Quay Đầu

Lượt đọc: 3410 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 129 Chương 130 Chương 131
Tiến »
Chương 27
.

❊ ❊ ❊

Lần đầu tiên Nhan Duệ đến chỗ này uống trà. Nhan Duệ ở lầu một quán cà phê gọi một ly cà phê Lam Sơn, nhưng anh chỉ uống một ngụm rồi không uống nữa --- mùi vị khác xa so với Ninh Vi Nhàn pha, hơn nữa vợ anh pha còn miễn phí. Tay anh để trên bàn, Nhan Duệ hoàn hoàn buông lỏng dựa lưng vào ghế sofa, mắt đào hoa phóng điện một vòng, thành công thu hút sự chú ý của những người phụ nữ khác, trong đáy lòng thở dài một hơi: Đầu năm nay mỹ nữ một người cũng không có sao? Không cần quá xinh đẹp, ít nhất… Ừm… Phải giống một phần ba vợ anh chứ? Tầm mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nhiều người phụ nữ đi qua như vậy cũng không thu hút được sự chú ý của anh, môi mỏng khẽ mím, Nhan Duệ đưa tay khuấy cà phê, chân người này quá thô… Cái eo người kia không đủ thon…

Tỷ lệ dáng người không tốt. Dáng người quá thô. Trang điểm quá đậm. Tóc quá ngắn. Ăn mặc không có mắt thẩm mỹ.

Mẹ kiếp, những người phụ nữ này ra ngoài để làm hại người khác sao? Trong lúc đang mắng người, Nhan Duệ cảm thấy hoảng hốt, anh không thể tin được trong đầu anh đang nghĩ cái gì, vừa mới nhìn ra ngoài cửa sổ thấy những người phụ nữ khác thì trong lòng anh… Tự nhiên lại nghĩ đến Ninh Vi Nhàn! Sau đó lại đem Ninh Vi Nhàn so sánh với những người phụ nữ ngoài kia. Chân Vi Nhàn nhỏ hơn cô ta. Da cô đẹp hơn da cô ta. Dáng Vi Nhàn đẹp hơn so với cô ta. Vi Nhàn mặc quần áo trang nhã động lòng người, mặc trên người cô ta giống như những cô gái lẳng lơ.

Nhan Duệ cảm thấy anh sắp phát điên rồi, anh lắc đầu, vừa định nhắm mắt, thấy chỗ ngồi bên cạnh mình lún xuống, giống như có người ngồi. Anh nhíu mày, lười biếng nhìn sang, đập vào mắt anh là khuôn mặt trang điểm đậm. Vẫn là Vi Nhàn xinh đẹp, trên mặt người phụ nữ này đang sơn tường sao?

“Duệ!” Người phụ nữ kinh ngạc vui mừng như điên. “Làm sao anh ở đây? Em còn tưởng em nhìn nhầm!” Cô ta vừa nói vừa chui vào trong ngực Nhan Duệ, giống như tình nhân cũ lâu ngày không gặp. Nhan Duệ lại nhíu mày, người phụ nữ này là ai, một chút ấn tượng với anh cũng không có? Người phụ nữ mặc kệ anh có nhận ra hay không, không ngừng dán lên trên người anh, bên tai còn nói không ngừng: “Em vừa nhìn thấy anh ở lầu hai, em còn tưởng mình nhìn nhầm! Em biết ngay mà, anh sẽ không hồi tâm lại mà! Mọi người đều nói anh bây giờ đều ở nhà, em đều không tin, một đại tiểu thư cứng ngắc sao có thể thỏa mãn anh được chứ? Đúng không? Đúng rồi, anh… Tối nay có rảnh không? Chúng ta đã lâu không gặp, trò chuyện một chút được không?” Tay đeo chiếc nhẫn kim cương chói mắt đắt tiền động vào cánh tay anh, mập mờ đụng chạm. Mắt đào hoa nhíu lại, Nhan Duệ ghét bỏ xem thường cô ta: “Bọn họ nói cái gì?”

“Ah, anh không biết à?” Người phụ nữ này làm bộ dạng khoa trương, nhìn mặt Nhan Duệ chằm chằm, gương mặt trang điểm đậm chầm chậm nói: “Tất cả mọi người đều nói đại thiếu gia nhà họ Nhan muốn hồi tâm nha, ở nhà với vợ mới ba tháng, dịu dàng săn sóc,… Em biết ngay là không thể nào á… Bọn họ đều nói bậy! Anh làm sao có thể hồi tâm chứ?” Một tuần anh đổi mười người bạn gái là hoa hoa công tử siêu cấp, khiến tất cả phụ nữ vừa yêu vừa hận anh, yêu tính phong lưu phóng khoáng của anh, vừa hận anh bạc tình vô nghĩa, vì vậy một người đàn ông sao có thể hồi tâm vì người phụ nữ đây?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 129 Chương 130 Chương 131
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của lệ ưu đàm

Truyện bạn đang đọc dở dang