàng dầy, nâng chén rượu ấm uống rượu ngâm thơ, trẻ con càng đổ ra đường nghịch tuyết, hàng quán sẽ có thêm rất nhiều cái nồi bốc hơi nóng nghi ngút.
Tuy lặng lẽ rời đi không khác gì xua đuổi, nhưng tâm tình mọi người rất tốt, Hỏa Nhi, Phúc Nhi, Linh Nhi ca hát không ngừng, tới ngay cả Trương ma ma thương thế mới khôi phục cũng hát vài câu.
Chặng đường bảy mươi dặm khi đi mất bốn ngày, khi về chỉ ngày rưỡi đã thấy đại môn hùng vĩ của Đông Kinh.
Từ xa đã nhìn thấy thân hình tròn trùng trục của Thủy Châu Nhi chẳng khác gì quả bóng tròn nảy tưng tưng trên mặt đất hướng về phía bọn họ, theo sau là đám tỷ muội.
“ Bọn ta về rồi.”
Hỏa Nhi bắc tay làm loa hô lớn.
Thủy Châu Nhi lao thẳng lên xe ôm lấy Hỏa Nhi, hoan hỉ cười to.
Nhu Nhi, Cố đại tẩu chẳng biết sao lại ôm Vương Nhu Hoa khóc vang trời.
Trương ma ma đứng nhìn khung cảnh hoan lạc đó, mắt đỏ hoe:” Lão bà không biết bao năm rồi không được thấy cảnh này.”
“ Đây là mảnh đất có tình có nghĩa, không giống nơi ma ma từng sống, cho dù chết cũng chôn trong tình nghĩa.”
Thiết Tâm Nguyên thân mật khoác tay Trương ma ma, trở về Đông Kinh, Thiết Tâm Nguyên cảm thấy lỗ chân lông toàn thân từ trên xuống dưới giống như đang ca vang.
Mẹ và Trương ma ma về nhà trước, còn y thì qua Xảo trang, đi nửa năm rồi phải xem tình hình chút.
Thủy Châu Nhi bịt mũi than phiền:” Vừa mới về là ăn bậy ăn bạ, giờ làm cả phòng thối hoắc, huynh còn cười được.”
Thiết Tâm Nguyên cười ha hả:” Ở Nhũ sơn không có cơ hội tùy tiện như thế, muốn đánh rắm cũng phải nhịn, len lén ra chỗ không người xả, chẳng may ở cùng hoàng đế cũng như thế thì nguy.”
Thủy Châu Nhi bĩu môi cao cả tấc:” Đệ nghe đám Hỏa ca nói rồi, từ đầu tới cuối hoàng đế chỉ nhìn huynh một cái, nói với huynh hai câu, người ta kỳ thực chẳng thèm để ý tới huynh, giờ về đây bốc phét.”
Thiết Tâm Nguyên đá cái mông bự của hắn:” Cho ta bát sơn trà nữa, ăn nhiều quá, nửa năm không gặp, tài nghệ của Tào bà bà tiến bộ không ít.”
Thủy Châu Nhi làu bàu câu gì đó nghe giống đánh trống lảng, vẫn đi rót nước sơn trà:” Uống ít thôi, thứ này uống nhiều bụng càng khó chịu, mọi người đi lánh nạn, đệ ở lại Đông Kinh làm việc, thế mà chẳng ai nói được một câu êm tai.”
“ Khi đệ tới huyện nha nộp thuế mới biết tên mình là Thiết Đản, là huynh hay Xảo ca đặt cho đệ cái tên khốn kiếp đó.”
Thiết Tâm Nguyên nằm thẳng cẳng trên giường, đắc ý vắt chân lên:” Tên của đệ là do Xảo Nhi đặt đấy, nói đệ thích khóc, chỉ cần khóc là nước mắt thành sông, nên hồi nhỏ mới gọi là Thủy Châu Nhi. Hắn mong sau này để cứng rắn như như quả trứng sắt, dù đặt lên đe đập cũng chỉ dẹt không rơi lệ, nên lấy tên Thiết Đản cho đệ.”