Xảo Nhi bận rộn, tất nhiên Thiết Tâm Nguyên cũng không nhàn nhã, một bản vẽ kiến trúc cực kỳ cổ quái được đặt trước mặt Thái học tế tửu Trương Diễm.
Ông ta đã xem tới một canh giờ rồi, tới khi ánh mặt trời chiếu lên bàn mới hỏi:” Cái thứ xa hoa như thế này, ngươi xây dựng làm gì?”
Thiết Tâm Nguyên ôm quyền nói:” Học sinh cho rằng người quân tử theo đuổi chất phác đơn thuần, công tượng theo đuổi hoa lệ tinh xảo, hai thứ này không hề đối lập nhau.”
Trương Diễm gõ đốt ngón tay lên bàn:” Đúng là thế, chỉ những lúc xây dựng kiến trúc cỡ lớn thì tài hoa của công tượng mới được khai phá ra, điều này có lợi. Lão phu chỉ lo, ngươi có năng lực hoàn thành kiến trúc này không?”
Thiết Tâm Nguyên lấy ra một cái mô hình nhà cửa kỳ lạ:” Sơn trưởng, học sinh và công tượng đã làm được mô hình thì ắt có thể làm vật thật.”
Trương Diễm thích thú ngắm nhìn mô hình, món đồ chơi tinh xảo thế này chưa từng thấy trên đời:” Nếu thế ngươi yên tâm mà làm, nếu cần giúp đỡ, cáo thể nhờ cậy các vị sư tưởng trong Thái học.”
“ Học sinh chỉ lo khi đó có người đàn hặc Thái học ta hành vi kỳ quái, không làm theo pháp độ tổ tông thôi.” Thiết Tâm Nguyên cẩn thận nói:
Trương Diễm hào sảng phất tay:” Ngươi yên tâm mà làm, Thái học mà không đi đầu thiên hạ thì làm sao gọi là Thái học nữa. Trước nay phàm cung thất xây dựng, đều cần rất nhiều gỗ lớn, địa phận Khai Phong không có, đều phải mang tới từ Thục, Lĩnh Nam, bôn ba ngàn dặm, giá trị tăng lên gấp trăm lần, tồn kém vô cùng.”
“ Nếu Thái học ta có thể không dùng gỗ mà xây nên cung thất chưa từng có sẽ thay đổi cách thức xây dựng ở Đông Kinh, khi đó lão phu sẽ mời hết sĩ đại phu Đại Tống tới cung thất đó uống rượu ngâm thơ, để bọn họ thấy bản lĩnh Thái học chúng ta.”
Sớm biết sẽ thành công, Thiết Tâm Nguyên cung kính thi lễ đáp lớn:” Học sinh tuân lệnh.”
Mọi chuyện đã sẵn sàng, chỉ thiếu gió đông, tiếc là gió đông mãi không tới.
Tới lúc quan trọng cái tính cách do dự của Triệu Trinh phát tác, không ngờ lại không nỡ để khuê nữ tới Tử Thần quan chịu khổ. Triệu Uyển đắc ý lắm, điều này chứng tỏ mình có phân lượng trong mắt phụ hoàng.
“ Hoàng cô đã nói hai lần rồi mà phụ hoàng ta đều không đồng ý, nói ta còn nhỏ, chỉ quấy phá một chút, đọc thêm nhiều sách sẽ thay đổi.”
Một cô công chúa cầm quả dưa leo nhau rau ráu rất hiếm thấy, đó là vì ở đối diện nàng cũng có một tên gặm dưa chẳng đẹp đẽ gì luôn dạy hư nàng.
“ Thời gian qua có uống rượu không?”
Triệu Uyển chớp chớp đôi mắt nai ngơ ngác:” Không, cô cô ta muốn đưa ta tới đạo quan rồi, ta còn uống rượu làm gì nữa, dù sao cũng không ai cầu thân.”
“ Ta cầu!” Thiết Tâm Nguyên rống lớn:” Công tượng đã chuẩn bị xong, vật liệu cũng sẵn dàng, sư phó làm gốm mời từ Nhữ Châu tới, giờ cố lại nói không đi à?”
Triệu Uyển giật mình rơi cả quả dưa.
Thiết Tâm Nguyên đưa tay bắt lấy, ngoạm một miếng lớn:” Ta đã định xây dựng một cung điện như bạch ngọc, chỉ đợi công chúa chân chính cô vào ở, không đi không được.”
Triệu Uyển hừ một tiếng:” Tưởng ta không biết điển cố kim ốc tàng kiều của Hán đề Lưu Triệt à, ngươi xây cho ta bạch ngọc ốc làm gì?”
“ Cưới cô đấy!”
Có lẽ cả hai lớn lên bên nhau từ khi nhỏ xíu, cho nên thần kinh của Triệu Uyển hơi trơ lỳ, chứ thiếu nữ khác mà nghe thấy lời bày tỏ trắng trợn thế này sẽ xấu hổ che mặt mà chạy.
“ Khẩu thị tâm phi.” Triệu Uyển nghiêng đầu nhìn Thiết Tâm Nguyên một lúc trề môi ra:” Lúc ngươi nói dối luôn chớp mắt, vừa rồi mắt ngươi chớp liên hồi, tưởng ta không thấy à?”
Vớ vẩn, mình đã bao giờ nói dối mà phải chớp mắt chứ, nha đầu này xúc phạm da mặt mình, Thiết Tâm Nguyên nhảy hẳn lên mái nhà tới gần công chúa:” Cô quay đầu nhìn mặt trời xem có chớp mắt liên tục không? Bà cô ơi, mau mau đi uống rượu đi, nếu không bao nhiêu công sức chuẩn bị của ta hỏng hết, một nghìn quan tiền của cô cũng tan thành bong bóng.”
Triệu Uyển hôm nay rất ương ngạnh, quay mặt hứ một tiếng:” Một nghìn quan tiền là cái gì, bản công chúa không coi vào đâu.”
Thiết Tâm Nguyên nhìn nàng một lúc, đột nhiên lau mồ hôi không tồn tại trên trán:” Lần sau đừng dọa ta như thế!”
“ Hả, làm sao ngươi biết ta dọa ngươi, ta giả vờ rất giống mà.” Triệu Uyển nửa ngạc nhiên nửa giận dỗi:
Thiết Tâm Nguyên mà bị cả nha đầu ngây thơ này lừa mà không biết thì sau này ngoan ngoãn ở nhà phụ mẹ bán banh canh cho xong, ra ngoài xông pha làm gì cho mất mặt.
Chẳng qua lúc đầu công chúa đứng ở phía mặt trời làm y chói mắt nhìn không rõ, vừa rồi lên mái nhà thấy hết rồi.
“ Nói thật đấy, phụ hoàng cô nhẫn tâm đưa có tới đạo quan thật sao?”
Triệu Uyển hếch mũi cái nho nhỏ lên:” Làm gì có, phụ hoàng chẳng nỡ xa ta cơ, là ta cầu xin phụ hoàng tới đạo quán cầu phúc để phụ hoàng sớm sinh long tử, ta có đệ đệ. Thế là phụ hoàng ôm ta khen ta biết thương người, cho ta tới Tử Thần quan.”
“ Ta nằm mơ cũng muốn thấy cung điện ngươi xây cho ta, nó thực sự đẹp như vậy à?”
Không ngờ nha đầu này vui vẻ như thế, còn bày trò trêu mình nữa, Thiết Tâm Nguyên vươn tay lên cao minh họa:” Tất nhiên rồi, cô có nằm mơ cũng không ngờ được nó đẹp cỡ nào đâu, có điều Tử Thần quan là đạo quan hoàng gia, cô phải kiếm ra một mảnh đất đủ rộng cho ta.”
“ Không cần, hoàng cô cô nó ta chọn đất chỗ nào cũng được, xây lớn thế nào cũng được.”
Có câu nói này của Trưởng công chúa là Thiết Tâm Nguyên hoàn toàn yên tâm rồi, cùng Triệu Uyển tán gẫu một hồi, gửi hồ ly ở chỗ nàng rồi mới tới Xảo trang, bảo Xảo Nhi đã có thể xuất phát.
Trên đường gặp xa giá của Hạ Tủng, Thiết Tâm Nguyên như lần trước né sang đường, nhưng lần này Hạ Tủng không vén rèm gọi y nữa.
Quý nhân là như thế đấy, một khi cần ngươi thì có đi nhà xí ngươi cũng gặp được, còn nếu người ta không cần ngươi nữa thì đối diện cũng bước qua như không nhìn thấy.
Thiết Tâm Nguyên chẳng bận tâm, y đâu định dựa vào quyền quý leo cao, chỉ mong cô bé bụ bẫm đó đừng có thành vật hi sinh cho âm ưu quỷ kế.
Lão Bao chỉ tóm được một sơ hở của y mà lợi dụng khiến y khốn đốn, một kẻ liệt vào hàng gian thần như Hạ Tủng thì còn quá tới đâu.
Đông Kinh bao la còn có vô số yêu ma quỷ quái khác, trước kia Thiết Tâm Nguyên tự tin dựa vào trí tuệ của mình có thể ung dung đi giữa những quái vật khổng lồ này.
Giờ nhận ra là không xong, đám quái vật không chú ý tới mình, vì mình còn chưa đụng chạm tới chúng, nên chúng mới chẳng thèm để ý thôi.
Thiết Tâm Nguyên muốn tạm thời rời đi, lấy lập trường người ngoài cuộc nhìn nhận lại tòa thành này, cũng như nhìn lại bản thân.