Quay Đầu

Lượt đọc: 3483 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 129 Chương 130 Chương 131
Tiến »
Chương 73
chương 73.

❊ ❊ ❊

Ninh Vi Nhàn nằm trên giường phẫu thuật lạnh lẽo, trong lòng vô cùng yên tĩnh. Nỗi đau đớn khổ sở như muốn xé rách cơ thể bên dưới dường như căn bản không tác động gì đến cô. Cô mím chặt môi, rút tay mình ra khỏi tay Nhan Duệ, tóm vào tay vịn cứng rắn. Từ lúc cô vỡ ối đến giờ đã năm tiếng đồng hồ, nhưng cổ tử cung vẫn chưa mở đủ lớn. Nếu như không phải là Nhan Duệ gặp ác mộng rồi đến phòng cô thì căn bản cô không có sức mà gọi điện thoại.

Đau đớn lan tràn đến từng thớ thịt, ngay cả sợi tóc dường như cũng thấy đau tới cực điểm, thậm chí còn đau hơn cả khi cô phát hiện bị Nhan Duệ lừa gạt. Con người làm sao chịu đựng được nỗi đau như vậy đây?

Nhan Duệ kiên quyết không cho cô cự tuyệt, cầm tay cô nhỏ giọng run rẩy khẩn cầu: “Vi Nhàn, em cầm tay anh, cầm tay anh có được hay không?” Anh nắm lấy bàn tay tinh xảo của cô, không để cho cô tránh thoát, Ninh Vi Nhàn cũng không nhìn anh lần nào. Nhan Duệ thậm chí không ngờ Ninh Vi Nhàn yếu đuối sẽ có sức lực lớn như vậy, trong lúc đau đớn đến như vậy còn có thể tỉnh táo mà đẩy tay anh ra, sau đó mở to mắt, cắn răng chịu đựng.

Tính từ lúc anh đưa cô tới bệnh viện tới giờ đã được năm tiếng đồng hồ, nhưng cô vẫn không hề mở miệng nói câu nào, giống như cô không còn khả năng nói chuyện vậy. Thậm chí cô cũng không nhìn Nhan Duệ, chỉ hung hăng mím chặt môi, tựa như tất cả đều là chuyện cá nhân của một mình cô, chẳng liên quan gì đến Nhan Duệ. Ngược lại, từ sau cơn ác mộng vừa rồi Nhan Duệ không cách nào làm cho mình thấy yên lòng được, anh nhất định phải nhìn thấy Ninh Vi Nhàn mới có thể thoát khỏi sự lo lắng, mới có thể yên tâm hít thở bình thường. Anh có cảm giác, dường như anh sắp mất đi cô, hoàn toàn, vĩnh viễn.

Từ đầu đến cuối, Ninh Vi Nhàn không hề kêu lấy một tiếng, chỉ không ngừng kịch liệt thở dốc, từng hạt mồ hôi to như hạt đậu chảy ra ướt trán, khuôn mặt cô trở lên tái nhợt. Lúc này trông cô vô cùng yếu ớt, tưởng như chỉ một giây sau là cả người cô sẽ tan vỡ thành ngàn vạn mảnh.

“Vi Nhàn, Vi Nhàn …” Tay bị cô nhẹ hất ra, giọng Nhan Duệ tràn đầy cầu xin, nước mắt anh cũng sắp rơi xuống, chóp mũi ửng hồng. Nhưng Ninh Vi Nhàn tâm địa sắt đá, nhất định không chịu đáp lại anh.

“Được rồi, được rồi, cổ tử cung mở rồi!” Bác sĩ vui mừng hô lên, Nhan Duệ chợt nhìn về phía bác sĩ, cùng lúc Ninh Vi Nhàn khẽ đẩy anh ra, mắt đào hoa lập tức mở lớn, “Vi Nhàn!”

“… Anh ra ngoài đi…” cô nói, giọng nói yếu ớt, hơi thở mỏng manh, khiến Nhan Duệ có cảm giác vô cùng kỳ quái, tựa như chỉ cần anh rời đi, sẽ không thấy được cô nữa. anh lắc đầu, “Không, anh muốn ở đây cùng em.”

Ninh Vi Nhàn đau đến không ngừng thở dốc, cả người cô cũng run rẩy vì đau đớn: “Em không muốn thấy anh … anh đi ra ngoài đi.”

Bác sĩ y tá nhìn nhau, không biết nên xử trí ra sao. Theo lý thuyết mà nói, khi cổ tử cung đã mở thì nên bắt đầu chuẩn bị cho sinh, nhưng người chồng không chịu ra, sản phụ lại không chịu sinh! Bọn họ cũng chưa từng thấy sản phụ nào trong lúc sắp sinh mà lại kiên quyết đuổi người chồng đang vô cùng lo lắng cho mình đi ra ngoài.

“Vi Nhàn … xin em, để cho anh ở đây với em, một lần, một lần này thôi có được không? Chờ con ra đời, anh hứa sẽ không quấy nhiễu đến cuộc sống của em. Em đừng đuổi anh, xin em …” giọng Nhan Duệ vỡ vụn, kể từ khi hiểu chuyện cho tới bây giờ anh chưa từng khóc, thế nhưng hôm nay tại đây nước mắt anh lại không kiềm được mà rơi lã chã.

Nhìn cảnh anh khóc, Ninh Vi Nhàn không

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 129 Chương 130 Chương 131
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của lệ ưu đàm