Thiết Tâm Nguyên giúp công đẩy một cái thôi, còn lại là giao cho nàng, nàng càng đu càng cao, cuối cùng cao bằng thanh ngang luôn, làm y sợ đứng tim.
Chẳng may nàng rơi xuống, hoàng đế nhất định chôn mình dưới cái xích đu này.
Tiếng cười như chuông bạc của công chúa truyền rất xa, đối diện với những ánh mắt nghi ngờ, Thiết Tâm Nguyên phải liên tục gọi "Triệu huynh", tránh người ta cho rằng mình dẫn diễm đồng đi chơi.
“ Đám nữ tử kia chẳng biết chơi xích đu.” Công chúa nhẹ nhàng từ xích đu nhảy xuống, ánh mắt xem thường thiên hạ.
Nàng vừa vận động kịch liệt một phen, hai má hồng hồng, tản phát làn hơi thanh xuân tươi tắn, làm người ta rất muốn ngoạm một cái, Thiết Tâm Nguyên cố trấn áp suy nghĩ cầm thú này xuống, đưa cho nàng một chén nước quả.
“ Í, là vị hạnh, mẫu phi thích nhất nước hạnh, không bằng chúng ta mua nhiều nhiều về cho mẫu phi uống.”
“ Vậy thì cô định giải thích nguồn gốc của nó thế nào?”
Công chúa "ừ" một tiếng buồn bã, bước nhanh qua quán nước quả, theo Thiết Tâm Nguyên tới Ngõa thị tử xem xiếc chum. Thiết Tâm Nguyên chợt dừng bước, dẫn công chúa vào quán nước, ném cho chủ quán một đĩnh bạc dặn dò vài câu.
Chủ quán cười híp mắt, mời công chúa vào hậu đường.
Công chúa lúng túng quay đầu nhìn Thiết Tâm Nguyên, nắm chặt ống tay áo của y, không muốn đi theo nữ chủ quán.
“ Không sao, nếu không thể mang nước hạnh vào cung, vậy thì cô học cách làm, sau đó về làm cho mẫu phi cô uống, không phải càng hay hơn sao?”
“ Phải rồi.” Công chúa lập tức buông tay chạy theo nữ chủ quán:
Thiết Tâm Nguyên nắm tay muốn gõ lủng đầu mình, y thừa biết đây là chủ y ngu xuẩn, cuối cùng xui xẻo chính là mình, chỉ là không nỡ nhìn ánh mắt buồn bã của công chúa ...
Dạy công chúa tiêu tiền, một canh giờ sau túi tiền đã trống rỗng.
Giờ công chúa học làm nước quả, đoán chừng mình có vô số chế phẩm thất bại để uống.
Thiết Tâm Nguyên mà dự liệu là ít khi sai lầm, và sự thực lần nữa chứng minh khi công chúa bê một cốc nước quả siêu lớn ra, chỉ biết thở dài:” Mới học, đừng làm nhiều thế.”
Không đợi công chúa nói, uống một ngụm:” Cho hạnh quá nhiều, quá chua, phô mai phải nghiền nát ra, không thể để cả miếng, nghe nói làm nước thơm quan trọng ở chữ quấy, nếu chịu bỏ công sức quấy thì càng ngon. Chén này coi như sắp thành công, làm thêm vài lần là được.”
“ Thật à?” Công chúa mắt long lanh hỏi:
“ Không tin cô tự uống là biết.”
Công chúa khẽ nhấp một ngụm, mặt nhăn lại như khỉ ăn ớt, chạy vội vào hậu đường, được vài bước quay đầu cười thật tươi với Thiết Tâm Nguyên, sau đó tập trung toàn bộ tinh thần vào sở thích mới của mình.
Chế tác nước hạnh không khó, công chúa chẳng mấy chốc nắm được yếu quyết, dù là thế dạ dày Thiết Tâm Nguyên không ngừng quay cuồng, đó là hậu quả của việc uống quá nhiều đồ có vị chua.
Ở lại quán nước thơm rất lâu.
Màn xiếc chum đặc sắc nhất Thảo thị tử sắp bắt đầu, Thiết Tâm Nguyên kéo tay công chúa đi chui qua một cánh cửa, tới thẳng sân khấu của người ta, bị đại hán Lĩnh Nam giơ mãng xà chửi bằng tiếng địa phương cổ quái, con trăn lớn hoảng sợ quấn chặt lấy tay hắn, cái lưỡi dài thè lên mặt.
Thiết Tâm Nguyên bịt miệng công chúa ngăn tiếng thét chói tai, ôm nàng nhảy từ sân khấu xuống, chui vào đám đông mất tích.
Lúc này tới chỗ diễn xiếc chum tất nhiên là không còn chỗ nữa, thế là Thiết Tâm Nguyên khi qua một quán hồn đồn, thuận tay cuỗm luôn ghế dài của người ta.
Người bán hồn đồn khi ngẩng đầu lên thì thấy mất cả người lần ghế, chửi bới vài tiếng rồi cũng thôi, chuyện này xảy ra suốt, xem xong xiếc là cái ghế sẽ quay trở lại.
Công chúa thấy Thiết Tâm Nguyên ăn trộm ghế của người ta thì vừa sợ vừa kích thích, hớn hở nói:” Ngươi trẻ con thật đấy!”
Ngất mất, tiểu nha đầu này lại bảo mình là trẻ con, đến mẹ cũng không dùng từ này với mình từ năm bảy tuổi rồi, đưa một ngón tay vuốt nhẹ gò má bóng của nàng:” Cô mới là trẻ con, chừng này tuổi còn chưa bao giờ ra phố chơi.”
Công chúa chun mũi ưỡn thẳng người nhón chân lên, đưa mắt liếc một cái, hành động thơ ngây đáng yêu đó khiến con tim Thiết Tâm Nguyên liền đập thịch một cái, lúc này mới phát hiện bàn tay nhỏ nhắn của nàng thật mềm mại, bất giác nắm chặt tay nàng hơn mà không chú ý.
Thiết Tâm Nguyên và công chúa tới nơi biểu diễn xiếc chum thì quả nhiên người đông nghìn nghịt, chum lớn đã được nâng lên.
Lúc này người đang biểu diễn là tiểu tử béo, tiểu tử này tuy mới chín tuổi nhưng rất khỏe, chỉ có điều là chân ngắn tay ngắn, đứng như ngồi, nhìn là biết cái mầm diễn xiếc chum tốt.
Chọn một chỗ vắng người đặt ghế xuống, đỡ công chúa lên trước rồi mình cũng nhảy lên, thế là cao hơn người ta một cái đầu, chỉ mình chắn tầm nhìn của người ta chữ người ta không cách nào chắn tầm nhìn của mình.
Công chúa có vẻ rất thích thú, ghé vào tai Thiết Tâm Nguyên nói:” Bình thường ngươi cũng đi xem xiếc thế này hả?”
Bị hơi thở âm ấm của của công chúa làm tai ngưa ngứa, Thiết Tâm Nguyên quay sang nhìn khuôn mặt xinh đẹp gần trong gang tấc, gió thổi qua đung đưa vài sợi tóc mai mềm mại, vuốt nhẹ gò má trắng ngần láng mịn của nàng, hai mắt tỏa sáng nhu sao đêm:” Ta càng thích ngồi ở lán đối diện xem, một lần Xảo Nhi dẫn bảy tám đứa bọn ta đi xem, toàn bộ chui lên nóc lán ngồi, Thủy Châu Nhi không cẩn thận ngã xuống, người ta đang biểu diễn xiếc trẻ con rơi từ trên trời xuống, thế là mọi người hô to, lộ tẩy rồi, không ai chịu trả tiền, hại bọn ta bị truy sát hai con phố.”
“ Hi hi, lần sau chúng ta tới trang tử chơi đi, ta giúp ngươi thu hoạch hoa màu, được không?”
“ Cô biết thu hoạch hoa màu, oa, thật bất ngờ.” Thiết Tâm Nguyên khoa trương nói:
Công chúa đắc ý hất cằm lên:” Mỗi năm phụ hoàng thân nông, ta và mẫu phi đều ở phía sau nhặt bông lúa mạch, mùa xuân ta còn nuôi tăm, năm nay ta nuôi hai nong tằm, làm không ít lụa ...”
Thiết Tâm Nguyên chưa bao giờ thấy nuôi tằm, nhưng dựa vào thể tích tằm mà tính, hai nong tằm thì làm ra được bao nhiêu tơ? Không đủ dệt một cái khăn tay.