Lưng Thiết Tâm Nguyên cũng gãy rồi, hồ ly ra sức nhảy qua nhảy lại xoa bóp cho y, sau một ngày hành xác ở xưởng ép dầu, y chỉ muốn ngủ thôi, dù động loạn ở nam cương hay là phân tranh trên triều đều cách y rất xa.
Chiếu cố người bên cạnh còn chưa nổi, đâu ra tâm tư nghĩ tới biên cương xa xôi, y có thể vì mẹ mà vào sinh ra tử, vì đám Xảo Nhi mà xách dao ra đường, còn về vì nước vì dân thì khỏi nói tới nữa, sống một đời vui vẻ không hối tiếc gì là phúc rồi.
Xảo Nhi đẩy cửa đi vào, đuổi hồ ly đang nhảy trên người Thiết Tâm Nguyên, cười hăng hắc:” Mệt thảm rồi hả? Hôm nay ca ca dẫn ngươi đi Áo miếu Tà nhai giãn gân cốt, rồi làm một bữa thịt nướng thỏa thuê, uống rượu nho, ngủ một giấc là tinh thần gấp trăm lần.”
Thiết Tâm Nguyên thều thào nói:” Ta không bò dậy được nữa.”
“ Ha ha ha, ai tới đó mà không có bộ dạng sắp chết tới nơi, ngươi nên nhìn lúc họ đi ra, tinh thần lai láng tới đấm chết được cả trâu.”
Huynh đệ trong Xảo trang tất nhiên là có phúc cùng hưởng, có nạn cùng chịu, thế là tám thiếu niên chen lấn trong một cái xe ngựa, đu đưa vào thành.
Đẩy Thủy Châu Nhi nài nỉ muốn đi khỏi xe, vừa mới ra khỏi trang, Xảo Nhi liền phát hiện trang tử bị đại quân bao vây rồi.
Trừ đường vào thành ra, những con đường khác đều bị quan binh chiếm lấy, cơ man nào người và người, không ít lều trại được dựng lên, vùng thôn quê vắng vẻ thoáng cái tràn ngập không khí khẩn trương.
Nhìn thấy quân binh đang đắp bếp đất làm cơm, Xảo Nhi sau Thủy Châu Nhi mang tới hai bao gạo trắng, một hũ dầu cải, một miếng thịt lợn, hắn rất hiểu rõ đạo lý đồng tiền đi trước là đồng tiền khôn.
Đội chính chắp tay một cái coi như cám ơn.
Một quan quân mặc áo choàng đã phai màu, gương mặt còn nhuốm vẻ mỏi mệt, giọng khàn khàn hỏi:” Huynh đệ, nước trong kênh này uống được không?”
Xảo Nhi ghé xuống kênh vốc nước uống một ngụm lớn, cười:” Cứ thoải mái, đây là nước dẫn về từ Hoàng Hà, phía đầu nguồn được lọc sạch đất cát, nhà ta cũng dùng ăn uống. Nếu quân gia không thích, trước cửa nhà ta còn có miệng giếng, mùa hè uống mát lắm.”
“ Một cái giếng sao đủ cho nhiều người ngựa như vậy, người ăn quân lương không cầu kỳ, nước kênh là đủ, cám ơn huynh đệ nhắc nhở.”
Quan quân nói xong cúi người xuống kênh uống một trận đã đời, ngẩng đầu lên phát hiện thiếu niên mặc nho phục đứng trước mắt, dáng vẻ gầy gò, thần tình uể oải, nhưng đôi mắt đen láy linh động, khóe môi như mang nụ cười nhẹ, nhưng tuyệt đối không phải nụ cười khinh khỉnh của văn nhân, khiến người ta cảm thấy rất thư thái.
“ Ta biết các ngươi sắp đi nam cương, nếu ở đó mà các ngươi cũng uống nước như vậy thì khỏi phải đi nữa.” Thiết Tâm Nguyên nói thẳng:
Dù đối diện chỉ là tiểu thiếu niên, quan quân cũng không dám xem nhẹ, chắp tay hỏi:” Công tử nói thế là sao? Xin được chỉ rõ.”
Thiết Tâm Nguyên chỉ dòng nước nói:” Nước phương nam và phương bắc khác nhau, ở phương bắc đại bộ phận nước do tuyết nguyên tan ra, có hàn khí bảo hộ, nên tùy ý uống không thành vấn đề. Nhưng nước phương nam thì khác, cơ hội uống nước ở sông ngòi không nhiều, đa phần lấy từ ao vũng. Phương nam nóng nực, chương khí khắp nơi, trong nước có nhiều thứ kỳ quái mà mắt không nhìn thấy, đó là mầm bệnh tật.”
“ Nếu ngươi thực sự quan tâm tới thuộc hạ của mình thì ngàn vạn lần đừng uống nước lã, dù khát tới mấy cũng phải đung sôi lên trừ hết chướng khí mới uống, nhớ lấy!”
Viên quan quân đó còn chưa hiểu ra sao thì Thiết Tâm Nguyên đã nhảy lên xe ngựa bỏ đi rồi.
Lúc này ở bên kênh đám thuộc hạ của hắn cũng đang cúi đầu uống nước như trâu, dòng nước tuy rất trong, nhưng nhìn thật kỹ vẫn thấy vài thứ sinh vật nhỏ bé ngọ ngậy, thứ đó vào bụng hẳn không tốt lành, sớm nghe nói Lĩnh Nam là vùng ma thiêng nước độc, có lẽ, cẩn thận một chút vẫn hơn ...
Nghĩ thế liền gọi hỏa đầu quân tới căn dặn, từ nay toàn quân uống nước sôi, tuy hơi phiền toái một chút, nhưng nếu có thể giữ được mạng thì phiền toái thế nào cũng không thành vấn đề.
Sĩ tử trẻ đó chẳng cần phải lừa gạt mình, người có học vấn luôn biết nhiều hơn, không có gì lạ, người ta không thể lừa mình uống nước sôi, chẳng ý nghĩa gì cả.
Hắn không biết rằng sau khi tới nam cương, hắn may mắn cỡ nào khi nghe lời khuyên của sĩ tử đó, khi quân doanh khác đều đổ bệnh, quân doanh của hắn trừ người bị thương ra thì ai nấy khỏe mạnh, dù có người không quen thủy thổ thì cũng nhanh chóng thích ứng, chiến đấu ít hao tổn hơn nhiều ...
Thiết Tâm Nguyên nhìn thấy cảnh uống nước chướng mắt của đám quân binh thì thuận miệng nhắc một câu thôi, người ta nghe hay không thì tùy, Bản thân y nhanh chóng bỏ chuyện đó ra sau đầu, nằm ườn trên xe nghe đám Hỏa Nhi, Phúc Nhi háo hức hỏi Xảo Nhi chuyện Áo miếu tà nhai, bọn chúng cũng đều lần đầu tới đây, Xảo Nhi quản đám đệ đệ rất nghiêm, không cho đứa nào đi là không đứa nào dám lén lút đi.
Áo miếu tà nhai nằm ở phía đông bắc thành, nơi này có một miếu của Áo giáo, còn có miếu mái vòm tròn lục sắc của người Tứ Nhạc nghiệp. Đây là nơi tụ cư của người sắc mục, ai muốn mua những thứ phong tình dị vực đều tới Áo miếu tà nhai.
Thiết Tâm Nguyên cũng đã nhiều lần cùng mẹ tới đây mua sắm những vật dụng nhỏ thú vị, ví như hộp bạc, mã não, hương liệu, và nhất là tinh dầu.
Mẹ cực thích thứ tinh dầu gọi là "cổ", khả năng là tinh dầu hoa hồng, người sắc mục bán rất đắt, nên trừ khi có tụ hội trọng yếu thì mẹ mới nhỏ lên người một giọt, rồi sau đó xót của tới nửa ngày, còn nghiêm khắc cảnh cáo y và hồ ly, đụng vào tinh dầu của mẹ là chết chắc.
Trên đường đi gặp rất nhiều nữ nhân người Tứ Nhạc nghiệp từ miếu đi ra, bọn họ khống hề giống nữ nhân sắc mục khác, hồ nữ ở Tây Vực mùa hè thế này hận không thể vứt toàn bộ y phục trên người đi, còn nữ nhân Tứ Nhạc Nghiệp thì bọc kín toàn thân, đến mặt cũng dùng khăn sa thêu hoa che đi, chỉ lộ mỗi đôi mắt, không cho đám phóng đãng có cơ hội sàm sỡ.
Xảo Nhi tới nơi này như cá xuống nước, huýt sáo một cái, tức thì có rất nhiều Hồ nữ kéo ùa tới bao vây xe ngựa, líu lo dùng đủ thứ ngôn ngữ chào hàng, còn dùng bầu ngực no tròn cọ vào tay hắn, dụ dỗ mua đồ.