Quay Đầu

Lượt đọc: 3426 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 129 Chương 130 Chương 131
Tiến »
Chương 62
chương 62.

❊ ❊ ❊

Mặc cho hắn nói thẳng hay ám chỉ, cô gái này luôn bày ra vẻ mặt vô cùng chán ghét. Lúc đầu, Tương Kế còn tưởng rằng cô vờ tha để bắt, nhưng càng về sau hắn càng hiểu ra, cô thật ghét hắn, coi hắn giống như loài sâu bọ vậy.

Thật kỳ lạ, mặc dù hắn không phải là người ai gặp cũng yêu ngay, nhưng ít ra cũng là hạng đàn ông được các cô gái ưa thích, bị chán ghét coi thường đến như vậy thật cũng là lần đầu tiên. Cũng chính vì thế, hắn càng muốn có được cô gái này. Mặc cho ai nói đây là thói hư tật xấu của đàn ông, hay là bản chất ti tiện của con người cũng được, dù sao đi nữa hắn đã nhìn trúng Ninh Vi Nhàn, đừng ai mong có thể thay đổi được ý hắn.

Hơn nữa, nghe mãi những lời nói gai góc lạnh lẽo của cô, hắn càng thêm hứng thú. Ừ thì … bản tính đàn ông đều ti tiện thế. “Chơi gái đàn ông phải tiêu tiền, ta chơi không cần tốn tiền, hơn nữa còn có thể kiếm tiến.” Môi mỏng nâng lên cười vui vẻ, Tương Kế nhìn chằm chằm khuôn mặt lạnh lùng của Ninh Vi Nhàn, trong lòng cảm thấy ngứa ngáy khó chịu. “Ninh tiểu thư, Tương Kế ta thật lòng thích em, em xác định chắc chắn sẽ không cùng ta ân ái sao?”

Ninh Vi Nhàn lười biếng nghiêng mắt nhìn hắn, mặt không biểu cảm gì: “Nếu như anh là trai tân, tôi còn có thể suy nghĩ một chút.”

Nhan Duệ vừa nghe, chuyện như vậy sao có thể, Tương Kế hắn so với anh mà nói còn nổi tiếng chơi bời xấu xa hơn, làm sao có thể là trai tân được chứ? Nào ngờ, anh đã đánh giá thấp độ dày da mặt của Tương Kế, hắn vẫn tự nhiên nói: “Lần đầu với em, có được không?”

Vô sỉ, thật quá vô sỉ! Nhan Duệ vừa định lao đến, Ninh Vi Nhàn lại cười, cô cười không lớn, nhưng đáy mắt đuôi mày đều mang nụ cười làm say lòng người: “ … Xin lỗi, không được.”

"Oh, vậy thì thật đáng tiếc." Tương Kế nhún vai, mắt dời về phía Nhan Duệ, không hề khách khí nói gay gắt: "Như vậy ngay từ đầu khi cùng Nhan Duệ kết hôn, Ninh tiểu thư cũng yêu cầu đối phương phải là trai tân sao?"

Nhan Duệ tức giận, vừa định đáp lời, Ninh vi nhàn lại sử dụng ánh mắt ngăn anh lại. Anh cho là cô sẽ trả lời hắn, không ngờ cô chỉ hời hợt nói một câu: " Việc này không liên quan đến anh."

Nói xong, quay người đi lên lầu, tư thế cực kỳ cao quý đẹp mắt, để lại chiến trường đầy thuốc súng cho hai người đàn ông đang nhìn nhau một cách chán ghét.

Tương Kế ngồi xuống ghế, vắt chéo chân, nhìn ly nước trái cây trong tay Nhan Duệ rồi lên tiếng trước: “Nhan thiếu gia, ta đang khát, nếu không phiền, thì mời ta ly nước trái cây đó đi.”

Nhan Duệ hừ lạnh một tiếng, đem ly nước trái cây uống một hơi cạn sạch. Tương Kế sửng sốt một chút, nhưng ngay lập tức cười khẽ: “Nhan thiếu gia sao lại hẹp hòi thế, chẳng giống với tiếng tăm phóng khoáng được đồn thổi bên ngoài chút nào.”

Phóng khoáng cái con mẹ mày, phóng khoáng để mà vợ cũng chẳng còn à!

Mắt đào hoa chớp một cái, đối phó với loại người như Tương Kế, mình càng mất bình tĩnh thì càng dễ rơi vào bẫy của hắn, cuối cùng không những sẽ bị hắn đùa giỡn đến chết, mà còn giúp hắn được lợi. Mặc dù Nhan Duệ và Tương kế không hề qua lại giao thiệp với nhau, nhưng đối với nhân phẩm, tính cách của hắn anh hiểu rất rõ ràng, ngược lại Tương Kế cũng thế, rất hiểu anh. Hai người đàn ông cứ ngồi ở phòng khách mắt to mắt nhỏ hằm hè nhau như vậy, rốt cuộc vẫn là Nhan Duệ không nhịn được. Cũng không phải anh không có tính nhẫn nại, mà do Ninh Vi Nhàn đi lên lầu đã lâu, tim anh cũng liền bay lên theo, chỉ muốn đi ngay lên xem cô đang làm gì, ngộ nhỡ có việc cần đến anh. Ngồi đây đấu mắt với tên đàn ông thối tha này không giống với tác phong của anh. “Ta nói cho ngươi biết, ngươi nên đi đi.”

Tương Kế nhấp nháy đôi con ngươi đen, duỗi ngón tay gõ gõ vào mép bàn: “Ta tới là để thăm Ninh tiểu thư, cô ấy không đuổi ta đi, Nhan thiếu

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 129 Chương 130 Chương 131
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của lệ ưu đàm

Truyện bạn đang đọc dở dang