Bao Chửng thấy y đã cầm đồng bài thì xua tay tiễn khách.
Ngồi trên xe ngựa, để mặc con ngựa già quen lối trở về, trời nhá nhem tối, mưa làm ánh đèn đường lác đác có thêm cái gì rợn rợn sống lưng. Thiết Tâm Nguyên đi tới đâu cũng tưởng chừng có cặp mắt đang dõi mình, đập đầu vào thùng xe bôm bốp, mình đi xin văn thư sửa đường cho Xảo Nhi ở huyện Khai Phong đúng là hành vi ngu hết đường nói, Bao Chửng luôn nhìn mình chằm chằm, ông ta không đoán ra thì đã chẳng là Bao Chửng.
Hà bác sĩ anh dũng quá mức, đám bác sĩ anh dũng quá mức, trang đinh hương thôn tụ lại quá nhanh, càng không nói tới đám cấm quân thường ngày cực kỳ lười biếng vậy mà một tuần hương đã phóng ngựa ngang dọc, bóp chết đường lui của tặc nhân là vô cùng không bình thường.
Mức độ càn quét của Bao Chửng ngày càng lớn rồi, trước là Di Lặc giáo, giờ Kim Cương thiện, Bạch Liên xã cũng không bỏ qua.
Trương Tường nhà tan cửa nát chính là lời cảnh cáo mạnh mẽ của Bao Chửng với những xã đoàn ngầm kia. Cha Trương Tường bóp chế nhi tử hôn mê, loại chuyện này quan phủ vốn hoàn toàn có thể mắt nhắm mắt mở không quản tới, giờ một lão đầu tử trên sáu mươi đi đầy ngàn dặm, trời mới biết còn mạng mà về không?
Bao Chửng đang định thanh trừ toàn bộ dị đoan tà thuyết trong địa phận Đại Tống.
Thiết Tâm Nguyên ba lần giao phong với Bao Chửng, lần đầu không có được chút lợi thế nào, lần thứ hai miễn cưỡng có thể tính là hòa, lần thứ ba hoàn toàn thảm bại. Ông ta chẳng có tứ đại hộ vệ ở bên, chẳng có Miêu hiệp Triển Chiêu giúp sức, vậy mà vẫn đánh cho mình liểng xiếng.
Thiết Tâm Nguyên không cam tâm.
Từ xa xa đã nhìn thấy mẹ cầm ô đứng trong sân nhón chân ngóng ra ngoài đường, căn nhà nhỏ đằng sau mở hết cửa sổ, thắp toàn bộ đèn, như sợ nhi tử trong đêm tối không tìm thấy đường về nhà, bóng hình mẹ khiến y thấy tâm linh được xoa dịu không ít.
Thiết Tâm Nguyên bắc tay làm loa hô lớn:” Mẹ, con về rồi!”
Vương Nhu Hoa vội vàng mở cửa để nhi tử đánh xe vào sân, cầm đèn lồng soi kỹ nhi tử một lượt:” Có làm sao không?”
Thiết Tâm Nguyên nhảy xuống xe, rầu rĩ gục đầu xuống vai mẹ, nói:” Con thua rồi, thua rất thảm, vừa rồi đi xác nhận kết quả, mẹ, nhi tử của mẹ thua thảm lắm.”
“ Con thua ai?”
“ Bao Chửng, Bao Hiếu Túc!”
Vương Nhu Hoa nghiêng ô sang một bên che cho nhi tử, cười nói:” Thua Bao phủ tôn không có gì lạ, cữu gia con từng nói, làm thanh quan cần trí tuệ hơn tham quan ô lại nhiều lắm. Bao phủ tôn nếu không có trí tuệ hơn xa phàm nhân, làm sao có thể làm quan lớn tới vậy mà vẫn có thanh danh tốt?”
Đúng vậy, một câu nói Thiết Tâm Nguyên sực tỉnh, gật mạnh đầu, câu này của cữu công đơn giản nhưng đã nói hết đạo lý trong quan trường rồi.
Y thua Bao Chửng do phim ảnh, sử sách làm hại, luôn nghĩ rằng Lão Bao đường đường chính chính vằng vặc như trăng sáng trên cao, không nghĩ ông ta chơi bẩn như vậy, người ta vẽ cái mặt ông ta chỉ có vầng trăng khuyết chứ không phải trăng tròn, hừ hừ, Lão Bao đợi đấy không có lần sau đâu.
Say rượu chưa tỉnh Triệu Uyển bám vào tường thành thống khổ nhìn mặt trời mọc, sáu con chó vây quanh nàng chạy nhảy nô đùa, vốn là có tám con, sau khi Vương Tiệm lấy đi hai con, Triệu Uyển quyết tâm không cho ai nữa.
Liên tục uống rượu nửa tháng trời, Triệu Uyển phát hiện ra, tửu lượng chẳng tiến bộ tí nào, vẫn cứ uống một chén là lăn quay.
Ngày hôm qua hoàng cô Vệ Quốc trưởng công chúa, Thanh Hư Linh Chiếu đại sư vào cung thăm phụ hoàng, mình rõ ràng uống say mà phụ hoàng chẳng giận, hoàng cô còn nói mình uống say rất xinh đẹp, thế là sao?
Triệu Uyển biết trí tuệ mình không đủ, nên đi tìm Thiết Tâm Nguyên hỏi vì sao hoàng cô lại nói như thế, vì sao sắc mặt mẫu phi lại trở nên khó coi, phải làm rõ.
Không biết bao nhiêu lâu rồi mới nghe thấy tiếng còi quen thuộc, Thiết Tâm Nguyên bỏ sách xuống ra khỏi phòng, bên ngoài mặt trời chói mắt, phải nhắm mắt một lúc mới thích ứng được.
“ Thiết Tâm Nguyên, Thiết Tâm Nguyên, Nam Sơn có con dê, ngươi ăn thịt, ta ăn lòng.”
“ Triệu Uyển là cái bát lớn, bát lớn là cái bát vỡ, dù bát lớn hay Triệu Uyển đều là một cái bát vỡ.”
Thiết Tâm Nguyên nhìn Triệu Uyển dưới ánh mặt trời cười vui vẻ, dùng câu mà hồi nhỏ cả hai thường đối đáp nhau trả lời nàng, cho dù hai câu thuận miệng đó chẳng có chỗ nào buồn cười, Triệu Uyển vẫn cười không đứng lên nổi.
Vẫy tay với đám thị vệ đứng xa xa đang nhìn họ không chớp, sau lần bị công chúa lừa trốn ra ngoài, họ cảnh giác lắm, Thiết Tâm Nguyên trêu:” Lê còn chưa chín, giờ cô nhìn cũng uổng thôi.”
“ Ta biết, ta tới thỉnh giáo ngươi một vấn đề, không phải là để nhìn lê nhà ngươi.”
Thiết Tâm Nguyên chờ đợi, gần đây khuê nữ này đem thanh danh thích uống rượu của mình truyền khắp Đông Kinh, đám người Tào Phương vốn muốn định cầu thân với hoàng đê, nay đều đã câm miệng.
Cưới một công chúa thiện lương về là phúc khí của huân quý, còn cưới một công chúa có vấn đề là phiền toái lớn của gia tộc.
“ Hoàng cô cô về cung rồi, chính là Trưởng công chúa Vệ Quốc ngươi nhớ không?”
Thiết Tâm Nguyên gật đầu, y còn nhớ pháp hiệu vị trưởng công chúa này là Thanh Hư Linh Chiếu đại sư, tu hành ở Tử Thần quan, xưa nay không hỏi thế sự:” Thì sao?”
Triệu Uyển giảu môi:” Hoàng cô nói ta uống say rất xinh đẹp.”
“ Xem ra cô gặp vận may rồi đấy, không cần mỗi ngày uống rượu thay nước nữa.”
“ Thế là sao?” Triệu Uyển nghe nói mình không cần phải uống rượu nữa thì hưng phấn lắm, cố nhoài người hết mức ra ngoài thành:
“ Đơn giản lắm, gần đây cô cứ say suốt, phụ hoàng cô không đưa cô ra Tử Thần quan mới là lạ, chúc mừng, cô sắp thành tiểu đạo cô rồi.”
Triệu Uyển kinh ngạc:” Ta không muốn tới Tử Thần quan, nơi đó hoang vu lắm, trừ tùng ra chẳng có gì cả.”
“ Chuyện cô làm thời gian qua rõ ràng là muốn đưa mình tới Tử Thần quan mà.”
“ Là ngươi nói chỉ cần ta uống say, nam nhân sẽ ghét ta, không cầu thân nữa.”
Hả, mình nói thế bao giờ, rõ ràng là cái đầu nhỏ đó nghĩ ra, có điều Thiết Tâm Nguyên xưa nay luôn nhường nhịn công chúa:” Thì ta có biết đâu là phụ hoàng cô cũng ghét nữ tử say rượu, lần này cô chơi lớn rồi đấy.”
“ Thiết Tâm Nguyên! ....”
Tiếng thét chói tai của công chúa vang vọng chín tầng mây, Thiết Tâm Nguyên ôm tai đào tẩu.