Hai mẹ con cùng xem một tâm bản đồ, vừa thảo luận, vừa nói cười, chuyện này làm Vương Nhu Hoa cảm thấy rất mới mẻ, nàng phát hiện ra, mình đúng là muốn đi đâu là có thể tới đó. Suy nghĩ của nhi tử thật kỳ quái, làm gì có ai đi cầu học đưa mẹ theo ... Lòng hiếu thảo đó làm nàng cảm động, thậm chí có chút kiêu ngạo.
Thiết Tâm Nguyên nhìn kết quả do mẹ và mình thương lượng ra, thở dài:” Mẹ, chỗ này còn chưa ra khỏi phủ Hà Nam mà.”
Vương Nhu Hoa dựa vào chăn hài lòng nói:” Con à, đã xa lắm rồi, phải đi nửa tháng cơ đấy.”
“ Có ba trăm dặm thì bõ gì chứ ạ.”
Vương Nhu Hoa cười:” Con chưa từng đi xa, không biết đi đường gian nan, mặt trời mọc lên đường, mặt trời lặn phải kiếm chôc trú chân, còn phải đề phòng hắc điếm, cướp đường, lưu dân, không cẩn thận sao được? Một khi tới gần Tung Sơn, nơi đó toàn núi, có cả sơn tặc.”
“ Con muốn đi nhanh thì đừng đưa mẹ theo, mẹ không cưỡi được ngựa như mấy đứa, đi xe ngựa ngày được ba mươi dặm là giỏi rồi.”
Nói tới đố đột nhiên đứng bật dậy không một tiếng động, vén rèm nhìn ra ngoài, sau đó nhỏ giọng hỏi:” Nhi tử, con đi rồi, công chúa sẽ phải làm sao?”
Thiết Tâm Nguyên im lặc hồi lâu, lắc đầu:” Con đã được phong nam tước rồi, làm sao công chúa còn gả được cho con nữa, con sẽ làm hết sức, song đây không phải là chuyện dựa vào mình con, nếu Triệu Uyển muốn, vậy không có gì để nói, con dù liều mạng cũng làm được.”
“ Nếu nàng ấy không đủ kiên quyết thì vô ích, con đã tốn bao công sức đưa nàng ra ngoài rồi, một khi Triệu Uyển hối hận, mọi thứ con làm sẽ thành vô nghĩa.”
“ Thôi, đêm khuya rồi, mẹ ngủ đi, con cũng về ngủ đây.”
Vương Nhu Hoa gật đầu, đoán chừng nhi tử thời gian qua đầy tâm sự như thế là vì chuyện công chúa, chuyện này thôi thì tùy duyên phận, nàng không muốn chia tách cả hai, nhưng cũng không thể bảo nhi tử liều lĩnh vì công chúa vứt bỏ tất cả.
Thiết Tâm Nguyên ra ngoài ngẩng đầu nhìn bầu trời sao lấp lánh, chuyện y tới đây xây nhà vốn đã mang ẩn ý cầu hôn với công chúa rồi, pha lê trân châu dâng lên là sính lễ. Triệu Trinh sao không hiểu, phong tước chính là câu trả lời, nếu không có tước vị này, khi công trình hoàn thiện, y có thể đường đường chính chính nhờ cữu công cầu thân.
Tâm nguyện không đạt được nhưng trong lòng y vẫn thành tâm chúc phúc cho Dương Hoài Ngọc có thể thắng lợi trở về, chúc phúc cho tiểu cô nương đi Quy Tư học nhạc đạt được tâm nguyện, càng chúc phúc cho Xảo Nhi báo thù thành công bình an quay lại.
Còn y không định ở lại Đông Kinh đợi họ nữa.
Hai tháng sau, công trình hoàn thành.
Đứng ở cửa Từ Thần quan có thể thấy hết toàn bộ cung điện mới.
Một tỏa cung điện công chúa với chòi canh, chóp nhọn như trong cổ tích xuất hiện giữa đỉnh núi, Thiết Tâm Nguyên mỉm cười nói với Triệu Uyển:” Đi xem xem có thích không?”
Triệu Uyển cười thật tươi với Thiết Tâm Nguyên, tay nhấc váy vội vàng dẫn một đám cung nữ chạy đi như hươu con.
Sống ở nơi này gần năm tháng rồi, không khí lạnh cuối thu cũng không còn làm nàng bị ốm, khỏe mạnh mà vui vẻ.
Nửa tháng trước Trưởng công chúa đã về kinh mời hoàng đế tới đây nghỉ đông, nàng đi vào sống thử tòa cung thân nho nhỏ, cực kỳ hài lòng.
Vương Tiệm về rồi quay lại, khi mọi người đều chạy đi xem cung điện mới chỉ có hắn ở lại, toàn thân lấp lánh thủy tinh, đứng dưới ánh mặt trời tỏa sáng như thần tiên, vẫn như trước kia thân thiết vỗ vai Thiết Tâm Nguyên:” Khỉ con, trí tuệ phải dùng vào những việc thế này mới đáng.”
Thiết Tâm Nguyên cười nói:” Vương thúc, thứ này không đáng tiền, tiểu tử đã nắm được biến hóa của nó, sau này sẽ xuất hiện từng sọt từng sọt một.”
“ Cái gì, ngươi có biết lão tử dùng ngọc bội thượng hạng của mình đem đổi không, ngươi biết không đáng tiền, sao còn vét sạch của ta. Ngươi có biết thứ này giá trị cao có lợi với triều đình thế nào không, chẳng lẽ ngươi định mặc cả với bệ hạ ...” Vương Tiệm nói tới đó chợt không giận nữa, nghi ngờ nhìn Thiết Tâm Nguyên, phát hiện ánh mắt của y chưa lúc nào rời khỏi công chúa đang chạy tới cung điện, miệng cười ôn nhu, thở dài:” Xem ra ngươi thực sự thích công chúa, có điều ải này không dễ qua.”
Nếu như lần trước tới đây đọc chiếu chỉ phong trước Vương Tiệm chưa chú ý tới vấn đề trong đó, khi về hoàng cung, hắn không muốn phát hiện cũng khó.
Lần này hắn đến sớm là muốn cảnh cáo Thiết Tâm Ngyên một tiếng, đừng làm trái thánh ý để mất thánh sùng, càng đừng rước họa vào thân.
Không ngờ Thiết Tâm Nguyên đem thủ đoạn kiếm tiền tuyệt mật ra để tăng vốn liếng cưới công chúa, làm hắn cảm thán không thôi.
Vương Tiệm đâu lạ gì phong cách hoàng gia, hoàng đế có thể vì Khiết Đan, Tây Hạ thay đổi cách làm việc của mình, nhưng tuyệt đối không để con dân của mình làm ảnh hưởng tới bản thân.
Thiết Tâm Nguyên quay sang nhìn Vương Tiệm, nụ cười thay bằng gương mặt nghiêm nghị:” Trên đời không có chuyện gì là không thể, chủ yếu phải xem lời nói người đó có sức nặng tới đâu, lưu ly không đủ, vậy tiểu tử tăng thêm vốn, ta lấy đi của bệ hạ một nữ nhi, trả lại cho bệ hạ một nữ nhi, hoặc một nhi tử, thế có được không?”
Vương Tiệm nghe thế đồng tử mở thật to, chốc lát toàn thân đã ướt đẫm, hai tay vươn ra, đây là chuyện lớn cực kỳ lớn, liên quan đế kế thừa Đại Tống, thiên hạ không còn chuyện gì lớn hơn được, sao không kích động nắm chặt lấy hai bả vai Thiết Tâm Nguyên, mãi mới nói ra được thành lời:” Chuyện này không đùa được đâu đấy.”
“ Vương thúc, ai dám đùa chuyện này chứ!?”
“ Nắm chắc mấy phần?”
Thiết Tâm Nguyên lắc đầu:” Chúng ta chỉ cần chọn một phúc địa cho bệ hạ điều dưỡng thân thể, còn thành hay không phải xem ông trời.”
Vương Tiệm cảnh giác nói:” Không được phép có kim đan hay là thứ ly kỳ cổ quái gì đâu đấy.”
Thiết Tâm Nguyên ngả bài luôn:” Sữa trâu, chỉ cần uống thật nhiều sữa trâu, còn lại sao cũng được ...”
“ Sữa do ngươi cung cấp?” Vương Tiệm tiếp tục hỏi:
“ Nhà tiểu tử lại không sản xuất sữa trâu, lấy đâu ra cung cấp cho bệ hạ.” Thiết Tâm Nguyên không trách sự nghi ngờ của Vương Tiệm, đó là phận sự của hắn:” Sữa tất nhiên do trong cung cung cấp rồi.”
Vương Tiệm không đứng yên được nữa, vừa đi vòng quanh làm hoãn giải kích động trong lòng vừa nói:” Nhưng mà bệ hạ không thích uống sữa trâu, từ nhỏ đã không thích rồi, ta phải lấy lý do gì thuyết phục bệ hạ, nếu uống sữa trâu thực sự giúp được bệ hạ có con cái, bệ hạ sẽ uống.”
Thiết Tâm Nguyên vỗ lên tảng đá được mưa thu rửa sạch sẽ:” Đây là vùng đất lành, Vương thúc tin tiểu tử đi, chỉ cần bệ hạ tới đây, uống sữa trâu đều đặn sẽ có con cái, dù sao uống sữa trâu cũng không hại gì, vì sao không thử?”
Vương Tiệm gãi gãi đầu nhìn Thiết Tâm Nguyên đã bỏ đi, quyết định phải kiểm tra nơi này thật cẩn thận trước khi bệ hạ vào ở.