Quay Đầu

Lượt đọc: 3421 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 129 Chương 130 Chương 131
Tiến »
Chương 47
.

❊ ❊ ❊

Mấy ngày sau đó, Ninh Vi Nhàn không hề gặp Nhan Duệ, mà cô cũng không quan tâm anh ở đâu, chỉ sai người để ý động tĩnh tin tức bên báo chí, tránh việc lại tung ra xì căng đan mới.

Thời gian này cô sống rất đơn giản, tham gia tiệc tùng, đi spa, rồi cắm hoa chơi đàn, ngoại trừ cố gắng làm tròn trách nhiệm của một Nhan thiếu phu nhân chuẩn mực ra, Ninh Vi Nhàn luôn cố gắng giữ cho tâm trạng mình được vui vẻ. Dù sao bây giờ cô cũng không phải chỉ có một mình, trong bụng cô còn có đứa nhỏ. Nhà mới cũng có một phòng trồng hoa, Ninh Vi Nhàn rất thích căn phòng này, thường ở trong đó tìm hiểu về nghệ thuật cắm hoa. Ngày trước khi còn ở trường học của các cô dâu Nhật Bản, thành tích học của cô về trà đạo, hoa đạo cũng không tệ.

Cô loay hoay nghiên cứu xem nên làm sao để cắm lẫn hai loại hoa Thiên Điểu và Linh Lan cho đẹp thì người giúp việc ở bên ngoài gõ cửa, báo là Nhan tiểu thư tới.

Ngay lập tức, một người tràn đầy sức sống chạy vào, “Chị dâu!”

Thấy Nhan Tư Tư, Ninh Vi Nhàn không nhịn được, khẽ mỉm cười, nhưng Nhan Tư Tư lại cảm thấy nụ cười này hơi khác thường, nhưng khác chỗ nào thì cô không nói ra được. “Chị dâu, chị ở đây làm gì đấy... A, lại đang cắm hoa sao? Em thật không hiểu cắm hoa thì có gì hay, chỉ là mấy thứ vớ vẩn của bọn giặc Nhật, hừ.” Trong giọng nói thể hiện rõ sự chán ghét với nước Nhật.

Ninh Vi Nhàn mỉm cười, rút ra một cành hoa cúc, đổi vào một nhánh Hồ Điệp: “Chị ngược lại cảm thấy rất hay, có thể giúp tinh thần tốt lên. Tư Tư, nếu em không thích thì đi chơi cờ với chị nhé?”

Nghe thấy Ninh Vi Nhàn nói thế, Nhan Tư Tư vội xua tay thể hiện rằng xin chị tha cho kẻ bất tài: “Đừng, đừng mà, em không chịu nổi đâu, chị dâu, thôi chị cắm hoa tiếp đi.” Cô cũng không thể kiên nhẫn ngồi bên bàn cờ suốt mấy tiếng đồng hồ, mông cô sẽ ê ẩm mất.

Ninh Vi Nhàn chỉ nhàn nhạt cười, rồi lại tập trung chú ý vào bình hoa đang bắt đầu thành hình. Mười ngón tay cô thon dài, trắng như ngọc, ngũ quan tinh xảo, tóc đen dài mượt buông xõa, lại mặc trên người một chiếc quần dài Hy Lạp khiến thoạt nhìn trông giống như nàng tiên cá vậy. Nhan Tư Tư không nói gì, cô cũng không chủ động mở miệng. Cuối cùng, vẫn là Nhan Tư Tư không chịu nổi nhìn thấy cô cứ thoải mái vui vẻ, nói: “Chị dâu... em có thể hỏi chị chuyện này được không?”

Cô chớp chớp lông mi, đảo mắt nhìn sang: “Được.”

“Chị với anh trai em lại có chuyện gì à? Anh ấy mấy hôm nay đều ở nhà lớn, không thấy ra bên ngoài lêu lổng, cha nói nhất định là chị đã cho anh ra rìa rồi.” Thấy Nhan Duệ bị như vậy, Nhan Tư Tư ngược lại rất vui vẻ.

Ninh Vi Nhàn lại cười: “Bọn chị không có cãi nhau, có thể là anh ấy cảm thấy chán ở đây, muốn đổi chỗ khác, em không cần phải lo lắng. Hơn nữa... chị cũng không có bản lĩnh lớn đến nỗi có thể khiến anh ấy vì chị mà thôi lêu lổng, Tư Tư, em nên biết, trên đời này thật sự là có những người giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời”.

Nhan Tư Tư cảm thấy xấu hổ vì nhân phẩm thấp kém của anh trai mình, lại nhìn thấy vẻ mặt lạnh nhạt của Ninh Vi Nhàn, cứ cảm thấy có chỗ không đúng. “Chị dâu, chị không sao chứ? Trước kia chị không giống thế này... Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, anh trai rất lo cho chị... ờ, em cũng rất lo lắng, hắc hắc.”

Nghe xong những lời này, Ninh Vi Nhàn biết ngay là cô đang làm thuyết khách cho Nhan Duệ, trong lòng bỗng thấy nguội lạnh. Đến tột cùng, Nhan Tư Tư và Nhan Duệ vẫn là anh em ruột, cho dù em ấy có thật tốt với mình đi nữa, chắc chắn cũng sẽ không phá hỏng chuyện của anh trai mình. “Em nói xem trước đây chị thế nào?”

“Ừ......” câu hỏi này thật làm khó Nhan Tư Tư. “Rất dịu dàng, rất đẹp... rất thông minh.”

Ninh Vi Nhàn hỏi ngược lại: “Vậy hiện tại chị không dịu dàng, không xinh đẹp, không thông mình sao?”

Dĩ nhiên là không, cô vẫn dịu dàng, xinh đẹp, thông minh, nhưng chỉ là có cái gì đó không giống. Nhan Tư Tư cũng không nói lên được, chị dâu sau khi xuất viện thì hình như có gì đó thay đổi, nhưng cô chỉ cảm thấy có chỗ không đúng, mà lại không nói ra được là cái gì. Nghĩ đến anh trai mình chắc cũng cảm thấy như vậy, nhưng lại không dám nói cùng chị dâu, cho nên mới buồn bực ở lại nhà lớn không ra khỏi cửa, nhờ vả cô đến đây xem tình hình chị dâu. “Cũng không phải...”

“Tốt, không phải thì thôi, đừng nói đến chuyện Nhan Duệ nữa, kết thúc chuyện này nhé, em làm cô kiểu gì mà đến đây không hỏi thăm cháu gái tương lai lấy một tiếng lại chỉ nghĩ đến chuyện của ba nó hay sao?” Ninh Vi Nhàn khẽ cười, “Tư Tư, em không phải lo lắng, chẳng có chuyện gì xảy ra cả, tất cả đều vẫn giống như trước kia.”

Nhan Tư Tư cố kiềm chế để không hỏi thêm nữa, chỉ nghiêm túc hỏi: “Thật ạ?”

Cắm nốt bông hoa Diên Vĩ cuối cùng vào giữa bình hoa, Ninh Vi Nhàn ra hiệu cho người giúp việc vào ôm bình hoa đi, rồi cầm khăn bông lau tay nói: “Đương nhiên, sao chị phải dối em chứ? Sau này em cũng đừng hỏi chị chuyện này nữa, nếu không chị không nể mặt đâu đấy.”

“Hix, hix.” Nhan Tư Tư nhăn nhó cười “Chị dâu, chị dâu... vậy tuần sau là sinh nhật em, chị nhất định phải tới nhé, từ sau khi chị xuất viện hình như cũng không được hoạt bát như trước.”

Hoạt bát?

Từ này là đang nói về cô sao?

Ninh Vi Nhàn lơ đễnh vuốt ve khuôn mặt Nhan Tư Tư: “Được, vậy em muốn quà gì nào?”

“Em muốn...”

“Ngoại trừ việc dùng thân thể của chị làm mẫu cho em vẽ ra nhé.” Ninh Vi Nhàn còn không biết cô đang muốn nói gì sao.

Kế hoạch bị bóp chết từ trong trứng nước, Nhan Tư Tư không còn cách nào đành nhìn Ninh Vi Nhàn đang bưng tách trà lên ưu nhã nhấp một ngụm, trong lòng thầm oán trách anh trai mình quả nhiên không xứng với chị dâu.

Ninh Vi Nhàn uống trà, trong mắt mang theo ý cười.

Thật ra rất ít người biết, cô từng đọc qua một tập thơ, phía trên có một câu mà đến nay cô vẫn nhớ như in.

HÀ NHƯ THỊNH NIÊN KHỨ, HOAN ÁI VĨNH TƯƠNG VONG

(Tạm dịch là: Những năm tháng tươi đẹp đã qua đi thì những yêu thương vui vẻ cũng nên quên hết đi).

Không có Nhan Duệ, cô cũng sẽ chẳng còn khổ sở nữa.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 129 Chương 130 Chương 131
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của lệ ưu đàm

Truyện bạn đang đọc dở dang