Thiết Tâm Nguyên gấp quạt lại, vỗ vỗ vào lòng bàn tay:” Học sinh tới đây là nói chuyện xuất ngục, mới đầu học sinh cho rằng họa địa vi lao là mình được lợi, ra ngoài rồi mới phát hiện là lỗ lớn. Nếu không mau chóng xử lý, học sinh e rằng cả đời mình sống trong nhà lao mất.”
Bao Chửng cầm chén trà lên:” Ngươi tìm được chứ trao đổi với lão phu chưa?”
Thiết Tâm Nguyên cười lớn:” Học sinh có tội gì chứ, tất nhiên là không cần cầu xin, sở dĩ tới đây là vì tên khờ Bao Tử.”
Bao Chửng không thèm để ý tới lời của y, chợt hỏi:” Hôm nay ngươi đã ra khỏi thành chưa?”
Thiết Tâm Nguyên lắc đầu.
“ Chẳng trách mà dám tới đây bắt chẹt lão phu, ra chưa nhìn thấy mười bảy đầu người cắm trên cọc.”
Thiết Tâm Nguyên giật mình đánh thót, liếc ra ngoài, mặt trời mới ngả về phía tây:” Chẳng lẽ đám Yến Phi đã bị bắt?”
Đúng là vô cùng thông minh, chỉ cần nói một câu y đoán ra được hết rồi, Bao Chửng thở dài:” Vì bắt đám tặc tù đó, lão phu mời bốn Đái ngự khí giới, một tuần hương sau, Thiết Sư Tử Lục Chiến đã mang hai bao tải đầu người tới phủ Khai Phong nộp.”
“ Quản doanh đi theo kể, tặc tù nghe câu chuyện của ngươi xong mới nghĩ ra cách vượt ngục, tên Lục Chiến đó thì dứt khoát nói, hắn chẳng nghe thấy gì, chẳng biết cái gì. Hừ, ngươi đúng là tri giao khắp thiên hạ đấy.”
“ Quản doanh đó nói bậy.” Thiết Tâm Nguyên đùng đùng nổi giận:
Bao Chửng bỏ chén trà xuống:” Có thể cho lão phu biết, ngươi dùng cách gì để bẻ gãy cả chấn song sắt kiên cố không?”
“ Hoang đường, tuyệt đối không có chuyện ấy, ngục tốt trong lao ngục chết hết rồi, ai dám nói linh tinh.” Thiết Tâm Nguyên dứt khoát phủ nhận:
Bao Chửng lại lần nữa đặt hai tay lên bụng:” Lão phu làm quan phán xử bao năm, tất nhiên không lạ gì chuyện ác của đám ngục tốt, nhưng chúng đối phó với tội tù, nên lão phu mắt nhắm mắt mở cho qua. Kiếm được tiền thì coi như chúng được lợi, gặp phải người như ngươi, xui xẻo cũng là đáng đời. Nhưng cách này thì lão phu phải biết, tránh nhà lao của lão phu luôn có những thứ phỉ đồ cùng hung cực ác đào tẩu.”
“ Tiểu tử, đám Yến Phi sau khi thoát được đã giết bốn người, gian ô hai nữ tử, lão phu chỉ mong những người có trí tuệ như ngươi khi phẫn nộ dùng tới trí tuệ thì nghĩ tới hậu quả một chút. Trên đời này không phải ai cũng có năng lực cường đại cũng như vận may của các ngươi. Hãy khắc chế bản thân, quân tử không ở lời nói mà ở hành động, làm việc trung chính bình hòa, giữ đạo trung dung mới là tốt nhất.”
Thiết Tâm Nguyên thở dài, bảo quản gia mang cho một cái chăn mỏng, một cây gậy, buộc chăn qua hai cái chân ghế chắc chắn, xuyên gậy qua, xoay vài vòng liền rắc một cái, bẻ gãy chân ghế, ném cây gậy đi:” Cái này là về sau học sinh nhìn nhà lao mà suy đoán ra ...”
Bao Chửng xem xong biểu diễn, gật đầu:” Vì một thủ đoạn nhỏ này mà lão phu mời Đái ngự khí giới ..”
“ Chẳng có ai chết cũng chẳng ai bị gian ô đúng không?” Thiết Tâm Nguyên nheo mắt hỏi:
Bao Chửng thản nhiên:” Tất nhiên là không, ác tặc vội vàng bỏ trốn, sao còn phạm án để lộ hành tung.”
Thiết Tâm Nguyên nhất thời mắc bẫy không giận, ôm cả ấm trà khó uống của Bao Chửng tu một ngụm hết:” Không có là tốt nhất.”
Bao Chửng gật gù:” Tâm tính còn chưa xấu, không uổng lão phu chống lại đàn hặc thả ngươi đi, tới giờ lão phu mới khẳng định vụ án ở Áo miếu không phải do ngươi làm, nói xem, là ai giết người sắc mục rồi giết người còn lại che đậy?”
Lúc này không cần vòng vo nữa, Thiết Tâm Nguyên nói thẳng:” Đằng Nguyên Nhất Vị Hương.”
Bao Chửng không hề bất ngờ, lấy đốt ngón tay gõ bàn:” Chứng cứ đâu?”
Lão mặt đen đáng ghét quả nhiên cái gì cũng biết, Thiết Tâm Nguyên chợt nhận ra, Bao Chửng không phải chỉ cương trực giỏi phá án như truyền thuyết, mà là đạo quan trường rất thâm hiểu, chẳng qua con người như ông ta nhiều khi không thèm dùng thủ đoạn đó thôi:” Có người nhìn thấy ả ta thi triển đao pháp, còn về phần bằng chứng không phải việc của học sinh.”
Bao Chửng đứng dậy:” Lý Xảo sau khi chứng kiến đao pháp của Đằng Nguyên Nhất Vị Hương nhất định là rất tức giận, cho một mồi lửa đốt cháy Tôn Dương chính điếm.”
Thiết Tâm Nguyên ngậm miệng ngay, nói chuyện với lão hồ ly này thực sự khảo nghiệm trí tuệ quá mức, bất cẩn một chút là bị lão lôi xuống hố.
“ Có mục tiêu là tốt, song chứng cứ thì khó, kỹ nghệ trên người họ, họ không thi triển thì làm gì được.”
Thiết Tâm Nguyên cân nhắc một hồi mới hỏi:” Phủ tôn, nơi này nói chuyện có tiện không?”
Bao Chửng nhìn viên quan gia ở bên hầu hạ, lão quản gia rót đầy ấm trà rồi lui ra.
“ Học sinh cho rằng bất kể cái chết của Lý Vỹ hay người sắc mục chỉ là chuyện nhỏ thôi, nhỏ tới mức có thể bỏ qua. Xảo Nhi len vảo Tôn Dương chính điếm nhìn thấy một người, người này mới là quan trọng.”
Bao Chửng hạ giọng xuống:” Ai?”
“ Nhan tướng quân, nghe giọng điệu của hắn có vẻ là một quan quân, ngoài ra còn có ba đồng bọn thu hơn một nghìn quan. Từ bảy năm trước chúng có mưu đồ, không hiểu vì sao sau khi Nguy lâu đổ sập liền dừng lại, giờ có người ra mặt, yêu cầu chúng tiếp tục việc năm xưa.”
Thiết Tâm Nguyên nói tới đó dùng ngón tay chấm nước vẽ vị trí Nguy lâu, Tôn Dương chính điếm và hoàng cung, đợi Bao Chửng xem xong xóa đi ngay:” Sau việc này hai ta không ai nợ gì ai nữa, cũng không có chuyện họa địa vi lao nữa, tội của tên ngốc Bao Tử cũng xóa luôn, thế nào?”
Bảo Chửng nhắm mắt trầm tư, hai tay vẫn ôm bụng, nhưng ngón cái run rẩy không ngừng, có thể thấy ông ta kinh hãi nhường nào.
“ Không nên hoài nghi, vì là phủ tôn nên học sinh mới nói hết ra, nếu là người khác thì nằm mơ đi, chuyện này ai muốn dính vào chứ.”
Bao Chửng mở mắt, ánh mắt như từng gai trúc bay loạn xạ, đối diện với ánh mắt đó, Thiết Tâm Nguyên cảm thấy cực kỳ không thoải mái, chỉ muốn tránh ông ta thật xa.
“ Chuyện ngươi nói từ giờ hãy quên hết đi, rất nguy hiểm, không phải là chuyện ngươi nên biết.”
Thiết Tâm Nguyên gật đầu, lúc này không nói gì là tốt nhất, đợi Bao Chửng viết văn thư phóng thích đóng đại ấn vào.
Con dấu đóng lên rồi, Thiết Tâm Nguyên thổi khô mực, rời phủ Khai Phong không một lần quay đầu lại, lên chiếc xe ngựa chờ sẵn ngài cổng, hướng thẳng tới Xảo trang.
Thời gian tới không nên ở trong thành là tốt nhất, có trời mới biết nơi này sẽ xảy ra chuyện gì.