Cũng không biết Xảo Nhi mua cái gì, Thiết Tâm Nguyên chỉ biết trọng mồm bỗng nhiên có một thứ ngòn ngọt cho vào miệng, thứ đó đảo trong miệng một vòng, trước mắt toàn là cặp mông tròn lẳn, vòng eo thon thon, chiếc rốn xinh xinh, nhìn đến khô cả cổ ...
Khi trên mặt toàn dấu môi của Hồ nữ, Xảo Nhi mới cười ha hả tiếp tục lên đường, đám huynh đệ khác không tới mức phóng túng như Xảo Nhi, nhưng trong lòng thì đầy một đống đồ vừa mới mua, nhìn những ánh mắt thẫn thờ thì đủ biết là chẳng hiểu mình mua cái gì, đừng nói tới giá cả ..
Chẳng thể nói được, Thiết Tâm Nguyên còn chưa nhớ ra lúc nãy cái gì ngọt ngọt trơn trơn vào miệng miệng.
“ Tới nơi rồi!”
Nghe Xảo Nhi hào hứng giới thiệu, Thiết Tâm Nguyên sực tỉnh, nhìn nơi thần bí mà Xảo Nhi tiến cử, hóa ra là thứ mà đời sau gọi là nhà tắm Thổ Nhĩ Kỳ, cửa sổ tinh xảo đặc trưng kia không lẫn vào đâu được.
Tới đây tắm rửa, mời người ta giúp mình cọ toàn thân, sau đó xông nước nóng, ra mồ hôi một trận, sau đó ngủ một giấc ngon lành, đúng là cách hay để giải trừ mệt mỏi.
Đi qua một cái cổng vòng cung cao lớn, Thiết Tâm Nguyên liền nhìn thấy Lý Vĩ.
Nơi đó có một cái suối phun, cột nước lớn phun cao tới một trượng, nước lác tách rơi xuống đá xanh, tảng đá đó có vẻ được điêu khắc từ tảng đá lớn, hoàn chỉnh trơn nhẵn.
Nước bắn khắp nơi, làn hơi mờ mờ, làm người ta tiêu tan đi cái nóng.
Lý Vĩ lười biếng nằm trên một cái võng cực lớn, trên võng chất đủ các loại món ăn và hoa quả có thể kiếm được ở mùa này.
Hai mỹ nhân Ba Tư mặt đeo rèm hầu hạ ở bên, bọn họ vóc người cao ráo mỹ miều, mái tóc dầy bồng bềnh, toàn thân trên dưới chỉ buộc hai miếng vải, khoe gần như trọn vẹn thân hình nóng bỏng, làn da bánh mật khỏe khoắn, một người dụng miệng mớm rượu cho Lý Vĩ, một thì dùng ngón tay mân mê nhúm lông trước ngực hắn.
Xảo Nhi cười hăng hắc:” Mẹ hắn đã tìm hắn mấy ngày rồi, Thái học cũng cho người đi tìm nhưng không tìm được.”
Thiết Tâm Nguyên đi vào một gian ngăn cách thay y phục, nhỏ giọng nói với Xảo Nhi:” Phải rút bản thân ra, mọi chuyện xảy ra ở nơi này đều không liên quan tới chúng ta.”
“ Vốn không liên quan mà, Lý Vĩ tự tìm nhàn hán dẫn hắn tới, ta chỉ cho chưởng quầy nơi này một ít tiền, dặn ông ta hầu hạ chu đáo, bất kể hắn muốn gì cũng thỏa mãn, ông ta nghĩ ta muốn nịnh bợ hắn nên đồng ý.”
“ Đừng hạn chế hắn, nếu hắn muốn đi thì không được ngăn cản.”
“ Chó hoang quen ăn thịt , ngươi bảo nó ăn canh rau sao nó chịu nổi.”
Mấy người đi qua thiên tỉnh tới một đại sảnh tỏa hơi nóng hầm hập, Thiết Tâm Nguyên vô cùng khoan khoái hạ lưng xuống một cái đài đá hơi nhô lên, khép mắt chuẩn bị ngủ.
Nhưng khi thấy Xảo Nhi lấy một miếng màu màu xanh ngọc bích xoa lên đầu, chuẩn bị gội đầu thì thất kinh ngồi bật dậy, giật lấy nhìn, Xảo Nhi cười khinh bỉ tên nhà quê rồi lấy miếng khác.
Ở Đại Tống nhìn thấy xà phóng đã là hiếm, hơn nữa thứ có chất lượng cao thế này, vì sao người sắc mục không chế tạo thật nhiều mà bán, đây là món sinh ý cực tốt.
Chỉ là toàn thân mệt mỏi quá độ rồi, đầu óc nghĩ linh tinh một hồi chìm vào giấc ngủ sâu.
Chẳng biết ngủ được bao lâu, Thiết Tâm Nguyên bị tiếng nữ tử thét chói tai làm giật mình tỉnh giấc.
Mở mắt ra phát hiện mình nằm trên một cái giường mềm mại, Xảo Nhi ngủ ở giường đối diện, ngáy khò khò , đám huynh đệ khác cũng nằm ngủ như chết, bên ngoài truyền vào những tiếng bước chân, còn tiếng nữ tử gào thét hoảng loạn.
Thiết Tâm Nguyên lay vai Xảo Nhi:” Dậy đi, hình như có chuyện rồi. “
“ Ngủ đi, nơi này hay xảy ra những chuyện như thế, nói không chừng hai tên công tử nào đó tranh giành nữ nhân với nhau, lôi gia nhân vào đánh nhau ấy mà.” Xảo Nhi há mồm ngáp, thấy Thiết Tâm Nguyên vẫn có vẻ không yên tâm giơ tay lên, lộ ra nỏ thủ lắp ở cánh tay:” Yên tâm, ca ca chuẩn bị hết rồi.”
Thiết Tâm Nguyên tròn mắt nhìn tên biến thái:” Ngươi đi tắm hơi mà còn mang theo thứ này à?”
“ Không chỉ ta, bọn chúng đều có.” Xảo Nhi nhặt một quả gì đó ném vào đầu Phúc Nhi, tên này nhe răng cười giơ tay, cũng có cái nỏ tương tự, té ra chúng chỉ giả vờ ngủ mà thôi:” Xem ra mấy năm nay ngươi sống an nhàn quá rồi đấy, đã quên mất ba lão quái vật kia năm xưa giết người trong nhà tắm thế nào rồi à, từ đó ta đã thề không để chuyện ngu ngốc đó xảy ra với mình.”
Thiết Tâm Nguyên nghe thế yên tâm, Xảo Nhi tính cách hơi bốc đồng một chút, nhưng sự cảnh giác với nguy hiểm rất cao, nếu không năm xưa đã chẳng một mình thoát chết, còn đối phó được với Ngưu Nhị.
Một lúc sau mọi thứ chìm vào yên tĩnh, như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Dù sao cũng không liên quan tới mình, Thiết Tâm Nguyên uống một ngụm nước, cảm thấy tinh thần thoải mái hơn, nhìn thân thể bóng nhẫy, xem ra cái tảng đá kia bôi không ít dầu ô lưu, phải tắm một phen mới được.
Một dòng nước ấm từ trên cao hơn một thước đổ xuống, Thiết Tâm Nguyên khoanh chân ngồi trên tảng đá, ngửa mặt tiếp nhận dòng nước tẩy rửa thân thể.
Mái vòm cao lớn có ánh mặt trời vỡ vụn tản mác trên mặt đất, lúc ẩn lúc hiện, chẳng biết là do mây đen hay là những tán cây lắc lư che nắng mà thành.
Đợi khi dầu trên người được rửa sạch, Thiết Tâm Nguyên quấn một cái chăn lớn, đi ra đại sảnh lúc nãy nằm, nhưng lần này y không nằm vì ở đó đặt chỉnh tề ba cỗ thi thể.
Không phải người mình bị giết, chẳng cần tìm hiểu, trước khi quan phủ tới thì không làm gì là tốt nhất.
Xảo Nhi đứng dựa vai vào tường ăn quả chà là, chỉ ba cỗ thi thể người sắc mục:” Có cả người lúc nãy kỳ lưng cho ngươi đấy, toàn một đao đoạt mạng, ra tay cực kỳ nhanh gọn. Hỏa Nhi kiểm tra rồi, đại môn đã đóng, chúng ta bị nhốt, ta không leo tường thử, sợ bị người ta bắn chết, hừ, chúng ta không làm, không tin bọn chúng có thể vu hãm chúng ta.”
Linh Nhi, Phúc Nhi đứng xem xác chết, còn vạch quần của mình ra so sánh chỉ trò chỉ đó, cười đùa như không.
Thiết Tâm Nguyên nhíu mày, sự yên tĩnh này quá mức khác thưởng:” Mấy đứa đàng hoàng chút đi, quan phủ hẳn là đã tới, không biết nấp ở đâu xem động tĩnh đấy.”
Như để chứng minh lời y nói, tức thì có giọng vang vang truyền vào:” Không thẹn là Thái học sinh, chỉ riêng phần trầm ổn này đủ ngạo thị đồng song rồi.”