Quay Đầu

Lượt đọc: 3422 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 129 Chương 130 Chương 131
Tiến »
Chương 25
.

❊ ❊ ❊

Thời gian ăn cơm cũng không lâu, Nhan Duệ mang Ninh Vi Nhàn đến một nhà hàng đồ ăn Tây nổi tiếng ở thành phố S, ngày thường muốn ăn đồ ăn ở đây cũng phải xếp hàng trước, mặc dù Ninh Vi Nhàn chưa bao giờ đi, nhưng cũng đã nghe đến danh tiếng của nhà hàng này, lúc Nhan Duệ mang cô đi vào cô vẫn còn cảm thấy kỳ quái anh đặt chỗ lúc nào, hay là nhà hàng này cũng là một trong những sản nghiệp của nhà họ Nhan, có gian phòng đặc biệt chuẩn bị cho người nhà họ Nhan. Nhan Duệ đưa cho Ninh Vi Nhàn rượu khai vị, bảo cô uống, rượu này nồng độ không cao, hơn nữa Ninh Vi Nhàn cũng được coi là người có tửu lượng, cho nên không từ chối anh. Sau đó đồ ăn được mang lên, hai người ăn bữa chính mất gần hai giờ, hơn nữa còn ăn điểm tâm ngọt và trái cây, ăn xong đã đến xế chiều! Nhan Duệ nhìn đồng hồ trên tay, nhịn không được kích động đề nghị: “Thế nào, chúng ta đi uống trà được không?”

Ninh Vi Nhàn đè nén rất lâu: “… Nhưng em no rồi.” Lần đầu tiên cô ăn no như vậy. “Ừm… Về nhà đi. Không biết Chocolate ở nhà thế nào.” Nó còn nhỏ như vậy, không biết cô đặc biệt chuẩn bị cho nó “nhà cầu nhỏ”. Nghe lời Ninh Vi Nhàn nói, mặt Nhan Duệ cứng đờ. Tại sao lại nói về con chó phá hoại kia chứ? Mắt đào hoa xoay hai vòng, anh quyết định đem ý nghĩ của cô bóp chết: “Vi Nhàn, chúng ta đi dạo một chút, không phải em vẫn còn đồ chưa mua sao?”

“Đồ?” Ninh Vi Nhàn ngạc nhiên. “Đồ gì?”

“Đi theo anh em sẽ biết.” Nói xong anh đứng dậy cầm lấy tay cô, kéo cô đi đến cửa phòng, quản lý nhà ăn đang đứng ở đó, Nhan Duệ thuận miệng nói một câu “Mùi vị trứng cá muối không được ngon lắm.”, liền nắm tay Ninh Vi Nhàn đi qua quản lý đang hóa đá để đi ra ngoài, hoàn toàn không chú ý đến câu nói của anh làm người ta chịu đả kích bao nhiêu. Sau khi rời khỏi đấy, Ninh Vi Nhàn mới hỏi: “Trứng cá muối không ngon sao?” Sao cô không thấy vậy chứ?

“Không có, rất ngon.” Nhan Duệ nhíu mày, móc chìa khóa xe. “Trứng cá muối Ý chính tông, một chút vấn đề cũng không có.”

“Vậy những lời anh vừa nói ---”

“Không có biện pháp.” Anh nhún vai. “Vị quản lý này nổi tiếng là trái tim trong suốt.” Mỗi lần anh đến nơi này ăn cơm, không kiến nghị vị kia thì sẽ giống như cha mẹ chết, nói với hắn mấy câu, tiết kiệm thời gian lãng phí của mình. Ninh Vi Nhàn không nhịn được cảm thấy buồn cười, hoàn hồn lại mới phát hiện con đường này cô chưa thấy qua, trong lòng sợ hãi, có dự cảm chẳng lành: “Duệ, chúng ta đang đi đâu vậy? Con đường này… Đây là chỗ nào?”

“Mang em đi bán.” Nhan Duệ trêu đùa cô, sau đó nghiêng đầu hôn lên má cô: “Sợ chưa?”

“Bán được tiền chia ba bảy được không?”

Nhan Duệ kinh ngạc. “Em ba anh bảy?”

“Tất nhiên là em bảy anh ba.” Ninh Vi Nhàn lấy giấy lau mặt, trong xe mở điều hòa không khí, nhưng cô vẫn cảm thấy trên người dính nhơn nhớt, giống như dính cái gì đó. “Người bị bán là em, anh chỉ là người bán, sao lại được nhiều như vậy chứ?”

“Vậy em cảm thấy có thể bán được bao nhiêu?” Nhan Duệ cười hì hì cùng cô nói. “Mười đồng được không?”

“Qúa ít chứ sao?” Ninh Vi Nhàn bĩu môi, vẻ mặt không giống tiểu thư khuê các, ngây thơ giống như nữ sinh nhỏ. “Không bằng em đi nhặt ve chai.”

“Không được, nếu em đi nhặt ve chai, người ta sẽ nói chồng em không có trách nhiệm đúng không?” Môi mỏng khẽ nói, thành công rời đi sự chú ý của cô. “Không bán nữa.” Bởi vì đã đến nơi. Ninh Vi Nhàn ngạc nhiên một chút, sau đó nhìn ra ngoài cửa sổ, đôi mày thanh tú khẽ nhếch lên. “Nơi này là…”

“Đây là sản nghiệp nhà chúng ta, đi, anh dẫn em đi mua đồ.” Nói xong, Nhan Duệ bước xuống xe, sau đó đi đến chỗ Ninh Vi Nhàn lịch sự mở cửa xe cho cô. Nhìn bàn tay của anh, Ninh Vi Nhàn vẫn có chút không hiểu. “Mua đồ?” Mua đồ gì?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 129 Chương 130 Chương 131
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của lệ ưu đàm