Xảo Nhi gân đây khá phiền não, Vương Bà Tịch liên tục tới trang tử, có khi còn muốn ở lại trang.
Chuyện này tất nhiên là không được rồi, vụng trộm thì rất kích thích, chứ đem về nhà suốt ngày phải trông coi thì chẳng còn kích thích gì nữa, chuyện lần trước tốn một con trâu là giải quyết được, lần này e không phải một con trâu là xong.
Lòng tham con người là vô đáy.
Ít nhất Xảo Nhi nói thế.
Trước kia cho Vương Bà Tích một cái trâm, một miếng bạc vụn là nữ nhân này cũng vui rất nhiều ngày, ra sức chiều chuộng hắn để báo đáp.
Giờ cho cả hạt trâu châu, nữ nhân này vẫn làm cái bộ mặt rầu rĩ, muốn cả một chuỗi vòng.
Xảo Nhi không đánh nữ nhân.
Vì thế tên này dẫn Nhu Nhi muốn vào thành mở hiệu bán yếm lót, cùng ở ngõ Phá La.
Xảo Nhi chạy rồi, Vương Bà Tích tìm Thiết Tâm Nguyên khóc lóc, y cũng không chịu nổi sự đeo bám của nữ nhân này, chính thức tuyên bố chuyến đi thân nông của mình kết thúc, trốn về nhà.
Chỉ là y không biết rắc rối còn lớn hơn đang đợi mình ở nhà.
Thiết Tâm Nguyên ngồi ở cửa nhà mình ảo não đập đầu vào cánh cửa, y thấy khả năng cái đầu tiếp tục ở trên cổ rất thấp, cho dù lần này không rụng, lần sau, lần sau nữa thế nào cũng có ngày rụng thôi.
Nói tới nguyên nhân khiến y ảo não thì phải bắt đầu từ khi sáng sớm mở mắt ra.
Hồ ly nhảy tưng tưng trên bụng đánh thức Thiết Tâm Nguyên dậy, vừa định đuổi cái con phiền toái đó ra thì nhìn thấy một gương mặt nhỏ nhắn trắng như tuyết, vừa ngây thơ vừa kiều mỵ, hàng mi cong cong tựa trăng non, mắt to tròn long lanh như đầm nước thu trong mát, xinh đẹp tuyệt trần.
Nói chính xác là là một công chúa trong trang phục tiểu cung nữ, hai tay chống cằm ngồi bên giường nhìn y ...
Phản ứng đầu tiên của Thiết Tâm Nguyên là kêu thảm một tiếng mình trần từ trong chăn nhảy ra, sau đó công chúa cũng hét chói tai bịt lấy mắt, hồ ly thì cao hứng chạy vòng quanh.
May mắn là Thiết Tâm Nguyên còn mặc cái quần cộc, chỉ là thiếu niên sáng dậy có thứ khó coi.
Trấn định lại, chui tọt trở lại chăn, run run hỏi:” Làm sao cô xuống đây được?”
Công chúa he hé mắt nhìn qua khe ngón tay, phát hiện Thiết Tâm Nguyên đã chui vào chăn, kích động sán tới:” Thị vệ trên tường thành hôm nay phát thưởng Tết Đoan Ngọ, ai cũng chui vào phòng nhỏ đếm tiền, ta thấy không ai chú ý tới bên này liền cùng Tiểu Châu Nhi đổi y phục, ngồi giỏ xuống đây.”
“ Thưởng Tết Đoan Ngọ?” Thiết Tấm Nguyên đập đầu vào gối:” Tháng sáu tới nơi rồi, cái thưởng này là do cô phát đấy hả?”
Công chúa che miệng cười khúc khích.
Thiết Tâm Nguyên thống khổ giơ ngón cái lên:” Cô hại chết ta rồi.”
Công chúa ngây thơ nói:” Không ai phát hiện đâu, thật đấy!”
“ Không ai phát hiện mới là lạ, cô nghĩ rằng đám thị vệ đó ăn chay à, bình thường chỉ cần có người tới gần tường thành là ăn tên ngay, làm sao có thể không thấy cô xuống đây, Trương ma ma đâu, sao lại cho cô làm bừa như thế?”
“ Trương ma ma hôm qua bị đau bụng ở lại trong cung ...” Công chúa bắt gặp ánh mắt nghi ngờ của Thiết Tâm Nguyên thì rối rít xua tay:” Không phải tại ta, Trương ma ma uống sữa trâu ban ngày ta không uống hết ...”
Thiết Tâm Nguyên nghiến răng ken két:” Mà cô xuống đây làm cái gì?”
Công chúa xụ mặt tủi thân: “ Ta nghe Vương Tiệm kể ngươi bị nhốt vào nhà lao thì khóc tới ngất xỉu hai lần, nếu không phải Vương Tiệm giữ lại thì ta đã đi tìm phụ hoàng đầu thú rồi. Hôm nọ ngươi nhờ Lão Hoàng chuyển lời Trương ma ma là đã rời khỏi nhà lao, nhưng mãi không thấy ngươi ta không yên tâm, nghe nói tối qua ngươi về nhà nên sáng nay ta mạo hiểm tới thăm ngươi, ta quan tâm tới ngươi vậy mà ngươi còn hung dữ với ta … “
“ Chết rồi, chết rồi!” Thiết Tâm Nguyên vừa đập đầu vừa giãy đành đạch, quan tâm thế này quá bằng giết người ta:
Bảo công chúa nhắm mắt lại, Thiết Tâm Nguyên nhanh chóng thay y phục, muốn tiểu nha đầu này quay về bây giờ là không hiện thực rồi, thế nào cũng phải chơi chán mới chịu về, thế nên chẳng tốn nước bọt khuyên giải, tìm một bộ y phục nữa của mình cho công chúa mặc, ra sân tiếp tục đập đầu vào cây lê.
Đập chán không chết, liền bê một chậu nước vờ vịt rửa ráy, chủ yếu là nhìn trộm xem thị vệ có tuần thị hay không, rồi cắm đầu vào chậu nước, chuẩn bị chết ngạt quay cho xong.
Rửa ráy xong thì công chúa cũng ra rồi, thường ngày chỉ nhìn nhau qua tường thành, giờ mới phát hiện vóc dáng nàng cũng rất cao ráo, không thấp hơn y là bao, y lại gầy nên mặc y phục vừa vặn, phong thái cao nhã, khiến người ta không thể tìm ra khuyết điểm nào, chỉ là lần đầu mặc y phục nam nhân, đi lại hơi thiếu tự nhiên.
Cũng biết dùng phấn che lỗ tai, bỏ hết trang sức, còn về ngực ... Thiết Tâm Nguyên thở dài, không che cũng chẳng sao cả.
Ở cái tuổi này không có ngực là rất bình thường.
Khi ra ngoài cửa, công chúa hưng phấn tới mức run rẩy, vịn khung cửa, nhìn thế giới lạ lẫm bên ngoài, lấy dũng khí nửa ngày trời mới bước ra được một bước, sau đó cả người như bừng sức sống, hai mắt sáng long lanh.
Khuôn mặt rạng ngời ấy trong tích tắc làm Thiết Tâm Nguyên thấy dù mình có mất đầu cũng đáng lắm, nhưng chỉ là một tích tắc thôi, đưa cái quạt yêu thích của mình cho công chúa, chắp tay nói:” A, Triệu huynh, Đông Kinh từ xưa đã là chốn phồn hoa, xuân có thể ngắm hoa, hạ có thể xuống nước, thu có thể thưởng nguyệt, đông hợp nhất ngắm trăng, không biết Triệu huynh muốn đi đâu?”
Công chúa u oán nhìn y:” Chỗ tốt nhất ngươi nói hẳn là hoàng cung.”
Nha đầu trong sáng thuần khiết, nhưng không có nghĩa là nàng ngốc, Thiết Tâm Nguyên thấy không lừa được nàng, cười nói:” Nếu cô đã chạy ra rồi, vậy phải chơi cho đã, nếu không có lỗi với đám Tiểu Châu Nhi lo lắng, rồi, giờ cô muốn đi đâu?”
Công chúa hưng phấn nói ngay:” Vậy đi thanh lâu.”
Lảo đảo mấy cái Thiết Tâm Nguyên mặt đen xì:” Triệu huynh, hai từ thanh lâu nghe từ đâu ra thế?”
“ Chỗ thị vệ đấy.”
“ Bọn họ dám nói với cô thế à?” Thiết Tâm Nguyên rất muốn leo lên tường thành bóp cổ từng tên một cái tội làm vấy bẩn bông sen trắng tinh khiết này:
Công chúa cười khúc khích:” Thường ngày ta hỏi họ ở Đông Kinh nơi nào đẹp nhất, họ nói hoàng cung, ta hỏi họ ở đâu có món ăn ngon nhất, họ cũng nói hoàng cung. Trương ma ma bảo không nghe được lời nói thật từ họ đâu. Rồi một lần đi dâng hương bái phật, vô tình nghe thấy bọn họ thương lượng xong việc đi thanh lâu chơi, còn nói ở Đông Kinh này chỉ thanh lâu là nơi đáng tới.