Chết một vị cố nhân, lại chẳng phải người mình muốn chết, còn một vị cố nhân khác, Thiết Tâm Nguyên rất muốn ông ta chết quách đi cho xong, ông ta sống chỉ họa hại mình, vậy mà ông ta không chết.
Bao Chửng không chết, Thiết Tâm Nguyên đành tới thi lễ, đi đường mà cũng gặp được ông ta, xui không để đâu cho hết.
“ Vừa vặn lão phu đang muốn tìm ngươi.”
Bao Chửng không định cho Thiết Tâm Nguyên đi, nói một câu chắp tay sau lưng đi trước, y đành lẽo đeo theo sau, miệng lẩm bẩm chửi bới.
“ Mười sáu vạn bốn nghìn cân.”
Con bà nó tự dưng nói một câu không đầu không cuối ai hiểu nổi, số bạc ông tham ô đấy à?
Bao Chửng thấy Thiết Tâm Nguyên mặt dại ra, bực mình nói:” Đó là số chì dùng để làm ổn định nền hoàng cung, trên sách ghi rõ ràng, hiện Tương tác giám đang dựa theo vị trí để lấy ra.”
“ Chì gì thế ạ, hoàng cung làm sao cơ, tiểu tử chỉ là tên nam tước nhỏ xíu biết gì đâu.” Thiết Tâm Nguyên ngơ ngác:
Bao Chửng vỗ vai Thiết Tâm Nguyên bốp một cái:” Ngươi rất hợp làm quan, tốt, quên rồi thì quên luôn đi cũng được, cái công việc ngươi từ chối, lão phu gánh lấy. Ài, chuyện không ai muốn làm luôn đổ lên đầu lão phu, không biết từ bao giờ đã thành thông lệ rồi.”
Từ khi ông làm ai cũng chướng mắt đấy.
“ Sao, vừa rồi nhìn bộ dạng nhìn thấu thế thái của ngươi, có phải thấy ăn mày chết có tâm đắc gì không?”
Tâm đắc gì, cảm khái sao ông không chết thôi, Thiết Tâm Nguyên chắp tay:” Người ăn mày đó là cố nhân của tiểu tử, khi còn nhỏ đã thấy hắn ăn mày ở đây, không ngờ hôm nay đột nhiên lăn ra chết, liền thấy thế sự vô thường.”
Bao Chửng phủi hoa tuyết trên người:” Nói thế nhiều năm trước hắn đã là ăn mày, giờ vẫn là ăn mày, chứng tỏ hắn hài lòng với hiện trạng, vậy nhiều năm sau nữa thì hắn vẫn ăn mày thôi, có chết trên đường cũng chẳng có gì đáng tiếc. Hắn dựa vào tính thích làm việc thiện người Đông Kinh mà sống lười biếng thì thế nào cũng có ngày này.”
Thiết Tâm Nguyên đi nhanh tới một bước, chỉ mình:” Tiểu tử đọc cổ thư, thấy cổ nhân treo quan mạo của mình lên đại đường từ chức, không biết tiểu tử phải treo mũ nam tước ở chỗ nào?”
Bao Chửng cười phá lên:” Tiểu tử, muốn an nhàn à? Khó đấy, trừ khi ngươi treo ở trên Kim Loan điện mới được, đương nhiên khi đó phải chuẩn bị đón nhận lễ bộ và tông nhân phủ hỏi tội. Nếu cái đầu trên cổ cũng treo lên thì mới không có ai truy cứu hành vi làm bừa làm bậy của ngươi.”
“ Huynh đệ tỷ muội của tiểu tử có kiến nghị hay, nếu đem bốn trăm bách tính Kim Thành huyện tới Đông Kinh nuôi có phải là xong không?” Thiết Tâm Nguyên thăm dò:
Bao Chửng nhíu mày:” Xem ra ngươi oán niệm rất sâu với tước vị này, thà tốn tiền chứ không muốn gánh trách nhiệm.”
Thiết Tâm Nguyên nghiêm túc nói:” Có năng lực thì phải gánh trách nhiệm đó là lẽ trời, tiểu tử tất nhiên chấp nhận, nhưng trách nhiệm vượt qua năng lực gánh chịu được, tất nhiên phải ném nó đi. Các vị có bao giờ chọn ngay một thái học sinh đặt vào vị trí tể tướng không?”
“ Nhớ năm xưa Thái tông cũng ngồi xe lừa chạy về Đông Kinh, tiểu tử thấy có thể học theo.” Bao Chửng chỉ về phía Xảo trang:” Lão phu từng đi qua trang tử của các ngươi, thấy các ngươi ép dầu, người nói xem, rau không ép có ra dầu không?”
Thiết Tâm Nguyên nghiến răng, lão già này nãy giờ cứ vòng vo nói xoáy mình, không rảnh chơi với lão ta nữa, về nhà ôm chăn ngủ một giấc, tích thêm ít mỡ chuẩn bị lên đường.
Bao Chửng như đọc được suy nghĩ của người ta, nói chặn đầu:” Lão phu đang đi tham gia một tửu yến, người khác đều có hậu sinh hầu hạ, lão phu không có ai, ngươi theo lão phu.”
Thiết Tâm Nguyên há mồm, đâu ra kiểu bắt lính giữa đường như thế, lão già này quá vô pháp vô thiên rồi, đảo mắt nhìn quanh thì thấy đi vào ngõ Hộ bộ lúc nào không hay, đường lát đá bằng phẳng, hai bên thú đá trông cửa xếp hàng từ đầu ngõ tới cuối ngõ, ngước đầu chỉ thấy những mái cong trang trọng.
Cánh cửa sơn đỏ của căn nhà thứ ba bên trái mở rộng, mười mấy phó nhân đứng thẳng tắp trong gió lạnh, y phục như vừa mới giặt qua, gió lùa cũng chẳng thổi bay lên được.
Bao Chửng cứ thế đi thẳng, chẳng thèm nhìn tên mập trắng trẻo đón mình, Thiết Tâm Nguyên cũng ngửa cao cổ đi theo, chỉ dùng khóe mắt liếc người, chiêu này học từ Vương gia.
Quả nhiên Lão Bao mặc áo vải thô ngang nhiên đi qua đại môn, Thiết Tâm Nguyên càng không ai dám chặn, tên mập đi trước dẫn đường có vẻ hoang mang lắm, tới giờ hắn vẫn chả biết là ai vừa vào nhà mình nữa, chỉ là không dám hỏi, người sống lâu năm ở Đông Kinh đều biết một đạo lý, chớ nhìn quần áo đánh giá người.
Đến nhị môn thì thấy một đống lễ vật, một đống phó dịch quản sự vừa nhận lễ, vừa xướng danh, nao nhiệt vô cùng.
Lão Bao đúng là thứ phá hoại bầu không khí, vừa tới là bốn bề im re, một đại hán áo gấm vội vàng rẽ đám đông đi lên cúp rạp người thi lễ, đầu sắp chui luôn háng luôn rồi.
“ Phủ tôn ...”
“ Ngậm miệng, lão phu tới chúc thọ lệnh tôn chứ không phải trợ uy cho ngươi, gặp lệnh tôn, uống chén rượu là lão phu đi.” Bao chửng nói xong ném ra một đồng tiền trị giá trăm đồng:” Đây là lễ vật của lão phu, ghi vào.”
Đại hán áo gấm uy mãnh cực kỳ, trước mặt ông già cao tới cổ mình lại không dám đứng thẳng.
Thiết Tâm Nguyên thấy không khí có phần quai quái, móc ra hai đồng tiền đặt lên bàn:” Đây là lễ vật của ta, chớ chê ít, cũng ghi lại.”
Bao Chửng lấy lại một đồng:” Một trăm tiền là tiền cơm của chúng ta hôm nay, đừng cho nhiều.”
Thiết Tâm Nguyên rất muốn nói với Bao Chửng một đồng kia là của mình, nhưng Lão Bao bước đi mất rồi, xem chừng định nuốt không của người ta.
Lão Bao đi rồi quản sự mới dám đọc "một trăm đồng" của ông ta, giọng vẫn run.
Toàn bộ thiên tỉnh viện lạc ở dãy hai là cổng chào, cửa đại sảnh mở rộng.
Một lão giả lưng còng ốm o, mặt đầy vết nám, tóc tai lưa thưa mặc áo thọ đỏ rực ngồi ở trên chiếc ghế chính giữa, chỉ Bao Chửng cười to:” Nhận được một trăm đồng của ông, lão phu dù chết ngay ngày mai cũng ngậm cười cửu tuyền.”
Bao Chửng đi tới đỡ lão giả tóc trắng đang run run đứng lên đó:” Ba mươi năm biên thùy còn không làm ông chết à?”
Lão giả chỉ mái tóc trắng bạc phơ không còn nhiều:” Sắp rồi, sắp rồi.”
“ Vậy sau này chuyện biên quan phải gửi gắm ai, ông không ở biên thùy, lão phu ngủ không yên.”
“ Phú Bật, Dương Văn Quảng đều là đại tài, dùng được.”
Bao Chửng quay lại quát Thiết Tâm Nguyên:” Còn đứng ngây ra đó, mau quỳ xuống bái kiến Chiết gia gia ngươi.”