Huyên náo ầm ĩ tiễn chân Bao Chửng, Thiết Tâm Nguyên về lều, thất thần nhìn thấy một phong thư để trên gối, không cần mở ra cũng biết, Xảo Nhi đi rồi, đưa nữ nhân kia đi rồi.
Thiết Tâm Nguyên thực lòng hi vọng Xảo Nhi có thể nằm ở hoa Tang Cách tận tình ca hát.
Giọng Triệu Uyển rất êm ái dễ chịu, nghe nàng đọc thơ rất hay, nhưng không biết hát, nghe nàng hát chả khác gì giết gà, Thiết Tâm Nguyên từ nhỏ đã biết rồi, không hiểu sao giọng nói dễ nghe như thế mà cứ cất tiếng hát là lạc hết tông điệu, nghe cực kỳ khó chịu.
Sau khi được Thiết Tâm Nguyên tặng cho bốn hạt châu, vây quanh y hát suốt một ngày, làm y hối hận vô cùng.
Trưởng công chúa được hai hạt châu to bằng trứng gà, nghe mẹ kể, khuôn mặt băng tuyết ngàn năm của Trưởng công chúa tan chảy, còn cố gượng đứng lên bái tạ các vị thần linh của Nhũ sơn.
Sau khi xác định Thiết Tâm Nguyên không muốn vào phủ công chúa làm chúc quan, liền viết cho huynh trưởng hoàng đế một phong thư tiến cử, cho rằng Thiết Tâm Nguyên có phúc vận khoáng thế, không được quan chức là tế tưởng thất chức, triều đình thất sách.
Nghe lời khen ngợi quá mức của Trưởng công chúa, Thiết Tâm Nguyên thấy quá đúng, người như mình lại hạ sinh ở Đại Tống chứ không phải là Tây Hạ, đúng là phúc của Triệu Trinh, điều này khỏi phải nói.
…
Bảy mươi dặm đường Vương Tiệm chỉ phóng ngựa chưa tới ba canh giờ đã tới nơi, nhưng vì hắn không phải kỵ binh, cho nên buổi chiều hôm đó về tới hoàng cung thì phải nhờ thị vệ đỡ từ trên ngựa xuống.
Đùi trong bị yên ngựa cọ tới be bét máu, tiểu hoạn quan vừa nói hắn đi thay quần, bị Vương Tiệm tát cho một phát.
Trong lúc khuỳnh chân đi lạch bạch như vịt tới tẩm cung của hoàng đế, Vương Tiệm còn luôn mồm giáo huấn tiểu hoạn quan hành vi của hoạn quan.
Là nô tài của người ta, vậy phải để chủ nhân thấy ngươi toàn tâm toàn ý, hi sinh chịu khổ hoàn thành nhiệm vụ, nếu không ai còn dùng ngươi.
Triệu Trinh đã chứng kiến đủ các loại bộ dạng của Vương Tiệm, thậm chí vài lần thấy hắn bị đánh, nhưng chưa lần nào thấy dáng đi quái dị này của hắn.
Đặt bút xuống bật cười:” Bị Bao Hắc Tử hạ độc thủ hả?”
Vương Tiệm cười như hoa nở, đi nhanh tới bên cạnh hoàng đế, cẩn thận lấy bốn hạt châu đặt lên bàn.
Triệu Trinh chỉ hời hợt lấy ngón tay gảy một hạt trong đó:” Bảo ngươi đi tới Trần Lưu tra chuyện cung nô làm loạn, không phải bảo ngươi đi vơ vét.”
Vương Tiệm sụt sùi kể khổ:” Nô tài không xen tay vào được, vừa mới tới Trần Lưu liền bị Bao Chửng lấy cớ nô tài vô cớ rời kinh sư nhốt vào xe tù, nếu không phải bệ hạ thương xót hạ chỉ, nói không chừng bị chết đói chết khát trong xe tù rồi.”
Triêu Trinh dùng hai ngón tay nhón một quả cầu pha lê lên đưa về phía mặt trời nheo mắt nhìn rồi tùy ý ném qua một bên:” Duyện Quốc cho ngươi dưa hấu rồi, ngươi chết sao được. Nói đi, rốt cuộc Nhũ sơn xảy ra chuyện gì?”
Vương Tiệm quỳ xuống:” Bẩm bệ hạ Nhũ sơn đúng là có cung nô làm loạn, chúng thiêu hủy đại điện Tử Thần quan, Bao Chửng ác chiến một phen, bắt không ít cũng giết không ít. Đây là tin tức nô tài có được nhờ Thiết Tâm Nguyên, Bao Chửng chẳng nói cho nô tài một câu nào hữu dụng.”
Triệu Trinh trầm ngâm:” Nếu người trong tay Bao Chửng thì ngươi không cần hỏi tới nữa, trẫm nghe nói là Thiết gia tiểu tử cứu Trưởng công chúa?”
Vương Tiệm lắc đầu:” Nô tài không biết, Thiết Tâm Nguyên không hề nhắc tới chuyện này.”
Triệu Trinh gật gù: “ Vậy mấy món lưu ly này ở đâu ra?”
Nhắc tới chuyện này Vương Tiệm tức thì lên tinh thần: “ Bệ hạ, là đám Thiết Tâm Nguyên đốt lò, phát sinh biến cố bất ngờ, thế là sinh ra báu vật.”
“ A, nghe nói người có phúc mới được thứ này, không ngờ tiểu tử đó lại có phúc như thế.” Triệu Trinh hứng thú cần viên lưu ly lên xem, nhận ra Vương Tiệm như rất muốn nói, cười khẽ xua tay: “ Khỏi cần thỉnh công cho con khỉ đó, những năm qua y được chiếu cố đủ rồi, quyển tông liên quan tới y ở chỗ Bao Chửng chất đống như núi, lấy ra cái nào mà chẳng đủ chặt đầu. Thứ này coi như y hiếu kính trẫm, người đâu, mang tới chỗ hoàng hậu.”
Đợi hoạn quan mang bốn viên lưu ly đi rồi, Vương Tiệm đứng dậy cười hì hì rót trà cho hoàng đế:
“ Tiểu tử đó không nói gì, rất bổn phận, ngược lại công chúa toàn nói tốt cho y.”
Triệu Trinh vỗ trán:” Biết sớm con khỉ đó tuyệt đối không tốt bụng đi xây cung thất cho Trưởng công chúa đâu mà, y rõ ràng xây cho Duyện Quốc lại xúi Trưởng công chúa tiêu phí vô số, đáng chết lắm. Đáng lẽ hồi lúc nó còn nhỏ trẫm không nên dung túng như thế, cho vài trận đòn đã không làm bừa thế này.”
Vương Tiệm nghe hoàng đế tuy mắng Thiết Tâm Nguyên, nhưng rõ ràng là giọng điệu trưởng bối với vãn bối, cười nói:” Bệ hạ, chuyện lạ là ở đó, đáng lẽ Trưởng công chúa tốn tiền xây cung thất, ai ngờ báu vật xuất hiện tất nhiên là phải hiến lên cả Trưởng công chúa, có số báu vật hiếm có này bằng với tổn thất tiền lương rồi.”
“ Ý ngươi là tương đương con khỉ đó bỏ tiền túi ra xây cung điện? Xéo đi, trước mặt trẫm dám giở trò di hoa tiếp mộc, gan ngươi to lên rồi đấy.”
“ Nô tài sai rồi, nô tài sai rồi.” Vương Tiệm tát mình bôm bốp, nhưng miệng cười toét ra, hầu hạ hoàng đế bao năm nếu không biết khi nào hoàng đế vui hay giận thì cái đầu này bay lâu rồi, cáo lui rồi sai hoạn quan dìu mình về phòng thay quần.
Triệu Trinh đuổi được Vương Tiệm lắm mồm đi rồi, chắp tay sau lưng đi lại trong Văn Đức điện, bất kể thế nào giữa lúc quốc sự gian nan, nghe được một chuyện khiến người ta khoan khoái thế này, là phương pháp điều dưỡng tinh thần tốt nhất, chỉ tiếc là chuyện đáng vui mừng quá ít.
Nghe thấy tiếng khánh bội leng keng sau lưng, Triệu Trinh quay đầu cười:” Sao, có bốn hạt châu mà khiến nàng không ngồi yên được nữa à?”
Tào hoàng hậu quỳ bái:” Thần thiếp chúc mừng bệ hạ được bảo bối, nghe nói đây là bảo bối từ không hóa có sinh ra trong lò, càng là đại hỉ sự, thần thiếp chúc mừng bệ hạ.”
Triệu Trinh cười thêm vui vẻ đỡ hoàng hậu lên:” Trẫm biết nàng thích, nên ban cho nàng.”
“ Bệ hạ đối đãi với thần thiếp quá rộng lượng, như vậy dễ làm thần thiếp bị chiều hư. Hôm qua bệ hạ ngủ mơ còn nhắc tới nạn dân Hà Bắc, lúc này thần thiếp sao có thể vì lòng riêng mà bất chấp cơ nghiệp tổ tông. Bảo bối tuy tốt, nhưng không bằng vạn dân quy tâm, thiếp chuẩn bị lệnh nội phủ bán bốn hạt châu này, gom ít lúa gạo cứu nạn.”
Triệu Trinh hài lòng vỗ nhẹ lên tay hoàng hậu:” Đúng thế, bảo bối thiên hạ thuộc về người có đức, giờ trẫm có được, đem nuôi dưỡng vạn dân mới là nơi chốn tốt nhất cho bảo bối.”