Mọi người đã nhiệt tình như vậy, Thiết Tâm Nguyên tất nhiên phải đáp lại, chắp tay xung quanh:” Mọi người đề cao tại hạ như thế, vậy không thể để các vị thất vọng, hôm nay tại hạ sẽ kể một câu chuyện ở nước Đại Thực, tên là A Ly Ba Ba và bốn mươi tên cướp.”
“ A Ly Ba Ba là ai?” Bao Tử là thính giả tốt, hắn hỏi ngay:
“ Một tên may mắn, cực may, hắn cướp lấy được kho báu của bốn mươi tên cướp, còn tống đám cướp vào nhà lao, nhưng sau này hắn hết may mắn.”
“ Vì sao?”
“ Vì đám cướp trốn khỏi nhà lao.”
Bao Tử kích động:” Tuyệt vời quá, đám cường đạo sẽ tính xổ với hắn, phải rồi, cường đạo làm sao thoát khỏi nhà lao, chấn song to thế này, ta cũng không bẻ gãy cơ mà.”
“ Đồ ngu, chấn song gỗ này có sắt bên trong, dù ngươi có sức ngàn cân cũng không bẻ gãy được.” Một giọng nói âm lãnh từ góc nhà lao truyền ra:
Thiết Tâm Nguyên cười càng vui:” Nhà lao nước Đại Thục to bằng ngón cái làm bằng thép, đám cướp vẫn trốn được.”
“ Hừ, thế lão phu nghe thật kỹ xem đám cướp đó dùng cách nào thoát khỏi nhà lao.”
Thiết Tâm Nguyên khoanh chân ngồi xuống đất, chỉ nóc nhà:” Ngày xửa ngày xưa, ở một thành phố nọ của nước Ba Tư có hai người huynh đệ, ca ca tên Qua Tây Mẫu, đệ đệ tên A Ly Ba Ba. Phụ thân qua đời, hai huynh đệ được chia gia sản tự lập mưu sinh, chẳng bao lâu sau tiền tiêu hết, cuộc sống ngày càng gian nan. Vì kiếm miếng cơm, hai huynh đệ ngày đêm bôn ba khổ cực.”
“ Về sau Qua Tây Mẫu may mắn kết hôn với nữ nhi phú thương, kế thừa sản nghiệp nhạc phụ, đi theo đường kinh doanh. Do làm ăn phát đạt, Qua Tây Mẫu thành phú thương nổi tiếng gần xa.”
“ A Ly Ba Ba cưới nữ nhi nhà cùng khổ, hai phu thê sống nghèo khó, toàn bộ gia sản chỉ có căn nhà rách và ba con lừa. A Ly Ba Ba chặt củi kiếm sống, mỗi ngày đánh lừa vào rừng kiếm củi, sau đó bán ở thị tập.”
“ Rồi một hôm ...”
Ngoài lao phòng có tiếng ngáy khò khò của ngục tốt, trong nhà lao bốn bề im ắng, ánh trăng bạc chiếu xuyên qua cửa sổ, thành mảng sáng lớn giữa nhà lao tăm tối, mười mấy tên tội tù mắt hau háu nhìn về một hướng.
Giọng Thiết Tâm Nguyên vang vang, lúc trầm lúc bổng, thu hút toàn bộ tâm trí người nghe.
“ ... Thế là đám cướp bị quốc vương bị bắt vào nhà lao, đợi mai đưa lên giá treo cổ. Những tên cướp khác cực kỳ kinh hoàng, nhưng đối diện với chấn song chắc chắn, không làm được gì khác. Thế nhưng tên thủ lĩnh vẫn bình tĩnh, đợi đêm khuya, hắn cởi áo ra, lấy nước làm ướt áo, quấn vào hai song sắt, lấy tay nắm thùng phân cho vào giữa rồi xoay, cứ xoay nhiều vòng, thế là thanh thép dần dần cong lại, lộ ra không gian đủ người ta chui qua ...” Kể tới đó cuối phòng giam có tiếng kêu kinh ngạc, Thiết Tâm Nguyên vờ như không nghe thấy:
“ ... A Ly Ba Ba tới cái chum cuối cùng, phát hiện ra bên trong là dầu cải, đun sôi dầu lên, lần lượt đổ vào mỗi cái chum một gầu dầu sôi, đám cướp trong chum chẳng biết gì đã lần lượt bị chết bỏng ...”
“ Câu chuyện tới đây là hết, chúng ta đi ngủ thôi, mai thức dậy hết thảy sẽ khác.”
Bao Tử không hiểu Thiết Tâm Nguyên nói gì, nhưng hắn được nghe câu chuyện thật dài nên thỏa mãn lắm rồi, mắt cũng díp lại, giúp Thiết Tâm Nguyên trải đệm cỏ trước, sau đó cứ ngả thẳng lưng xuống đất, chẳng mấy chốc đã ngáy pho pho.
Thiết Tâm Nguyên nhắm mắt lại, nhưng tai cẩn thận nghe ngóng, lát sau có tiếng người đái, nhưng nghe không giống đái vào thùng gỗ.
Thế là y yên lòng đi ngủ, tội tù bị giam ở đây đa phần là trọng phạm đợi mùa thu xử quyết, chỉ cần cho chúng một cơ hội mong manh, chúng sẽ không cam tâm chờ chết.
... ...
Xảo Nhi cuộn người lăn lông lốc như quả bóng, kệ toàn thân ê ẩm, nấp vào bóng tối, lần mò đi tới một gian phòng, lấy dao chém khóa, lách vào.
Bên trong lạnh lẽo ẩm thấp, mùi chua của rượu đầy khoang mũi.
Cực kỳ thuần thục đóng đại môn nặng nề, lấy then lớn chèn qua, đánh lửa nhìn hoàn cành xung quanh, rồi thắp đèn lồng lên.
Xảo Nhi rất hài lòng, hầm rượu không có gì thay đổi, ngay cả cách xếp bình rượu cũng vẫn thế, đi tới nơi ngày xưa vào trộm rượu, vừa thò tay tới vách tường đã có tiếng leng keng không ngớt.
Nhấc đèn lồng tới thật sát nhìn, phát hiện ra có vô số sợi tơ như ẩn như hiện, cuối sợi tơ đều treo chuông, chạm nhẹ thôi cũng kêu leng keng.
Đại môn truyền tới tiếng va chạm mạnh, then cài kêu kẽo kẹt thảm thiết, không cầm cự được bao lâu.
Xảo Nhi vẫn mỉm cười, lăn tới cái chum cực lớn hơn trăm cân, bên trong là danh tửu Khắc Lặc Lễ của Tây Vực, là thứ cực phẩm trong các loại rượu mạnh, hắn muốn vài lần rồi, cực đã, nhưng khi say tỉnh lại thì nỗi thống khổ đó người ngoài khó cảm thụ.
Dùng dao chém si niêm phong, thứ rượu gay mũi đó đổ ồng ộc qua khe cửa chảy ra ngoài, hết chum nọ tới chum kia, đến chum thứ tám đổ ra thì cửa đã thủng lỗ chỗ, Xảo Nhi châm lửa ném vào dòng suối rượu nho nhỏ.
Hỏa long màu lam bùng lên, hung ác xông ra cửa, thế là tiếng kêu gào đau đớn vang lên không dứt, Xảo Nhi cười ha hả tiếp tục tìm lối thoát.
Vách tường năm xưa đục ra bị người ta dùng đá xanh thế vào, khe đá chét kín, vững như tường đồng vách sắt, chém đao xuống chỉ có tia lửa bắn ra.
Cũng may năm xưa bị Thiết Tâm Nguyên lải nhải "ăn trộm” suốt năm trời, Xảo Nhi không phục, đã tính sẵn kế vào đây lần nữa cho y biết mặt, không đánh đồng mình với bọn trộm hạng bét.
Đi về phía tây sáu bước, dùng dao nảy một tảng đá xanh lên, kéo sang bên, sau đó đào điên cuồng như chuột trũi, hơi nóng trong hầm rượu tăng vọt, mồ hôi chảy như suối, Xảo Nhi chẳng kịp lau, nếu không nhanh thì hắn chết cháy.
Chẳng mấy chốc đào được ba thước, dao lần nữa chém vào đá, Xảo Nhi mừng rỡ, luồn dao vào khe hở nạy lên, khi dao oằn cong thì có gió mát ẩm thấp tràn vào, hắn thở phào, quay đầu nhìn tức thì kinh hãi, đại môn bị cháy sắp đổ xuống, cách biển lửa hơn mười người cầm binh khí gườm gườm nhìn về phía này.
Chỉ cần lửa bớt xuống một chút là chúng xông vào.
Xảo Nhi bất chấp nguy hiểm, vung dao chém loạn xạ, rượu lại tuôn ra ào ào, lửa màu lam lại khoan khoai bùng lên.
Tìm một cái cân lớn đập liên hồi vào tảng đá, vì bên kia rỗng, tảng đá không có chỗ tản lực, thoảng cái đã vỡ thành mảng lớn.
Khi đại môn đổ sầm xuống, đốm lửa cũng chớp mắt lan mọi phía nó có thể vươn tới, hầm rượu hoàn toàn bị nhấn chìm trong biển lửa, người xung quanh đều lùi lại.
Đằng Nguyên Nhất Vị Hương nhìn chằm chằm vào ngọn lửa cháy dữ dội:” Người này là ai mà tính tình cương liệt như thế, thà chết trong biển lửa chứ không đầu hàng.”
Nhan tướng quân hừ lạnh một tiếng:” May mà hắn chết, nếu không lão tử phải chạy ngay trong đêm ...”