Quay Đầu

Lượt đọc: 3441 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 129 Chương 130 Chương 131
Tiến »
Chương 74
chương 74.

❊ ❊ ❊

Rốt cuộc Nhan Duệ cũng hiểu rõ lý do tại sao trong lòng luôn thấp thỏm lo lắng mấy ngày nay. Anh kinh ngạc, mắt dán vào cửa kính ngây dại nhìn Ninh Vi Nhàn. Hai mắt cô đã nhắm lại, từ chỗ anh nhìn vào chỉ thấy lồng ngực cô phập phồng lên xuống rất nhẹ, tựa như cả người cô đã không còn hồn phách.

Cô đã sớm tính toán, nhất định cô đã sớm tính toán như vậy! Kể từ cái lần cô khóc ấy, cô đã có dự tính muốn đi rồi! Bởi vì cô không thể ly hôn, bởi vì phải giữ thể diện cho hai nhà Nhan Ninh cho nên họ không thể ly hôn, mặt khác cô cũng không cách nào tha thứ cho anh, vì vậy cách duy nhất chính là cô không muốn quay về nữa. Cô đã mất hết niềm tin vào anh, cô không thể tin là anh hối cải, bởi vì anh lừa gạt cô cũng đâu phải chỉ có một hai lần.

Ninh vi nhàn đã sớm không muốn sống. Không thể ly hôn, cô đã tìm được cơ hội tốt để giải thoát cho mình. Nhan Duệ nhớ tới lúc Ninh Vi Nhàn mỉm cười nói với anh “ Hôn nhân giống cha mẹ như vậy cũng không có gì là không tốt”, vẻ mặt cô lúc ấy thờ ơ nhạt nhẽo, giống như đã sớm biết sự việc sau này sẽ phát triển thành thế nào, cũng biết trước bản thân cô đã không còn đường nào quay về nữa.

Cuối cùng cô đã có thể rời đi, cái thế giới không có tình yêu này thiếu nợ cô rất nhiều. Anh chỉ là giọt nước làm tràn ly, phá hủy cô. Nếu như Ninh Vi Nhàn chết rồi, đương nhiên, anh chính là hung thủ.

Nhưng tại sao cô có thể chết đây?

Sao cô có thể nhẫn tâm như vậy, đến đứa con cũng không cần sao? Nhan Duệ Nhan Duệ mong rằng đây chỉ là suy đoán của bản thân, chỉ vì anh quá sợ mất đi cô mà suy nghĩ lung tung như vậy, nhưng trong miệng bác sĩ nói “không có ý chí muốn sống” thật làm anh không thể tự lừa gạt chính mình.

Chưa ai từng nhìn thấy bộ dạng anh bất lực tới điên cuồng như lúc này. Bởi từ xưa đến giờ lúc nào anh cũng phong lưu phóng khoáng, làm cái gì cũng chủ động thành thạo, từ nhỏ đến lớn không gặp phải khó khăn gì lớn, tự do tự tại suốt ba mươi năm nay, chưa từng nếm qua mùi vị thất bại là như thế nào. Anh luôn tự cho rằng bản thân không có gì là không làm được, không có đồ gì anh muốn mà lại không có được, nhưng bây giờ Nhan Duệ đã biết, anh vĩnh viễn không thể chữa lành vết thương trong lòng Ninh Vi Nhàn.

Ba Nhan hung hăng tát cho Nhan Duệ một bạt tai, giọng nói lạnh lẽo đầy tức giận: “Giờ mới hối hận, hỏi mày đã làm cái gì? Tao và mẹ mày đã nói với mày bao nhiêu lần rồi, có bao giờ mày chịu nghe không? Bây giờ mới hối hận thì có ích gì?!” Ông vẫn cho rằng với tính tình không biết kiềm chế của con trai ông, nó sẽ nhảy dựng lên đánh lại ông, lại không ngờ rằng Nhan Duệ từ từ trượt ngã xuống đất, ngẩng khuôn mặt đầy nước mắt lên: “Ba … ba, con nên làm thế nào bây giờ? Cô ấy muốn chết … cô ấy muốn chết …” anh lầm bầm nói xong, nước mắt không ngừng rơi xuống. Chưa khi nào trong cuộc đời mình Nhan Duệ cảm thấy đau khổ như lúc này, sức lực cảm thấy yếu đuối như lúc này. Nếu như ông trời đang muốn lấy đi một mạng người, anh phải làm gì mới

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 129 Chương 130 Chương 131
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của lệ ưu đàm