Quay Đầu

Lượt đọc: 3478 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 129 Chương 130 Chương 131
Tiến »
Chương 82
chương 82.

❊ ❊ ❊

Trước khi té xuống Nhan Ninh rất thông minh ôm lấy đầu, nhưng cậu quên mất ở bậc thang cuối cùng có một bậc nhô cao hơn. Cậu bị đập vào chỗ đấy, máu tươi trong nháy mắt nhiễm đỏ đá cẩm thạch trên mặt đất, thân thể nho nhỏ co quắp mấy cái, bất động. Nhan Duệ sắp điên rồi, anh ôm con trai, rống to gọi xe cứu thương, quản gia và người giúp việc nghe tiếng rống giật mình, vội vàng chạy đến phòng khách, thấy tiểu chủ nhân nằm trong vũng máu, dọa mọi người sợ đến sắc mặt trắng bệch, quản gia run run cầm điện thoại gọi 120.

Từ lúc đẩy Nhan Ninh, người phụ nữ lo lắng ngã nhào xuống đất, một câu cũng không nói ra. Cô ta run rẩy, biết mình gây họa lớn rồi. “Tôi không cố ý, tôi thật sự không cố ý…” Trừ những lời này ra, cô ta cái gì cũng không nói, nhưng trong phòng khách người đến người đi, không một ai chú ý đến cô ta, Nhan Duệ ôm con trai, nước mắt không tự chủ được rơi xuống, anh nói năng lộn xộn an ủi con trai: “Ninh Ninh, Ninh Ninh đừng sợ, ba ở đây, ba biết Ninh Ninh dũng cảm nhất, Ninh Ninh sẽ không có việc gì, cho nên một chút cũng không đáng sợ có đúng hay không?” Anh vội vàng vuốt ve mặt con trai, cậu không thể có chuyện, không thể! Nếu Ninh Ninh xảy ra chuyện gì, đừng nói Ninh Vi Nhàn sau khi tỉnh lại không tha thứ cho anh, anh cũng sẽ không tha thứ cho chính mình!

“Ba… Đau…” Nhan Ninh nỉ non, nhíu mày, sắc mặt bởi vì mất máu quá nhiều mà tái nhợt. Trên người cậu có nhiều vết thương bên ngoài, không nặng, nhưng gáy đập vào bậc thang, máu vẫn còn chảy. “Người nói con sắp chết, mẹ có thể tỉnh lại hay không?”

“Không cho phép nói bậy!” Nhan Duệ gầm nhẹ, giọng nói tràn đầy thống khổ và tuyệt vọng. “Con mà chết, mẹ

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 129 Chương 130 Chương 131
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của lệ ưu đàm