Quay Đầu

Lượt đọc: 3499 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 129 Chương 130 Chương 131
Tiến »
Chương 7
.

❊ ❊ ❊

Nhà lớn của nhà họ Nhan ở vùng ngoại ô, phong cảnh đẹp đẽ, xung quanh cũng không có nhiều hộ gia đình, nhưng tất cả đều là thương nhân giàu có, mỗi gia đình hình như có bí mật gì đó, nhao nhao xây nhà ở đây. Họ xây nhà sát nhau, cũng an toàn, thậm chí nhiều lúc gia đình này có thể nhờ người giúp việc của gia đình kia giúp đỡ.

Trên đường đi Nhan Duệ lái xe với tốc độ bằng tốc độ anh đua xe, theo quy định vận tốc tối đa là bốn mươi đối với anh không là gì, nhưng Ninh Vi Nhàn thì có vấn đề.

Thật ra cô không bị say xe, nhưng mà... Nhan Duệ lái xe, căn bản không gọi là chạy mà phải gọi là bay! Tốc độ như vậy, kích thích như vậy, giống như đang đánh máu gà, cắn thuốc (hút hoặc chút ma túy) cũng không hưng phấn như vậy.

Vừa mở cửa xe, cô liền chạy đến ven đường nôn khan, vì không có túi nôn mửa, nên cô đã liều chết chịu đựng cho đến chỗ này, cô cũng không dám ói trên xe anh, chiếc Rambogini này Nhan Duệ rất thích, nhìn vẻ mặt của anh là có thể đoán ra ngay, nếu cô mà ói ra xe nói không chừng anh ta sẽ trực tiếp ném cô xuống đường.

Đôi tay mảnh khảnh như ngọc gắt gao che miệng, đôi mày thanh tú nhíu thành một đường thẳng, cô cố gắng nhịn cảm giác ghê tởm trong cổ họng, cô đã được dạy rằng không thể nôn mửa lung tung.

Nhan Duệ cũng xuống xe, dọc theo đường đi anh chỉ cố đua xe, làm gì có thời gian nhìn sắc mặt của cô? Với lại những người trước kia từng ngồi xe anh cũng không nói gì, không thể ngờ rằng Ninh Vi Nhàn lại buồn nôn nghiêm trọng như thế, chẳng lẽ kỹ thuật lái xe của anh không tốt sao?

Nhan đại thiếu gia không biết là, kỹ thuật lái xe của anh rất tốt, nếu không thì sao anh luôn vô địch ở mọi giải đua, nhưng vấn đề ở chỗ... hiện tại anh đang lái xe thể thao, chứ không phải xe đua chuyên nghiệp! Anh cũng không nghĩ đến, trước đây ba mẹ anh có ngồi xe anh một lần, từ đó đến giờ qua bao nhiêu năm rồi ông bà không ngồi xe anh hả? Mà bình thường những người đẹp kia ngồi xe anh, có ai dám kêu anh đi chậm một chút chứ?

Bàn tay to vuốt vuốt tấm lưng nhỏ bé, anh nhíu mày, hơi lo lắng: "Không sao chứ?"

Ninh Vi Nhàn lắc đầu, một chữ cũng không nói được.

Ông trời, sao không tìm được túi chứ, cô thật sự không chịu được nữa rồi!

"Đây là đất của nhàn họ Nhan, em chứ ói đi không sao đâu." Biết cô băn khoăn điều gì, Nhan Duệ đề nghị, dù sao cũng là đất nhà mình, vợ mình muốn ói, ai có thể ngăn cản chứ.

Ninh Vi Nhàn vẫn lắc đầu, vấn đề không phải đất nhà ai, mà là vấn đề vệ sinh công cộng! Không có thục nữ nào lại tùy ý ói lung tung, nếu như mẹ cô mà biết được, thì nhất định sẽ chửi cô.

Vừa bực mình vừa buồn cười, Nhan Duệ vẫn không hiểu tại sao cô lại kiên trì như vậy, nếu ở trong rừng mà mót quá, không có WC thì vẫn nhịn sao?

Đây chính là sự khác nhau giữa cao nhã và tục tằng!

Nếu Nhan đại thiếu gia sinh ra đã không phải con cái nhà giàu, thì cái tính phong lưu của anh cũng sẽ không thay đổi, Ninh Vi Nhàn cũng giống vậy, cho dù cô không sinh ra trong nhà họ Ninh cao quý, theo tính cách của cô, chắc đánh chết cô cũng không nôn mửa ở bất cứ nơi nào, không chỉ mất thể diện, hơn nữa còn tự làm nhục nhân phẩm chính mình.

Nhan Duệ không bận tâm đến điều này, nếu anh có "nhân phẩm", thì sẽ không phong lưu ở mọi nơi.

Vì thế anh cau mày nghĩ nghĩ, ánh mắt lóe sáng, vọi cởi áo khoác trên người xuống, gấp thành cái túi, đưa đến trươc mặt Ninh Vi Nhàn, lời ít mà ý nhiều nói: "Ói!"

Ninh Vi Nhàn bị anh làm hoảng sợ, vẫn đang do dự. Cô xuất thân danh môn, cũng nhìn ra cái áo có giá trị xa xỉ, mặc dù không biết chính xác là bao nhiêu, nhưng đa số quần áo của nhà họ Nhan đều đặt riêng, muốn cô ói lên đó... Thật đúng là cái việc việc tốn sức.

Đôi mắt đào hoa nhíu lại: "Vi Nhàn, không phải em muốn nuốt nó xuống chứ, em không định ăn cơm tối sao?"

"..." Ninh Vi Nhàn không nói gì, nghe thấy lời nói ghê tởm của anh cô càng muốn ói, vì thế hạ quyết tâm, cắn răng, cũng không muốn quan tâm gì nữa, dù sao cũng chính là anh muốn cô ói!

Ọe ọe ọe, vốn dĩ không ăn nhiều lắm, thể lực lại bị Nhan Duệ ép hết, lại ngồi một chuyến "Yun-night Speed", ói ra một đống hỗn tạp, rốt cục chân Ninh Vi Nhàn mềm nhũn, dạ dày dễ chịu một chút mới phát hiện bản thân không còn tý khí lực nào cả, cảm thấy mình sắp té ngã trên mặt đất. (Truyện chỉ được đăng tại Diễn đàn Lê Quý Đôn - Editor: Queen.)

Một cánh tay khỏe mạnh, dễ dàng ôm được cô, sau đó tiện tay vứt áo khoác trên tay, lại bị Ninh Vi Nhàn nhéo cánh tay, cúi đầu phát hiện, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch như tờ giấy, đang dùng ánh mắt không đồng ý nhìn anh.

Được rồi!

Nhan Duệ thở dài một hơi, một tay ôm lấy cô, một tay nhặt áo khoác bẩn trên mặt đất lên. Đôi mắt đào hoa nhìn xung quanh, thấy một cái thùng rác, liền nói với cô vợ nhỏ trong lòng: "Lên xe ngồi trước đi, anh đi vứt cái áo này xong liền trở lại."

Ninh Vi Nhàn suy yếu gật đầu.

Được ân chuẩn, đầu tiên Nhan Duệ bỏ áo khoác xuống đất, sau đó bế Ninh Vi Nhàn đặt cô ngồi vào xe, cũng không ngại bẩn hôn khẽ lên môi cô: "Trên xe có nước, em súc miệng đi!"

Cô gật gật đầu, thấy thế, anh xoay người nhặt áo khoác trên mặt đất lên, đi đến thùng rác, vứt bỏ, sau đó vỗ vỗ tay, đi về.

Sau khi ói xong Ninh Vi Nhàn cảm thấy tốt hơn một chút, nhưng súc miệng làm sao có thể so được với đánh răng nên cô cũng chỉ súc sơ qua, nhìn Nhan Duệ về tới.

Phát hiện ánh mắt của cô vợ nhỏ không đúng, Nhan Duệ tò mò hỏi: "Sao vậy?"

"Anh vứt sai thùng rác." Ninh Vi Nhàn cực kì nghiêm túc ngẩng khuôn mặt giống như học sinh tiểu học lên nhìn anh, "Cái đó vứt xong phải mang áo về." Nhưng anh vứt cả áo.

Nhan Duệ vỗ trán thở dài.

Lắc đầu, không chấp nhặt với cô, vài bước nữa là đến nhà lớn rồi, anh vươn tay về phía Ninh Vi Nhàn: "Đi được không? Hay để anh ôm em?"

Cô gật gật đầu, "Đi được rồi." Ngày thứ hai sau khi cưới lại bị ôm đi, người khác mà thấy không biết họ sẽ nghĩ gì nữa.

"Anh dắt em." Nói xong, không đợt cô trả lời, đã cầm bàn tay mềm mại không xương, còn thừa cơ nắm bả vai của cô, đổi lấy ánh mắt bất đắc dĩ của cô vợ nhỏ.

Hai vợ chồng đi tới cửa, nhóm bảo vệ đã mở cửa, Nhan Duệ muốn anh ta đi ra ngoài lái xe của mình vào, thuận tay vứt chìa khóa cho anh ta, sau đó nói nhỏ vào tai Ninh Vi Nhàn: "Em xem họ nể mặt em bao nhiêu nha, phải biết rằng anh sống trong gia đình này đã 27 năm, nhưng 16 tuổi đã dọn ra ngoài, từ đó về sau khi anh về nhà, ba mẹ cũng không ra cửa nghênh đón anh đâu."

Thật là con trai không bằng con dâu nha!

Lúc này Ninh Vi Nhàn mới nhìn thấy bố mẹ chồng mình ở phá trước, cô giật mình, hoàn toàn không nghĩ rằng mọi chuyện lại như vậy, thật sự, trong trường học chưa bao giờ dạy rằng cha mẹ chồng sẽ đứng trước cửa chờ con dâu đến nha!

Nhưng cô rất nhanh liền bình tĩnh lại, môi hồng khẽ nhếch, lộ ra nụ cười không có khuyết điểm.

Mẹ Nhan rất nhiệt tình, thấy con dâu liền thoát khỏi tay chồng chạy vội lên phía trước, nắm chặt tay Ninh Vi Nhàn, khuôn mặt tràn đầy ý cười, nụ cười này thật sự hấp dẫn lòng người, bởi vì nó quá chân thành, chân thành đến nỗi khiến người đang cưới bà cảm thấy xấu hổ!

"Vi Nhàn, con đã đến, mẹ và cha con chờ con thật lâu nha!" Bà rất thích người con dâu này, lần đầu tiên nhìn thấy hình cô bà đã thích, cho nên mới không quan tâm liền chọn cô làm con dâu, nếu không thì bà làm sao phải mạnh như vậy phải cứng như vậy bắt ép con trai kết hôn?

Cô bé này bà rất thích, hơn nữa giác quan thứ sáu của bà rất chính xác, cô bé này tuyệt đối thích hợp với đứa con ăn chơi nhà bà!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 129 Chương 130 Chương 131
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của lệ ưu đàm