Quay Đầu

Lượt đọc: 3351 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 129 Chương 130 Chương 131
Tiến »
Chương 97
chương 97.

❊ ❊ ❊

"Nếu Ninh Vi Nhàn hiện tại đã tỉnh lại, vậy tôi cũng có thể theo đuổi cô ấy một cách đường đường chính chính rồi?” Tương Kế ưu nhã đi trở về ghế sô pha ngồi xuống, trên khóe miệng lại nâng lên nụ cười, “Nhan Duệ à, nếu lúc thật sự Vi Nhàn đã quên sạch chuyện lúc trước, như vậy hiện giờ là thời gian có ý nghĩa nhất của cô ấy, anh…..có lẽ cô ấy đã quên sạch tất cả về anh trong ký ức rồi, nếu không tại sao cô ấy lại lựa chọn sự quên lãng chứ? Nếu cô ấy thật sự quên tất cả về anh, vậy tại sao anh vẫn còn bám theo cô ây một cách đáng thương như vậy, như vậy cũng thật không tốt? Điều đó cũng sẽ làm bớt đi không ít người trẻ tuổi tài năng muốn đến gần Vi Nhàn.”

Nhan Duệ không nổi giận mà ngược lại anh cảm thấy tức cười, anh lười biếng dựa vào ghế sô pha ở phía sau, ngoại trừ ở trước mặt Ninh Vi Nhàn, anh đối với bất kỳ kẻ địch nào ở bên ngoài đều rất quả quyết và tuyệt tình, mà ngoại trừ Ninh Vi Nhàn, trên đời này cũng không còn có người nào có thể làm cho anh lo lắng hốt hoảng, hay sợ hãi thấp thỏm. Anh không sợ bất cứ cái gì, chỉ là sợ mất đi Ninh Vi Nhàn. “Để tôi nói với anh, nếu tôi nhớ không lầm thì Vi Nhàn là vợ của tôi, giấy chứng nhận kết hôn cũng vẫn còn để trong phòng ngủ của tôi, anh có cần xem qua một chút không? Hơn nữa, anh giữa ban ngày ban mặt lại chạy đến nhà người ta, cứ như vậy nói với chồng người ta là anh muốn vợ của người đó, anh đúng thật là được dạy dỗ rất tốt.”

Nụ cười trong đáy mắt của Tương Kế cũng giảm xuống mấy phần: “Anh Nhan, tôi rất là nghiêm túc.”

“Tôi cũng giống anh, không có nói đùa.” Nhan Duệ cười lạnh, ngồi dậy.

Hai người đàn ông nhìn nhau chằm chằm thật lâu, không ai chịu nhường ai chuyển ánh mắt đi chỗ khác, đến cuối cùng, giọng nói của Ninh Vi Nhàn cắt đứt trận chiến của bọn họ: “Nhan Duệ, anh đang làm gì vậy? Đi lên đây nhanh lên.”

Khuôn mặt lạnh lẽo đang đối mặt với Tương Kế chỉ trong giây lát đã trở nên tươi cười dịu dàng: “Được, anh đi lên ngay bây giờ.” Anh đứng lên, đưa lưng về phía Tương Kế, giọng nói của anh mang theo sự uy hiếp nồng đậm: “Tôi không cần biết anh có thật sự thích Vi Nhàn hay không, cũng không cần biết tại sao anh đã biến mất mười năm lại đột nhiên quay lại muốn tranh giành cô ấy với tôi, nhưng mà tôi ở đây nói cho anh biết nếu anh có bất cứ ý định xấu xa nào hay có suy nghĩ muốn động tới cô ấy, tôi sẽ không từ bỏ bất cứ thủ đoạn nào mà loại bỏ anh. Cho dù anh có lợi hại như thế nào đi nữa cũng không thể so được với gia thế nhà họ Nhan của tôi đã ăn sâu ở nơi này, đối với một gia tộc mới không có bất kỳ sự hậu thuẫn nào sẽ rất dễ dàng bị loại bỏ.” Huống chi ở trong mắt của Nhan Duệ, gia tộc họ Tương cũng không tính là gì cả, cho dù Tương Kế thật sự là một nhân tài có đây đủ bản lãnh, nhưng cũng đừng nghĩ đến việc có thể làm rung chuyển địa vị của gia tộc họ Nhan đã tồn tại mấy chục năm. Tốt nhất là bây giờ anh nên đi tắm rồi còn đi ngủ cho đỡ tốn thời gian.

Thấy Nhan Duệ quay người đi lên lầu, Tương Kế cười khẽ, không chút nào để ý đến sự uy hiếp trong lời nói của anh: “Anh Nhan, anh nói…….nếu Vi Nhàn biết mọi chuyện thì phải làm sao bây giờ?”

Không tự chủ, thân hình của Nhan Duệ cứng lại một chút, “Chuyện này không liên quan tới anh.”

Tương Kế cười nhẹ, "Tạm biệt, tôi sẽ còn trở lại.”

Bước chân của Nhan Duệ dừng lại trên bậc thang, một lúc lâu cũng không động đậy, cho tới khi Ninh Vi Nhàn kéo tay anh: “Nhan Duệ? Anh có chuyện gì vậy, đang suy nghĩ gì vậy, giống như là bị mất hồn, đến nỗi quên luôn cả việc đi đường vậy?

Anh chợt hồi hồn lại, lập tức bày ra nụ cười xinh đẹp anh tuấn nhất trên đời, Ninh Vi Nhàn nhìn thấy cả người cũng cứng lại —— dáng dấp của Nhan Duệ thật là đáng yêu, cho dù là cô cũng không thể nào tránh khỏi lực hấp dẫn to lớn đó của anh: “Khụ, anh cười cái gì vậy?”

“Anh cười em đó.” Bản lãnh chuyển đề tài dời đi lục chú ý của anh thật sự rất lợi hại. “Em tại sao lại nghĩ anh ở đây, mới rời khỏi anh một chút liền cảm thấy không được hả, còn phải đi tìm anh sao?”

Ninh Vi Nhàn bị sự tự luyến của anh làm buồn nôn không chịu được, đánh một cái vào ngực anh: “Nói bậy bạ, là do Ninh Ninh muốn ở cùng với chúng ta, hơn nữa…….” Giọng nói

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 129 Chương 130 Chương 131
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của lệ ưu đàm