Bao Chửng nói xong dẫn đám quan viên rời đi, Thiết Tâm Nguyên thở phào, ông già bán than này thật không tầm thường, lần giao phong này coi như mình thất thế một chút, nhưng dù sao được thực lợi, ít ra thì tự do rồi.
Chẳng biết ai trói Bao Tử, Thiết Tâm Nguyên tốn rất nhiều sức mới cởi ra được.
Dẫn Bao Tử vẫn còn ngơ ngơ ngác ngác rời khỏi phủ Khai Phong, Thiết Tâm Nguyên quay đầu nhìn lại tòa quan nha hùng vĩ này.
Mình là nhân chứng duy nhất ở hiện trường, không giữ không được, nhưng một khi bắt rồi, vụ án chưa có tiến triển đã thả ra thì đám chính địch nấp trong bóng tối làm sao tha cho ông ta.
Họa địa vi lao là trò cười, Chu Văn vương là quân vương có thể thi hành, Bao Chửng là ai chứ?
Một thần tử dùng quân quyền ông ta làm sao thoát tội.
Dẫn theo tên khốn kiếp suốt ngày kêu đói thì đâu được, Thiết Tâm Nguyên đành dẫn tới cửa hiệu của mẹ ăn no rồi tính. Vương Nhu Hoa nghĩ nhi tử hai ngày qua ở Xảo trang ép dầu, vốn không lo lắng, nhưng đột nhiên thấy nhi tử và Bao Tử đi vào, toàn thân bẩn thỉu không khỏi nghi ngờ.
Nhi tử của mình thế nào, Vương Nhu Hoa quá rõ, một đứa y phục có mùi mồ hôi cũng không chịu được làm sao lại mặc y phục toàn bùn đất rồi cở rơm?
Thằng bé Bao Tử xưa nay cũng sạch sẽ lắm, giờ không khác gì dã nhân.
“ Hai đứa rốt cuộc đã làm gì? Đánh nhau với người ta à?”
Bao Tử bị Thiết Tâm Nguyên hạ lệnh phong khẩu, ú ở lắc đầu, Thiết Tâm Nguyên đi lấy cho hắn bát bánh canh mới nói:” Mấy ngày qua ép dầu, con lần đầu tiên cảm thụ được sự vất vả của nông hộ, xong việc là nằm luôn xuống đống rơm ngủ rồi, còn chú ý gì nhiều nữa ...”
“ Đúng là thế, trước kia cha con lúc nông vụ bận rộn cũng chẳng kịp nghỉ ngơi, cả ngày giúp hương thân sửa nông cụ, nông hộ muốn Tết có miếng cơm tươm tất thì nông vụ phải đổ mồ hôi, con hiểu ra điều này là tốt ...” Vương Nhu Hoa múc cho nhi tử thêm một thìa nước dùng, nhi tử tuy sớm hiểu chuyện, nhưng từ nhỏ tiêu pha cũng rất hoang phí, hi vọng sau lần này học được bài học tốt:
Thiết Tâm Nguyên ăn liền một hơi hết bán bánh canh, cười:” Mẹ, đại quân đang đóng ở ngoài thành, đoán chừng dùng nhiều dầu lắm, ăn xong con lại đi.”
Vương Nhu Hoa yêu thương nhìn nhi tử đang dần trưởng thành:” Vậy thì đi đi, làm việc đừng làm nửa chừng, đã xin nghỉ học để làm quen với việc nhà nông thì làm đến nơi đến chốn.”
Thấy mẹ không nghi ngờ gì, Thiết Tâm Nguyên ăn vội vàng xong, lấy quần áo tắm rửa, dẫn Bao Tử đi vòng quanh Thảo thị tử, không cần biết có người theo dõi hay không, cẩn thận là hơn.
Thảo thị tử là nơi nhốn nháo thông bốn phương tám hướng, Thiết Tâm Nguyên từ nhỏ đã cùng hồ ly la cà hết quán nọ tới quán kia, tất nhiên là thông thuộc vô cùng, chào một tiếng với Trình lão bàn đi xuyên qua hiệu bán lòng lợn của ông ta, lại chui hàng bán đồ da của Vương gia nhe răng cười với Vương lão đại béo tốt, dọc đường không biết rẽ ngang vượt tắt bao nhiêu nơi, người mắng chửi người trêu đùa.
Dù có người theo dõi thì lúc này cũng sớm bị cắt đuôi rồi, không phải ai cũng cho người khác tùy tiện đi qua chỗ làm ăn buôn bán của mình.
Mục tiêu cuối cùng của Thiết Tâm Nguyên là ngõ Phá La, ngôi nhà cũ của họ vẫn còn.
Xảo Nhi mình trần trùng trục nằm trên chiếu cói ướt, Thủy Châu Nhi không ngừng rưới nước lạnh lên thân thể đỏ au như tôm luộc của hắn.
Không dám nhúc nhích, Xảo Nhi cắn chặt răng cầm cự, dù đã thoa dầu hoan tử rồi, nhưng vẫn đau rát. Đám cháy dữ dội kia cuốn cả vào hang ngầm, nếu không phải hắn chạy nhanh thì đã thành lợn quay.
Thiết Tâm Nguyên đợi Thủy Châu Nhi xong việc mới xót xa hỏi:” Rốt cuộc là sao?”
Xảo Nhi cố nhe răng cười ra vẻ anh hùng:” Hung thủ là người Oa, ta thấy bà nương nước Oa luyện đao pháp, năm nhát dao chém vào tâm can tỳ phế thận. Còn nữa, dưới Tôn Dương chính điếm có một cái hầm rộng, giấu một trăm người cũng không thành vấn đề ... Mà sao ngươi ra được?”
Thiết Tâm Nguyên thở dài:” Chưa ra, giờ ta đi tới đâu thì nơi đó là nhà lao, còn phải phụ trách tên ngốc này, không để hắn hại người, nếu không ta cũng đồng tội.”
Xảo Nhi không lo cho Thiết Tâm Nguyên, tin rằng y sẽ xử lý tốt chuyện của bản thân, ngược lại Bao Tử mới làm hắn bất ngờ:” Hắn mà hại người à? Trước kia bị trẻ con bôi cứt chó lên đầu cũng cười mà.”
Thiết Tâm Nguyên nói gọn lỏn:” Giết bảy tên, chôn sống một.”
“ Cái gì?” Xảo Nhi tức thì ngồi bật dậy, kệ cơn đau rát toàn thân, hưng phấn nhìn Bao Tử:” Ta biết ngay mà, Bao Tử mà lớn gan một chút là hảo hán số một. Tốt, giờ giết bảy chôn sống một rồi, sau này giết người nữa cũng không sao, giao Bao Tử cho ta, chỉ hai năm thôi sẽ thành một hán tử không thua kém Thiết Sư Tử.”
Tên này cứ thấy chuyện xấu là hưng phấn, Thiết Tâm Nguyên sau khi vỗ về Xảo Nhi hưng phấn quá độ, bảo Thủy Châu Nhi đưa Bao Tử ra Xảo trang, sau đó cùng Xảo Nhi kể lại thật kỹ càng tao ngộ của mỗi người ...
Nghe Xảo Nhi kể xong, tâm tình Thiết Tâm Nguyên cực tốt, ôm mặt hắn "gặm" liền hai phát lên má Xảo Nhi, làm má hắn còn đỏ hơn cả chỗ bị bỏng, sau đó đứng dưới ánh mặt trời tắm nước giếng mát lạnh một cách thống khoái, thi thoảng phát ra tiếng cười như quạ kêu.
Thay y phục, bảo Nhu Nhi chuyên môn tới làm cơm cho Xảo Nhi chải tóc cho mình, đeo cái vòng vàng mà cữu công chuyên môn làm cho mình khi vào Thái học.
Mắt sao mày kiếm, da trắng môi hồng lại một thân áo sam nhẹ bằng tơ mỏng, càng thêm tuấn tú phong độ, ngọc bội trong đeo ở hông, quạt gấp cầm trong tay, ai dám nói thiếu niên lang này không phải mỹ ngọc nhân gian?
Bao Chửng nhìn thấy cách ăn mặc của Thiết Tâm Nguyên liền có cảm giác không lành, so với ban sáng là bộ dạng thách thứ của ngựa con háu đá thì giờ y thêm vài phần vênh váo.
Làm quan lâu năm rồi, xem mặt đoán ý tất nhiên đã thành sở trường, người thể hiện bản mặt thật trước ông ta không nhiều, dù là tân khoa trạng nguyên đang độ đắc chí, nhìn thấy mình hai chân cũng run rẩy.
Chứng tỏ y tràn trề tự tin.
Thiết Tâm Nguyên cho rằng mình đã chiếm thế thượng phong trước Bao Chửng, nếu còn phải làm ra vẻ quân tử khiêm nhường thì đời này sống quá vô vị.
Uống một ngụm trà nhà Bao Chửng, nhổ ngay lá trà ra, chê bai ngọt nhạt:” Đây ít nhất cũng là trà năm ngoái rồi, quản gia của phủ tôn tìm thấy được cũng giỏi đấy.”
Bao Chửng ung dung ngồi trên ghế, hai tay ôm cái bụng phệ:” Chỉ có loại khỉ con như ngươi dám bình phẩm trà của lão phu.”