Thiết Tâm Nguyên quay đầu nhìn mọi người đang đốt lửa dưới tảng đá lớn, chép miệng nói: “ Mai chúng ta cải tiến thuốc nổ một chút, nâng cao hàm lượng đá tiêu trong đó, chỉ cần ba thứ vật liệu, cái khác không cần, sớm ngày khai thác đá mới được.”
Xảo Nhi đứng khựng lại: “ Nãy ngươi còn nói chúng ta không được tùy tiện để lộ bí phương ra cơ mà, sao đi một vòng đã thay đổi chủ ý rồi?”
Thiết Tâm Nguyên ngớ ra, đúng là lúc nãy mình nói thế:” Không biết.”
Xảo Nhi nhìn Thiết Tâm Nguyên thật kỹ, nói dứt khoát:” Không được, trông ngươi bây giờ giống thằng ngu, chủ ý ngươi đưa ra nhất định cũng là thứ ngu xuẩn.”
Nói rồi ôm lấy hồ ly:” Đợi khi nào tâm tình ngươi bình thường rồi tính, ta thấy nhất định là hiện giờ trong lòng ngươi có hai nữ nhân đang đánh nhau, trước khi bọn họ phân thắng bại thì ngươi nói ít thôi, ăn nhiều vào.”
Thiết Tâm Nguyên thấy lỗ tai mình nóng rát, lại còn ngứa nữa, phải lấy tay day mạnh mới khá hơn.
Mình thấy nữ nhân lõa thể vô số, lần này làm sao thế, chẳng qua là một thiếu nữ nửa che nửa hở thôi mà, có là cái gì đâu, nhưng mà nghĩ lại cũng có chút kiêu ngạo, người có trải nghiệm này đâu có nhiều, đó là công chúa thực sự.
Khi ăn tối công chúa cũng có mặt, nhưng nàng tỏ ra vô cùng bình tĩnh, mỗi cử động đều mang theo sự ưu nhã cả quý tộc, kể cả khi gặm xương bàn tay nhỏ nhắn đang nhón miếng lên, đưa lên miệng, nhẹ nhàng hé môi để lộ hàm răng trắng muốt như bạch ngọc, cắn một miếng nhỏ, từ từ nhai. Chỉ vậy thôi cũng khiến Thiết Tâm Nguyên cảm giác không ai bì được.
Ít nhất Đường Đường không bì được.
Hôm nay Đường Đường rất cổ quái, ăn rất khỏe, ăn hết nửa con gà, sau đó mắt nhắm thẳng vào miếng sườn dê lớn, mặt dính mỡ cũng không lau, toàn bộ sự chú ý đặt vào chuyện ăn uống.
Rượu nho mang tử Xảo Trang tới được nàng uống như uống nước, bình Tây Vực to bằng đầu người chứa đầy rượu, vậy mà thoáng cái nàng đã uống hết.
Vương Nhu Hoa ngồi xé thịt gà, mắt lúc thì nhìn công chúa, lát lại nhìn Đường Đường, bát đã đầy thịt gà xé phay mà nàng vẫn cứ xé.
Nhi tử không dám nhìn công chúa, cũng không dám khuyên Đường Đường uống ít thôi, cái thứ vô dụng đó cứ cúi mặt xuống ăn cơm không, nhi tử bảo bối hôm nay trong mắt Vương Nhu Hoa cực kỳ chướng mắt.
Thịt đã xé hết, Vương Nhu Hoa ném khúc xương trong tay đi, kéo tai nhi tử đi.
“ Ái ái ái ái …” Thiết Tâm Nguyên kêu luôn mồm, cảm thấy tai mình sắp lùa ra rồi:” Buông tay, mẹ, buông tay đi, đau, lần này đau thật.”
Vương Nhu Hoa thấy đi đủ xa, vung tay bợp nhi tử một cái, hạ thấp giọng xuống:” Sao chẳng nghĩ ngợi gì đã cởi quần áo nhảy xuống nước?”
Lòng giật đánh thót một cái, chẳng lẽ công chúa mách mẹ rồi? Thiết Tâm Nguyên làm bộ mặt tội nghiệp giải thích:” Trời nóng quá, con đập đá suốt cả ngày, thế là ...”
“ Mẹ không bắt con làm thợ rèn, cũng chưa bao giờ bảo con đi đập đá, con đi đập cái gì? Hôm nay may là mẹ và Trương ma ma và Đường Đường canh chừng cho công chúa, nếu là người khác thì con phiền lớn rồi.”
Thiết Tâm Nguyên rợn người:” Mẹ, công chúa có nói gì không?”
“ Cả ngày không nói gì cả, làm mẹ và Trương ma ma rất lo, ngược lại nha đầu Đường Đường rất bất thường, cẩn thận, Đường Đường thấy hết rồi.”
“ Mẹ, đâu thể trách con, làm sao con có thể ngờ lại có nữ quyến tới đó tắm rửa.”
Vương Nhu Hoa cũng thở dài, khuê nữ nhà lành nào mà lại đi ra ao nước tắm chứ, công chúa bảy tám phần là bẫy nhi tử mình:” Nếu công chúa không để ý thì chúng ta quên đi.”
Thiết Tâm Nguyên hớn hở:” Hài nhi cũng nghĩ như thế.”
“ Thằng tiểu tử thối này thật biết tìm cơ hội.”
“ Con vô ý thật mà.”
“ Mẹ biết, mẹ biết, con vô ý thôi, có điều con cũng tới tuổi mai mối rồi, yểu điệu thục nữ quân tử hào cầu là bình thường .. Hi hi ...”
Những người mẹ trong thiên hạ đều như thế, chỉ cần là nhi tử của mình được lợi là đều không nói gì, ngược lại còn thấy nhi tử thông minh cơ trí.
Khi quay trở lại lều ăn cơm thì không thấy Đường Đường nữa, được nhà hoàn dìu về Tử Thần quan rồi, Triệu Uyển vẫn đoan trang ngồi đó, kín đáo đánh mắt với Thiết Tâm Nguyên.
Cái gì cần tới cũng sẽ tới.
Thiết Tâm Nguyên đành phải mời công chúa đi tản bộ cho tiêu cơm, Trương ma ma dẫn một đám cung nữ đi cách một đoạn cảnh giới, không cho người khác lại gần.
Đường nhỏ quanh co, hai bên là rừng phong rậm rạp, lúc này đã là cuối hạ chuyển sang thu, rừng phong lập lòe lá đỏ, sen lẫn chiếc lá xanh càng thêm rực rỡ phong tình.
Công chúa đi trước, Thiết Tâm Nguyên lẽo đẽo theo sau, càng có dịp ngắm nhìn nàng, hôm nay Triệu Uyển mặc một thân váy xanh nhạt, váy áo phủ kín gót chân, kín đáo giản dị mà thanh nhã, vậy mà đầu y xuất hiện hình ảnh chẳng hề liên quan.
Mới đi qua một chỗ rẽ, Triệu Uyển quay người, cặp mắt to tròn xinh đẹp hơi nheo lại:” Làm sao đây?”
Thiết Tâm Nguyên không nghĩ Triệu Uyển thẳng thắn như thế, hơi giật mình:” Làm sao là làm sao?”
Triệu Uyển phát ra tiếng cười rất rợn người:” Ngươi giả ngốc phải không?”
Thiết Tâm Nguyên ngượng nhịu nói:” Ta rất muốn cưới cô về ngay, vấn đề là ở chỗ cha cô, cô cũng biết, ông ấy không đồng ý. Lần trước chẳng phải ta nói rồi sao, nếu không ai chịu cưới cô, ta sẽ cưới, ta nói là giữ lời.”
Triệu Uyển hài lòng gật đầu:” Nếu thế chuyện ban ngày bỏ qua, nhưng sau này ngươi không được cưới Đường Đường, nha đầu đó có gì hay chứ, bao nhiêu vương công đại thần nghĩ cách đưa cô ta về nhà cho con cháu mình, giờ những người cầu thân ta đều chuyển sang đưa thiếp cho gia gia cô ta.”
Thế là Thiết Tâm Nguyên hiểu rồi, vậy mà trước kia cứ nghĩ công chúa không bị nhiễm thói xấu trong cung, té ra vì hai người cách một bức tường, tiếp xúc chưa đủ sâu mà thôi.
Nói đơn giản là hai con chó tranh nhau khúc xương, đã tranh tới sinh thù hận rồi, bây giờ không còn là vấn đề khúc xương nữa, mà là thể diện.
Hiện giờ người thắng là công chúa, cho nên nàng bình tĩnh ăn cơm, chỉ cần nhìn Đường Đường đau khổ là nàng thấy khoái cảm vô cùng, không để ý tới cái khác nữa.