Bản đồ mang về, Thiết Tâm Nguyên bắt đầu đối chiếu với những tấm bản đồ, bắt đầu kẽ vẽ tính toán.
Xảo Nhi nhìn Thiết Tâm Nguyên dán mặt vào bản đồ thì ngáp dài:” Ngươi cứ thích âm mưu quỷ kế, chẳng sảng khoái tí nào.”
“ Muốn sảng khoái phải có thực lực, nếu thực lực không đủ mà làm càn vừa hỏng việc vừa hại mình, biến bản thân thành đá lót đường cho người khác. Ngươi mà xách đao đi cướp vẫn thạch, ta đảm bảo ối người vui mừng, họ có thêm cái xác làm công tích.” Thiết Tâm Nguyên lấy bút than khoanh tròn trên bản đồ, gõ vào đó:
“ Đây là Hồng lư tự, sứ thần ngoại quốc tới Đại Tống đều ở trong đó, vẫn thạch ngươi muốn ở đó. Thứ nặng tới năm trăm cân thì lạc đà không chở nổi mà phải dùng xe ngựa, mấy ngày nữa chúng ta rời thành xem đội ngũ của người Hồi Hột là biết ngay có vẫn thạch năm trăm cân không.”
Hai người đang nói chuyện thì cửa bật mở, Đường Đường đi thẳng vào nói một câu không đầu không cuối:” Bọn ta chuẩn bị xong rồi.”
Thiết Tâm Nguyên ngớ ra: “Cái gì xong rồi?”
Thấy Đường Đường có dấu hiệu nổi giận, đầu óc xoay chuyển nhanh chóng, vỡ lẽ, bọn họ đã chuẩn bị xong bán yếm lót rồi, tự động đưa tay tát mình:” Vừa rồi cô đi qua trước mặt bọn ta ba lần mà ta không nghĩ ra, ta sai rồi, sai rồi.”
Trước mặt Đường Đường thì tốt nhất đừng nói lý, tính nàng đã đành hanh thì Thiết Tâm Nguyên đành phải ủy khuất bản thân, dưới tình huống mọi người đều có lợi thì thế nào cũng xuất hiện một tên quỷ xui xẻo.
“ Biểu tỷ ta đã tìm được cửa hiệu, ở Mã hành nhai, ta cũng đã trang trí xong, dựa theo cách trang trí trong khuê phòng của cô, ta thấy thứ cô thích là đẹp nhất.”
Khóe môi Đường Đường vểnh lên, hài lòng hừ một tiếng chạy mất.
Thiết Tâm Nguyên không cần quay sang cũng biết Xảo Nhi đang nhìn mình với ánh mắt khinh bỉ, nhạt nhẽo nói:” Ta chỉ muốn đơn giản hóa sự việc thôi.”
Xảo Nhi tóm ngay cổ áo Thiết Tâm Nguyên kéo ra ngoài:” Đi, ca ca cho ngươi thấy thế nào mới là đơn giản hóa.”
Bên cạnh phòng ngủ của Xảo Nhi, Vương Bà Tích nằm trên giường tránh nắng như mèo lười.
Xảo Nhi rống một tiếng rung chuyển mái nhà:” Đứng lên.”
Vương Bà Tích giật nảy mình ngồi dậy.
“ Bất kể đứa con là của ai, lão tử đều nhận, sinh con xong cho ngươi một trăm quan tiền tiếp tục sống với trượng phu, hai ta từ nay cắt đứt.” Xảo Nhi tuyên bố thẳng thừng:
Vương Bà Tích xòe ba ngón tay:” Đại quan nhân, ba trăm quan mới đủ nô nô sống.”
Xảo Nhi lấy hai trăm giao tử đập trước mặt ả:” Hai trăm, kết thúc ở đây.”
Vương Bà Tích hai mắt tỏa sáng, nhào tới vồ hai tờ giao tử, dùng tốc độ nhanh nhất đi hài vào, chạy đi như cơn gió.
Xảo Nhi đắc ý chỉ đại môn:” Thấy chưa, đó mới là cách giải quyết.”
Thiết Tâm Nguyên chỉ nội viện:” Ngươi mang hai trăm quan tiền đi thử phản ứng của Đường Đường xem.”
Xảo Nhi rùng mình lắc đầu:” Bị chém chết ngay, cô ta còn nhiều tiền hơn hai chúng ta gộp lại, ta không ngốc.”
“ Thế thì vừa rồi ta tự tát mình có gì mà mất mặt?”
Đột nhiên Vương Bà Tích thò đầu vào nói:” Đại quan nhân, nô nô không có thai.”
Rồi không đợi Xảo Nhi nổi giận lại lần nữa chạy mất.
“ Ha ha ha ha ....” Thiết Tâm Nguyên ôm bụng cười sặc sụa chạy nốt, lúc này mà ở lại thế nào cũng thành đối tượng trút giận của Xảo Nhi.
Trí tuệ của người sinh hoạt dưới đáy xã hội là đây, Vương Bà Tích hiểu thấu Xảo Nhi rồi, biết bất kể là mình lừa gạt hay là thủ đoạn khác, chỉ cần không vượt quá giới hạn của Xảo Nhi, nể tình "phu thê", Xảo Nhi chỉ còn cách nuốt trái đắng này xuống.
Trên đường trở về Thiết Tâm Nguyên cứ nhìn những con người muôn hình muôn vẻ trên đường, mỗi người có theo đuổi khác nhau, phương thức đạt được mục đích khác nhau, bọn họ hoặc đã có thứ mình muốn, hoặc đang nỗ lực thực hiện mục tiêu của mình.
Có xa giá của quan viên đi qua, Thiết Tâm Nguyên tránh sang một bên.
Ở Đông Kinh rất ít quan viên xuất hành dùng tới xa giá, cho dù là tể phụ đại thần, ra ngoài cố gắng đơn giản, chưa bao giờ thấy đội ngũ lớn như vậy, bốn hàng nghi trượng, đây là quan viên cấp tể tướng.
Hiện Đại Tống có sáu người có thể xưng tể tướng, nhưng người dám dùng xa giá hoành hành trong kinh thành, e chỉ một mình Xu mật sứ Hạ Tủng mà thôi.
Hạ Tủng nhìn qua màn che thấy Thiết Tâm Nguyên cầm một cuốn tranh họa đứng sát bên đường, hạ lệnh dừng xa giá, sai thị tòng triệu y tới.
“ Thấy uy thế của lão phu hôm nay, ngươi có hối hận năm xưa từ chối làm đệ tử lão phu không?”
Thiết Tâm Nguyên lắc đầu:” Nhìn thấy dáng vẻ thống khổ của ngài bây giờ, học sinh thấy quyết định khi xưa của mình là sáng suốt.”
“ Không hối hận à?”
“ Không hối hận, Xu mật sứ nếu được lựa chọn, ngài hẳn là càng thích cưỡi lừa thong dong đi dạo phố hơn là phải phô trương thế này.”
Hạ Tủng đưa tay xỉa vào trán y:” Thông minh, sau này nên giả ngốc một chút, trẻ thông minh kết cục đều không tốt. Năm sau sẽ tham gia khảo thí chứ?”
“ Không ạ, cữu công học sinh nói hiện giờ học sinh là cái bình chứa nửa nước nên lắc vang, dựa vào chút khôn vặt chống đỡ, tham gia ứng thí là lộ nguyên hình ngay.”
Hạ Tủng gật gù:” Nên nghe lời Vương công, lão phu năm xưa không nghe theo, cho nên bây giờ mới phải đi đường bằng cách này.”
Thiết Tâm Nguyên biết giờ ngoài phố phường có lời đồn thổi, trong nhà Xu mật sứ ngay nhà xí cũng thắp nến quanh năm, xa hoa ngang với Khấu Chuẩn năm xưa, mà lợn béo thì chỉ có một kết cục là bị người ta mổ thôi.
Qua lời vừa rồi của Hạ Tủng thì ông ta cũng biết phận lợn béo trong chuồng của mình rồi, nhưng chủ nhân không cho, con lợn sao ra khỏi chuồng được, dù nhảy ra ngoài rồi, kiếm đâu ra đủ thức ăn nhét cho đầy bụng, người như Hạ Tủng sao chịu được cuộc sống cơm dưa cháo nhạt.
Đó chính là số mệnh.
Hạ Tủng đưa cho Thiết Tâm Nguyên một chén nước quả ướp lạnh:” Lão phu năm xưa có lỗi với mẹ ngươi, hôm nay theo ta về nhà, bồi thường cho ngươi một tiểu tức phụ xinh đẹp, coi như lão phu bồi tội với mẹ ngươi năm xưa.”
Thiết Tâm Nguyên giật mình xoay người tìm đường rời xa giá:” Hả, học sinh có việc phải xuống.”
“ Ha ha ha, muộn rồi, đi vào viện tử rồi, ngươi không chạy thoát được đâu, người khác treo bảng bắt nữ tế, lão phu bắt nữ tế giữa đường, cao hơn cái đám không có nhãn quang một bậc.”
Hạ Tủng đắc ý lắm, kéo Thiết Tâm Nguyên xuống xa giá, lập tức có một đống phó nhân ùa tới hầu hạ lão gia thay y phục.
“ Đây là tân nữ tế của nhà ta, các ngươi lau mắt cho sáng, nhìn cho kỹ.”
Thế là đám nha hoàn phó dịch ào tới, cười hì hì gọi "tân cô gia", rồi động chân động tay giúp y cởi áo ngoài.
Thiết Tâm Nguyên còn chưa hết choáng váng, song không nói nửa lời, kệ bọn họ làm gì thì làm, lúc này mà chỉ nói sai một câu thôi thì phải làm tân lang là cái chắc.