Khi đi ngủ, Thiết Tâm Nguyên thấy trên gối có một lá thư ươn ướt, có dấu răng của hồ ly, ảo não vỗ trán.
Thư là của công chúa, Thiết Tâm Nguyên không sao hiểu nổi cô công chúa lớn lên trong hoàng cung đầy gian trá này lại viết lá thứ không hề có chút tính bảo mật nào, ngay câu đầu tiên là :" Lý Vĩ gặp xui xẻo chưa?".
Lá thư này mà rơi vào tay kẻ có ý đồ, mình thế nào cũng bị đi đầy ba ngàn dặm, còn không được ân sá. Nếu không phải là hai người cùng nhau lớn lên, đã quá hiểu công chúa, Thiết Tâm Nguyên cho rằng người này định hãm hại mình.
Lướt qua lá thư ngốc không chịu nổi, Thiết Tâm Nguyên cho vào lửa đốt, đến khi thành tro mới yên tâm. Mai, mai nhất định phải bảo công chúa một đạo lý, muốn hại ai thì đừng có nói ra miệng, càng đừng viết thành thư.
Còn về Lý Vĩ, không vội đối phó với hắn, hiện giờ cứ đợi đuổi thân hình yêu nghiệt của Đằng Nguyên Nhất Vị Hương khỏi lòng hắn đã.
Chuyện này khó, Thiết Tâm Nguyên sau khi gặp nữ nhân này tới đêm còn gặp xuân mộng, sáng hôm sau tắm nước lạnh mới xua được bóng dáng nữ nhân đó đi.
Trừ Dương Hoài Ngọc cái loại chỉ nhận Tô Mi là nữ nhân, thì trên đời này người có thể chém đứt tình dục không nhiều. Lý Vĩ hẳn là không có thứ nghị lực này, không biết hiện hắn đang tương tư Đằng Nguyên Nhất Vị Hương ra sao.
Nữ tử đó là thứ vưu vật trời sinh.
Điều ấy càng khiến Thiết Tâm Nguyên sinh nghi, cô ta tới Đại Tống nhất định có mục đích không tầm thường.
Hồ ly chẳng biết chui vào phòng lúc nào, trong bóng tối hai mắt nó phát ra ánh sáng xanh lét, dùng sức rũ mạnh người, làm lông bay tá lả, sau đó lười nhác gác cằm lên chân Thiết Tâm Nguyên không nhúc nhích.
Thiết Tâm Nguyên cúi xuống xoa đầu nó:” Mày cuối cùng cũng cảm thấy cô đơn rồi phải không?”
Hồ ly theo thỏi quen ngẩng đầu hưởng thụ, cái mũi đen phun ra hơi thở ướt át, kêu ư ử mấy tiếng, giống như trả lời Thiết Tâm Nguyên.
Năm nay trời nóng sớm, vừa mới vào tháng năm mà rau cải ngoài thành đã bắt đầu thu hoạch. Những khoảnh ruộng rau mặc dù không được khoác lên màu vàng đẹp đẽ như tháng ba, nhưng thêm vài phần vận vị thành thục.
Trên con đường nhỏ ngoằn ngoèo chạy giữa thông quê, người đi đường đa phần vác rau cải mới thu hoạch, chuẩn bị mang tới sân phơi.
Không khí phiêu đãng mùi thơm của cải tươi, cho dù thương cổ từ phương xa tới, hay lão nông ngoài ruộng đều dừng bước hít thật sâu mùi thơm này.
Mùa thu hoạch luôn làm người ta hoan hỉ.
Trên mảnh ruộng vừa thu hoạch xong có một thứ động vật kỳ quái đang chạy tung tăng, bất kể là thỏ đang chuyển nhà hay cóc nhảy qua đường đều bị nó truy đuổi.
Thiết Tâm Nguyên trong trang phục nông gia thiếu niên đứng bên bếp cực lớn, dùng xẻng gỗ nguấy dau cải trong nồi, mồ hôi to như hạt động nhỏ ròng ròng từ trán xuống, chạm vào nồi là biến mất tăm tích.
Rau cải trong nổi nổ lách tách, y vừa cắn răng chửi nông hộ xảo quyệt, tay quấy càng thêm chăm chỉ. Nếu phơi rau không khô thì lúc sao sẽ nổ, dầu cải lấy được sẽ giảm đi rất nhiều.
Với nông hộ mà nói đem rau cải phơi khô tới xưởng ép dầu Xảo trang là lỗ vốn, rau phải ướt một chút mới kiếm được nhiều tiền.
Đây là thời gian bận rộn trong trang, Xảo Nhi mặc mỗi cái quần cộc, cơ bắp dính hơi dầu càng thêm bóng nhẫy, mỗi lần phát lực là như có con chuột chạy khắp toàn thân.
Sáu bày thiếu niên cao lớn ăn mặc giống nhau đang dùng chày đập xuống chêm, bao dầu bị rơm bao quanh sẽ chảy ra lượng lớn dầu, cuối cùng chảy vào chậu gỗ.
Nằm trên đống cỏ khô có hai thiên niên trắng trẻo giống như như đúc, nhưng lúc này không cách nào thể hiện ra phong thái quý tộc ưu nhã được nữa, nằm đó như chó chết, lệ hoa nhoe nhoét.
Trừ rơi lệ ra thì bọn chúng ngay cả nhúc nhích chân cũng chẳng nổi, như bị rút cạn tinh hoa giống rau cải bên cạnh vậy.
Xảo Nhi từ nhỏ đã cai quản đám đệ đệ ma quỷ bất trị, hắn biết làm sao để con lừa lười biết làm nhiều việc nhất trong thời gian ngắn nhất.
Ép dầu là công việc của nam nhân, nữ nhân thường không vào xưởng dầu, trong ngày đẹp trời này, bọn họ ngồi ở bên sân phơi, nhàn nhã làm nữ công, thuận tiện trông coi rau cải không bị chim chóc ăn vụng.
Hồ ly lại lần nữa tha một con thỏ nhỏ tới bên cạnh Tô Mi.
Tô Mi vỗ vỗ đầu nó khen ngợi, sau đó bảo nha hoàn lén vứt thỏ đi, trời nóng mà ăn thú hoang sẽ sinh bệnh.
Hồ ly bị cạo trụi lông rồi, bôi thuốc cao xanh đỏ trông khó coi cực, nó lại chẳng có cảm giác gì, cứ sán tới người Tô Mi, Tô Mi đẩy nó ra, rồi bắt nó nằm im không động đấy, lại lấy thuốc cao bôi vào chỗ nó chạy chơi chùi đi mất.
Nhìn hai đứa đệ đệ thất thểu đi từ xưởng ép dầu ra, Tô Mi cứng rắn quay đầu đi, không để ý tới chúng.
“ Định làm biếng hả, còn chưa xong việc đâu.” Xảo Nhi quát lớn, xông tới mỗi tay tóm cổ một đứa lôi vào bên trong.
Dương Hoài Ngọc mình trần từ ngoài trang đi vào, theo sau hắn là hàng dài xe thái bình, bên trên toàn là rau mới thu hoạch.
Tô Mi đi ngay tới lấy khăn tay ra chu đáo lau mồ hôi trên mặt trượng phu:” Năm nay trong trang sản xuất có tốt không?”
“ Không tệ, tổng cộng thu được sáu vạn bốn ngàn cân rau, tuy không là gì với Dương gia, nhưng cũng làm người ta hoan hỉ.”
“ Dương gia mà dựa vào trang tử kiếm cơm thì chết đói lâu rồi, nhưng nông tang lớn hơn trời, đại tướng quân chàng thông hiểu nông tang là chuyện lớn.” Tô Mi nguýt một cái, sở dĩ nàng gọi Dương hoài ngọc là Đại tướng quân vì chức tả vũ đại phu không bị mất, tuy ngự sự ngôn quan dâng tấu đàn hặc, nhưng hoàng đế im lặng, tấu chương như trâu bùn xuống nước, chẳng có tí hồi âm nào.
Cấp sự trung và hoàng môn thị lang mang nhiệm vụ cù sát, nhắc nhở hoàng đế cũng như quên mất chuyện này.
Chỉ có binh bộ gửi công văn trách mắng, phạt ba trăm cân đồng là hết chuyện.
Thiết Tâm Nguyên mồ hôi đẫm lưng từ xưởng ép dầu đi ra, nửa canh giờ ngắn ngủi đã hút cạn tinh lực của y, biết nông gia vất vả, không ngờ vất vả như thế này, thử một lần đã không muốn làm nữa rồi.
Lấy cớ không đi học là làm quen nông tang ở Xảo trang, chỉ hai ngày thôi làm quen đủ rồi.
Mình chẳng phải được chiều chuộng nhung lụa mà chẳng chịu nổi lao động cường độ cao thế này, thứ thiếu gia yếu ớt lớn lên giữa đám nữ nhân như Tô Đồng, Tô Hà không cần nói, đã ngất ba bốn lần.
Xảo Nhi té ra không có thủ đoạn trị người cao siêu gì, hắn đơn giản dùng hai tên này thay lừa mà thôi, lớn tiếng bảo đảm với Tô Mi, nửa năm sau trả cho nàng hai đứa đệ đệ ngoan ngoãn.
Theo cái tiến độ này, Thiết Tâm Nguyên thấy hai tháng là đủ rồi.