Thiết Tâm Nguyên không ưa gì Bao Chửng, mối quan hệ đó hình thành từ đêm ông ta suýt giết mẹ y.
Với con người đó nói ít là tốt nhất, nói càng nhiều càng sai, chỉ cần bị ông ta tóm lấy đuôi thì đừng hòng thoát thân, mỗi chữ cần châm chước, mỗi câu cần cân nhắc rất lâu mới hạ bút.
Viết xong thì trời cũng đã sáng, kiếm bình rượu ngửa cổ chuốc say bản thân, Bao Chửng có tới chỉ thấy một Thiết Tâm Nguyên bất tỉnh nhân sự thôi.
Tôn Trạch tới trước, chứng tỏ hậu quả chuyện này rất nghiêm trọng.
Lão già đó từ đầu tới cuối không nói thật lấy một chữ, cái gì mà lão tiên sinh tám mươi ba tuổi, còn vờ vịt giúp nữ tử sắc mục che đậy cơ thể, đều là lừa đảo hết.
Muốn làm ra vẻ người tốt à, ha ha ha, trong Đề hình ti có người tốt hay sao?
Ở cái thởi đại khẩu cung dựa vào tra khảo, phá án dựa vào suy đoán này, có viên quan chủ quản phá án nào mà chẳng có đống án oan?
Tôn Trạch sở dĩ dễ dàng bỏ đi chẳng phải vì bị hăm dọa, mà là muốn bóp nát hi vọng mới nhen lên của y thôi.
Luận tới tâm trí, Thiết Tâm Nguyên tự tin mình có thể kiên cường hơn bất kỳ ai.
Bởi thế chỉ cần đẩy đám Xảo Nhi đi thì mới có thể yên tâm đối phó với Bao Chửng, y không sợ chút nào, thậm chí còn thấy hưng phấn.
Cuối cùng cũng tới ngày chính thức đối diện với ông ta, từ sau cái đêm mười mấy năm trước, cái người suýt lấy mạng mẹ mình.
Đó là suy nghĩ cuối cùng của Thiết Tâm Nguyên trước khi bị rượu làm mất tri giác.
Khi trời sáng hẳn, đại môn mở sầm một tiếng, mười hai tên sai dịch sông vào, xếp thành hai hàng, thủy hỏa côn liên tục đập xuống đất, miệng đồng thanh hô làm tội nhân hồn phi phách tán:” Uy Vũ.”
Bao Chửng đi sau, mặt đen như mực, không giận mà uy, mỗi bước chân đều mang theo sát khí.
Quan uy, tên cũng như nghĩa, là chỉ uy nghiêm và uy vọng của người làm quan. Người làm quan có ai không mong mình có được "quan uy", nhất ngôn cửu đỉnh, lệnh ra là được chấp hành, vung tay một cái vạn người đi theo?
Quan uy cũng là thứ không nói rõ được, nó chỉ tồn tại trong cảm giác của chúng ta.
Người khác nhìn thấy Bao Chửng, dù có ý định kháng cự cũng như thỏ thấy hổ, không thể xoay chuyển trời, còn với kẻ say nát, liên tục nôn ọe như Thiết Tâm Nguyên thì chẳng bận tâm tới quan uy.
Bao Chửng dừng chân, đưa mắt nhìn quanh cái sân trừ thi thể ngổn ngang chỉ còn một thiếu niên say mềm như bún.
“ Kẻ khác đâu?”
Nha dịch tức thì túa đi xung quanh kiểm tra, về báo cáo:” Đại nhân, bên trong không có ai?”
“ Hôm qua canh gác có từng trễ nải không?” Bao Chửng nổi giận, dù đứng dưới nắng trời thì khuôn mặt đèn xì cũng tỏa ra hơi lạnh:
Một quan viên lục bào hoang mang nhìn bốn xung quanh, khom người lắp bắp:” Bẩm phủ tôn, người trực hôm qua là … hạ quan, nhưng từ sau khi người Đề hình ti đi, không có ai rời nơi này, tuyệt đối không có, hạ quan không hề lơ là …”
“ Vậy ngươi cho lão phu biết, những người khác đâu?” Ánh mắt dữ dội của Bao Chửng khiến quan viên kia chỉ biết cúi đầu, ông ta cũng không tra hỏi nữa, phất tay:” Lục soát.”
Quan binh và nha dịch lần nữa xông vào lục tung mọi thứ, Bao Chửng đưa mắt nhìn Thiết Tâm Nguyên:” Say cũng không giúp gì được đâu, sớm muộn ngươi cũng tỉnh lại, nơi này có mười chín mạng ngươi cần ngươi trả lời. Người đâu, mang y đi, làm y tỉnh rượu, đừng để y bị thương.”
Hai nha dịch xốc nách Thiết Tâm Nguyên lên, cách giải rượu tốt nhất là cho uống canh giải rượu và tắm rửa.
Xảo Nhi sau khi đưa đám đệ đệ tới xưởng bí mật của Tương Tác giám thì một mình quay lại Áo miếu, huynh đệ bao năm rồi làm sao không hiểu ý đồ của Thiết Tâm Nguyên, nhưng muốn hắn trốn đi bỏ lại huynh đệ một mình thì hắn không làm được.
Ngồi ở bên một cái quán bán chà là, dùng váy rộng thùng thình của Hồ nữ cha thân ảnh, lặng lẽ quan sát động tĩnh ở nhà tắm.
Trước tiên là mười chín thi thể bị khiêng ra ném lên xe, sau đó là Thiết Tâm Nguyên ướt sũng, đãi ngộ không khác gì thi thể, ưu đãi một chút là y được ném ở xe riêng.
Nhìn thấy Thiết Tâm Nguyên bị kéo đi, Xao Nhi lấy một cái nón rộng vành kéo thấp xuống, đi theo sau xe, sau khi xác định phương hướng của chiếc xe này tới phủ Khai Phong, hắn xuyên qua một cái ngõ hẹp tới hai người tránh nhau cũng phải nép sát vào tường, chạy tới Trúc can thị là nơi chiếc xe phải đi qua.
Tóm lấy một hán tử hai tay xăm thanh long đang đứng ngáp trước một cửa hiệu, nói gấp:” Giúp ta ngăn xe ngựa của phủ Khai Phong một tuần trà.”
Hán tử nhận ngay ra Xảo Nhi, cười nhe hàm răng lộ thiếu mấy cái, khảng khái vỗ ngực:” Đại quan nhân sai bảo, tiểu đệ tất nhiên là tuân theo, ngài muốn cướp xe tù hay giết chủ sự?”
“ Bớt lắm lời, huynh đệ của ta bị chúng kéo tới phủ Khai Phong, lão tử muốn cứu y ra.”
“ Được!” Hán tử cho tay vào miệng huýt sáo, lập tức từ những con ngõ nhỏ xông ra mười mấy tên hoa ca bạc (xăm cánh tay) :” Người đã đầy đủ, đại quan nhân ra lệnh.
Xảo Nhi ném cho hắn một túi tiền:” Đây là tiền rượu, sau khi xong việc còn cho các ngươi tiền hiếu kính lão mẫu, không cần biết các ngươi dùng cách gì, ngăn đội xe lại, đánh lạc hướng sai dịch, còn lại để lão tử làm.”
“ Chuyện vặt, Lan Hoa môn là nơi địa hình quanh co, rất thích hợp đại quan nhân ra tay, tiểu đệ an bài ngay.”
Xảo Nhi theo một tên hoa ca bạc chui vào ngõ nhỏ bẩn thỉu đầy rác rưởi, vòng vèo một lúc tới Lan Hoa môn nơi nổi danh nhất Trúc can thị.
Trúc can thị chính là nơi bán vật liệu xây dựng ở Đông Kinh, chủ yếu là gỗ và trúc, hai bên đường chất đầy những khúc gỗ lớn nhỏ đủ loại làm xà hoặc cột, những cây trúc thậm chí còn nguyên cả lá cắm đó thành rừng. Phàm là ai muốn xây nhà bắc rạp đều tới đây tìm được thứ mình cần, đây là cái chợ tự phát, cho nên đường xá chật hẹp, người qua đường phải hết sức cẩn thận, nếu không bị số vật liệu kia đổ lên người là mang họa ngay.