Quay Đầu

Lượt đọc: 3397 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 129 Chương 130 Chương 131
Tiến »
Chương 55
.

❊ ❊ ❊

Vỗ vỗ đầu Chocolate, Ninh Vi Nhàn gọi người giúp việc đến đưa nó đi tắm cho sạch sẽ, rồi không thèm nhìn Nhan Duệ lấy một cái liền xoay người đi lên lầu. Nhan Duệ khẽ cắn răng, liền theo cô đi lên.

Ninh Vi Nhàn đang thay quần áo thì cửa bị đẩy ra. Cô sợ hết hồn vội che ngực, chỉ thấy Nhan Duệ mặt đỏ tới mang tai đứng chết chân ở cửa. Nhanh chóng mặc quần áo vào, vừa thắt dây áo ngủ vừa hỏi: “Có chuyện gì không?” Trong lòng cảm thấy có chút buồn cười. Không nghĩ tới hoa hoa công tử Nhan Duệ cũng có ngày phải đỏ mặt như vậy.

Giọng nói của cô … quá lạnh nhạt, giống như đang nói chuyện với người xa lạ. Hiện nay, được cô đối xử dịu dàng cũng chỉ có Chocolate, nhưng cho dù là Chocolate, Ninh Vi Nhàn cũng không còn tự mình tắm hay dắt nó ra ngoài đi dạo nữa.

Ninh Vi Nhàn của những ngày vui vẻ bên nhau trong trí nhớ của anh, đã hoàn toàn không còn nữa.

“Cái này …” Anh lắp bắp đưa tay ra, lòng bàn tay mở ra, một con nhím nhỏ xíu trông rất đáng yêu. “Anh cùng Chocolae tìm thấy trong vườn hoa … em, em thích không?”

Ninh Vi Nhàn sửng sốt một chút, nhưng rồi cũng chỉ liếc mắt nhìn, không có phản ứng gì, khóe miệng hơi nhếch lên thành một đường cong: “Nếu tìm thấy nó trong vườn hoa, thì cần gì phải đưa tới đây? Chúng ta cũng không biết cách nuôi, anh trả nó trở về đi.” Nói xong liền cầm lược lên chải chải mái tóc đen nhánh của mình. Cho dù mang thai, da của cô vẫn rất đẹp, mang thai chỉ làm cho cô càng trở lên xinh đẹp hơn thôi.

Nhan Duệ si ngốc nhìn cô, có chút ngây ngất, Ninh Vi Nhàn ngược lại không thèm để ý đến anh, trèo lên giường cầm cuốn sách lên đọc. Cô không đuổi anh đi, cũng không cho anh vào, lạnh nhạt giống như anh hoàn toàn không tồn tại vậy.

Yên tĩnh như tờ.

Nhan Duệ nhiều lần há miệng, nhưng lại không nói ra được câu gì. Tay anh nắm thành quyền thả xuôi theo người. Ninh Vi Nhàn với anh bây giờ đúng là gần ngay trước mặt mà lại như xa tận chân trời. “Vi nhàn …”Ninh Vi Nhàn nhàn nhạt giương mắt, nhìn anh đang tiền lại gần, không nói gì.

“Em xem nó, xem một chút thôi, được không?” Giọng nói mang theo một chút cầu khẩn.

Con nhím nhỏ đang co lại thành một cuộn. Nếu là trước đây có lẽ Ninh Vi Nhàn sẽ mừng phát điên lên vì Nhan Duệ tặng quà cho cô, nhưng bây giờ thì không. Thật ra, cô cũng không thích những động vật này, ngay cả Chocolate cũng thế. Chẳng qua là bởi vì Nhan Duệ tặng cô, mà trong tiềm thức của cô, cô cũng cảm thấy một gia đình hoàn chỉnh thì phải có một con chó, vì thế mới cưng chiều Chocolate.

Nhưng bây giờ cô không còn cảm thấy như vậy nữa. Đặt cuốn sách trên tay xuống, Ninh Vi Nhàn nhạt giọng nói: “Nếu như anh không bận thì giúp em đem Chocolate đi đi. Em hiện tại đang mang thai, Chocolate ở lại cũng không tiện, đối với đứa bé cũng sẽ bị ảnh hưởng. Anh tìm một trung tâm thú cưng tốt một chút đưa nó đến đó đi.” Nói xong liền nhắm mắt lại, âm thanh bình tĩnh giống như chưa có chuyện gì xảy ra. “Em mệt rồi, anh ra ngoài phiền anh đóng cửa giúp em.”

Nhan Duệ vẫn chưa đi, Ninh Vi Nhàn nhận thấy mép giường lún xuống, mở mắt ra nhìn, Nhan Duệ đang nhìn cô chằm chằm. Cô nhíu mày, ánh mắt này của anh, giống như là cô làm gì có lỗi với anh vậy: “Anh sao thế?”

“Vi Nhàn.” Anh hít thở thật sâu. “Chúng ta nói chuyện một chút đi.”

Anh cho là Ninh Vi Nhàn sẽ cự tuyệt, nhưng cô lại gật đâu: “Ừ.”

Hai người đã từng rất gần gũi, vậy mà hiện giờ ngồi sát bên nhau như thế mà lại cảm thấy xa xôi không cách nào chạm tới nhau được. Ninh Vi Nhàn ngồi thẳng dậy, không dựa vào thành giường, mắt đẹp không biểu lộ tâm tình gì, nhìn về phía Nhan Duệ: “Anh muốn nói gì?”

Đúng vậy, anh muốn nói gì?! Nhan Duệ cũng không biết. Nhưng anh biết rõ, anh không thể để mất đi Ninh Vi Nhàn, không thể! Anh cũng không chịu được việc cô không thèm để ý đến anh, không thích anh, không cười với anh, thậm chí không thèm nhớ đến khoảng thời gian tốt đẹp của họ!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 129 Chương 130 Chương 131
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của lệ ưu đàm