Đang lúc tưng bừng chuẩn bị xây dựng cung điện chưa từng có thì Thiết Tâm Nguyên nhận được thư của Dương Hoài Ngọc từ Động Đình hồ truyền tới.
Hai tháng qua, Dương Hoài Ngọc thân là tiên phong đã tới được Ung Châu, hắn sẽ bày trận ở đây, ép Nông Trí Cao vội vàng rút về Quảng Châu phải ra quyết định.
Địch Thanh là chủ soái dẫn đại quân đánh thốc xuốc, dọc đường ông ta công phá vô số tặc khấu chiếm cứ tuyến đường từ Trung Nguyên tới Lĩnh Nam.
Nghe nói hai bên đường lớn thường thấy thi hài kéo dài mấy dặm, có người bị cắm trên cọc, người bị treo trên cây, càng vô số đầu người treo lắc lư như chuông gió.
Hiển nhiên Dương Hoài Ngọc nam hạ vì trấn nhiếp Nông Trí Cao, còn Địch Thanh nam hạ là để tuyên bố chủ quyền với đám man tộc.
Từ khi Tào Bân đánh bại Ngô Việt vương, đây là lần đầu tiên binh sĩ Đại Tống nam hạ lãnh thổ của mình.
Thiết Tâm Nguyên gấp thư lại, trầm ngâm:” Không đúng.”
Xảo Nhi đang sửa soạn dây thừng, hỏi:” Có gì không đúng, phương nam mấy năm qua lúc nào chẳng loạn, nghe nói những đại ấp như Hàng Châu, Tô Châu đều không yên ổn, hoàng đế làm thế có gì sai đâu.”
“ Ta không nói chuyện nam hạ, ta nói tới thủ đoạn của Địch Thanh, trước kia còn chú trọng phong độ vương sư, tuy chẳng làm được tới mức không tơ hào cây kim sợi chỉ của dân, nhưng luôn chú ý phương thức tiến quân. Ngươi xem lần này Địch Thanh làm gì, giết người như ngóe mà thời gian qua kinh thành không thấy đàn hặc, thương cổ không tỏ ra bất mãn. “
“ Vô lý quá, đám ngôn quan luôn ghét võ tướng đâu rồi. Cái lão Hàn Kỳ chướng mắt với Địch Thanh đâu rồi, Địch Thanh quá đáng như vậy mà thiên hạ đều ngậm miệng, ta cảm giác sắp có chuyện.”
Xảo Nhi tiếp tục công việc của mình:” Cái tính hồ ly đa nghi của ngươi phát tác rồi, ngươi không ở trong giới không biết, ở phương nam hắc điếm nhiều như lông trâu, chỉ cần nơi nào có núi cao là có cường đạo chiếm giữ, cướp bóc cư dân xung quanh, không mạnh tay thì nam phương còn chỗ cho người sống không?”
Thiết Tâm Nguyên ôm hồ ly trong lòng, ngẫm nghĩ rất lâu đứng dậy:
“ Ngươi phải nhìn sâu xa hơn, đây không phải chuyện đúng hay sai, khi cả một cơ cấu hệ thống lớn thay đổi phương pháp làm việc chứng tỏ sắp có biến cách lớn, nó sẽ ảnh hưởng tới từng người, thay đổi cuộc sống của chúng ta.”
“ Một cơn sóng mới xuất hiện sẽ có những người đi đầu hưởng lợi, huynh đệ chúng ta tuy không nhất định cần đại phú đại quý, nhưng không thể bỏ lỡ cơ hội tiến lên, ta cho rằng cơn sóng lần này sẽ là cơ cở cho huynh đệ chúng ta.”
Xảo Nhi vỗ vai Thiết Tâm Nguyên xoa đầu hồ ly:” Chả hiểu ngươi nói cái gì? Dù sao mấy chuyện này thì ta chịu rồi, hai ngươi tiếp tục bàn mưu với nhau đi, ta đi thương lượng với công tượng, mười ngày nữa phải đốt lo nung đợt đầu.”
Nói xong là đứng dậy đi luôn
Thiết Tâm Nguyên tiếp tục suy tư, y luôn thấy Triệu Trinh hiện giờ không hề giống ghi chép trên lịch sử, có thủ đoạn, có mưu lượng, có đảm lượng, một vị hoàng đế như thế vì sao không thể cai trị tốt quốc gia, quái lạ:” Ngươi có thấy lạ không?”
Hồ ly thè lưỡi liếm ngón tay Thiết Tâm Nguyên, sau đó cựa mình thoát khỏi vòng tay y.
Chắc là có người quen sắp tới, hồ ly thích chào hỏi người quen lắm.
Thiết Tâm Nguyên buông hồ ly ra, liền nhìn thấy Đường Đường thướt tha đứng dưới cây thông, hôm nay có vẻ nàng chú ý trang điểm, chưa từng thấy nàng mặc áo chẽn màu vàng, ống tay áo hơi vén lên, lộ đoạn cánh tay trắng nõn như ngọc.
Chỉ là nhìn xuống dưới là lộ nguyên hình ngay, khuê nữ nhà người ta dùng roi ngựa đều dùng tơ lụa bện thành, roi ngựa của nàng lại là làm bằng gân trâu, thứ này lấy làm vũ khí cũng được.
“ Ta tới thăm Triệu Uyển.” Đường Đường vừa đối phó với sự thân thiết thái quá của hồ ly vừa nói:
“ Ta cũng rất nhớ cô.” Chẳng hiểu ma xui quỷ khiến thế nào mà Thiết Tâm Nguyên nói một câu chớt nhả như thế:
“ Đồ phóng đãng.” Đường Đường nghiến răng hừ một cái, chỉ là thần thái tự nhiên hơn nhiều, không còn vẻ điệu đà như vừa rồi, tay bóp cổ hồ ly cũng mạnh hơn, đó mới là con người nàng, phóng khoáng vô tư:” Cửa hiệu làm ăn tốt lắm, biểu tỷ ngươi tính mở vài cửa hiệu nữa ở Lạc Dương, Dương Châu, Hàng Châu.”
Thiết Tâm Nguyên đứng dậy đi tới, trải khăn tay ra, mời đại tiểu thư ngồi:” Sao không mở ở Tuyền Châu, đại biểu ca của ta ở đó, sẽ thuận lợi hơn nhiều.”
“ Nhiều tiền cũng chẳng có ý nghĩa gì ...”
“ Câu này đáng bị sét đánh, đại tiểu thư cô có biết thiên hạ có bao nhiêu người không đủ cơm mà ăn không?”
Đường Đường bĩu môi:” Thiên hạ quá lớn, ta chỉ là tiểu nữ tử, làm sao quản được, còn ngươi là người đọc sách, bụng đầy học vấn, lại đi tranh luận với một tiểu nữ tử.”
Hai người họ là thế, nói được vài câu bình thường là chuyển thành đấu khẩu, Đường Đường quất roi ngựa xuống bãi cỏ, làm cỏ bay tứ tung, gọi con ngựa màu mận chín tới, nhảy lên phóng về phía Tử Thần quan.
Thiết Tâm Nguyên thong thả cùng hồ ly đứng dậy đi theo, y muốn nhìn những đồ vật mình trả lại chỗ cũ kia có gì thay đổi không mới yên tâm.
Con đường nhỏ phủ rêu vẫn êm như thế, bên trên chỉ có hai dấu chân, một là của mình lúc đi vào, một là lúc đi ra, lúc đi ngang qua bức tường kia, cành cây đóng vào tường vẫn còn, đầu cành bị gió núi thổi lay động không ngừng.
Thiết Tâm Nguyên đưa tay rút mạnh ra, bức tường cao lớn vững chãi liền xuất hiện cái lỗ nhỏ bằng đầu ngón tay, nhưng giai nhân không còn ở bên kia tường nữa.
Hồ ly bới bới đống lá khô ngậm về một cái trâm khoe công, là cái trâm Thiết Tâm Nguyên bỏ lại hôm qua, y lấy trâm nhét vào cái lỗ, dẫn hồ ly đi ra.
Chuyện này coi như kết thúc ở đây, Thiết Tâm Nguyên tập trung toàn bộ tinh thần vào công tác xây dựng thành bảo.
Nhiều lần Triệu Uyển và Đường Đường kết bạn du hành nhìn thấy Thiết Tâm Nguyên mình mẩy toàn bụi đất, đứng trên công trường, cùng một đám lao dịch khai thác đá.
Hiệu suất khai thác đá của người Tống khiến Thiết Tâm Nguyên rất không hài lòng, đầu tiên dùng rất nhiều củi nung nóng, sau đó hất nước giảm nhiệt, theo nguyên lý giãn nở để đá nứt ra, tượng nhân theo khe hở đục đá, cuối cùng mài thành hình.
Công việc thì nặng nhọc mà lại chẳng khai thác được nhiêu đá hợp cách.
(*) Hôm nay dừng ở đây nhé.