Quay Đầu

Lượt đọc: 3359 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 129 Chương 130 Chương 131
Tiến »
Chương 99
chương 99.

❊ ❊ ❊

Chỉ vừa mới đi tới gần phòng sách, hai mẹ con còn chưa kịp đi vào, liền nghe tiếng của Nhan Duệ gào thét truyền ra từ trong phòng: “Ai cho các người vào đây? Cút ra ngoài cho tôi! Là ai đưa chìa khóa cho các người, bộ không muốn nữa sao!”

Hai mẹ con Ninh Vi Nhàn cũng vừa lúc đi tới cửa phòng sách, vừa lúc nghe được câu nói ‘trời đất không tha’ của ba, Nhan Ninh cười vui vẻ nói: “Mẹ, ba hỏi mẹ có muốn sống nữa không kìa.”

Nhan Duệ rất thính tai, anh mới vừa rồi còn gầm thét dữ tợn, nhưng thật ra anh cũng chỉ làm dáng làm điệu một chút thôi, làm sao anh biết được vợ mình lại đứng ngay cửa phòng sách, anh sợ đễn nỗi đứng bật dậy từ trên ghế, nhìn thấy Ninh Vi Nhàn ở tại cửa ra vào, anh vội vàng chạy tới, cầm tay Ninh Vi Nhàn, hết sức nịnh nọt lấy lòng: “Vợ à

sao em lại đi lên đây vậy!"

“Em cũng không muốn lên đâu, nhưng nếu không lên thì làm sao biết được trong lòng anh lại không muốn em sống tới như vậy.” Ninh Vi Nhàn làm ra vẻ rất tức giận, một chút ý cười ở trong mắt cũng không có, làm cho Nhan Duệ hết sức hoảng hốt, vội vàng tìm đủ mọi cách để giải thích, rồi lại hết sức nịnh nọt lấy lòng nói: “Vi Nhàn à, Vi Nhàn ơi, anh không có mà, anh không phải nói em đâu, là anh tự nói bản thân mình thôi mà, đều là tại anh, tại anh không nghĩ tới Nhan Tư Tư lại gian xảo đến vậy, có thể gạt được em để lấy chìa khóa đi, thật sự là quá đáng mà! Anh có nói tới em hồi nào đâu…….” Cho đến khi Nhan Ninh cười đến mức không chịu nổi, phải lấy tay níu áo Ninh Vi Nhàn không chịu buông ra, bởi vì nếu cậu buông ra sẽ phải cười đến nằm lăn ra đất mất. Ninh Vi Nhàn cũng cố gắng duy trì vẻ mặt nghiêm túc của mình không được bao lâu, cũng không chịu nỗi liền bật cười thành tiếng, tới lúc này Nhan Duệ mới biết rằng mình đang bị trêu chọc, đùa giỡn, trán anh bắt đầu nổi đầy gân xanh. Ninh Vi Nhàn liền vội vàng vuốt vuốt ngực của anh làm cho anh bình ổn hơi thở, dịu xuống cơn giận, rồi mới nói với anh rất dịu dàng: “Cái chìa khóa là của em đưa cho Tư Tư.”

Nghe vợ mình nói một câu làm nghẹn họng, Nhan Duệ cảm thấy hít thở không thông, chỉ thiếu chút nữa là giận đến muốn ngất đi: “Em, tại sao em lại đưa cho nó chứ?”

Ninh Vi Nhàn lại tiếp tục vuốt ngực anh, sau đó nắm tay anh, kéo anh đi đến phía sau bàn đọc sách ngồi xuống, đồng thời cô cũng không quên ra hiệu cho Nhan Tư Tư và Tương Thành cũng ngồi xuống. Nhan Tư Tư đã thích cái ghế sô pha lớn màu trắng trong phòng sách này từ lâu lắm rồi, liền lập tức đi tới, nhưng sau đó cô ấy đột nhiên nhớ ra là mình đến đây để năn nỉ anh trai đồng ý cuộc hôn nhân của mình, thế là cô ấy liền thu hồi vẻ mặt hưng phấn của mình ngay lập tức, sau đó liền bày ra vẻ mặt oán hận, đau khổ rất sâu đậm, nhìn như là trong nhà đang có người chết vậy.

“Người ta tới tìm anh, anh cũng không thể cứ tránh mặt mà không chịu gặp người ta có đúng không?” Sau khi đem con trai nhét vào lòng anh để cho anh ngồi ôm con, Ninh Vi Nhàn nhìn Nhan Tư Tư một cái, ý bảo cô ấy không cần khẩn trương: “Có chuyện gì thì cũng phải ngồi lại với nhau để nói cho rõ ràng chứ.”

“Không cần thiết.” Nhan Duệ tức giận quay mặt đi chỗ khác, cự tuyệt với vẻ đầy kiêu ngạo, trong ánh mắt nhìn về phía Tương Thành cũng mang đầy ý coi thường. Tương Thành vẫn ngồi ở chỗ đó rất đàng hoàng, đối với sát khí trong mắt của Nhan Duệ đều bỏ qua làm như không thấy, như là không thèm để ý một chút nào đối với sự coi thường của Nhan Duệ. Thái độ của anh ta như vậy càng làm

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 129 Chương 130 Chương 131
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của lệ ưu đàm