Thiết Tâm Nguyên suy nghĩ khác Trương tuần kiểm, y thực sự đi tìm người, tất nhiên vì chuyện xủa Xảo Nhi, nếu không đã chẳng đời nào hi sinh giấc ngủ của mình.
Rừng núi dưới ánh trăng sáng bóng cây chập chờn như ma quỷ, hai mắt hồ ly cũng phát ra màu xanh lét, trong đêm đi tìm ba cái xác đã đủ rợn người. Mấy đứa Hỏa Nhi rảnh háng thi thoảng lại học tiếng sói tru, làm xa xa liên tục có tiếng chó sủa đáp lại, thế là cười khành khạch như lũ ngốc, đến người tưởng là chững chạc nhất như Thủy Nhi cũng tham gia, chính hắn còn kiến nghị thi nhau xem ai có thể khiến nhiều chó sủa đáp lại hơn.
Chỉ biết thở dài, đám huynh đệ của mình từ ngoại hình tới đầu óc chẳng ai bình thường hết.
“ Thấy rồi!”
Hỏa Nhi ở trong cái hốc hét lớn, Xảo Nhi mừng lắm, có xác người là có thể thực hiện kế hoạch của Thiết Tâm Nguyên, ai ngờ Hỏa Nhi hớn hở mang ra lại là con gà béo múm làm hắn chưng hửng, nghiến răng với Thiết Tâm Nguyên:” Không phải nó đi tìm người à?”
Thiết Tâm Nguyên đang xoa đầu hồ ly khen ngợi, biết vì sao hắn cáu kỉnh, trừng mắt lên:” Nó đâu phải chó nghiệp vụ, làm sao tìm chính xác được.”
“ Chó nghiệp vụ là gì?”
“ Nói ngươi cũng không hiểu.” Thiết Tâm Nguyên thả hồ ly xuống đất, khích lệ:” Tìm đi tìm đi.”
Hồ ly vẫy đuôi như chó, tỏ ra cực kỳ vui vẻ, lâu lắm rồi nó không chơi tìm kho báu với Thiết Tâm Nguyên, lần này lại có người chơi cùng như thế, hưng phấn chạy băng băng xuyên rừng, mũi nó cách mặt đất chưa tới ba tấc, chóp mũi đen xì không ngừng rung động, khéo léo tránh khỏi mọi chướng ngoại vật.
Bất giác đi tới ao nước, thác nước trong đêm trông như lớn hơn, tiếng nước đổ xuống ầm ầm át hết mọi âm thanh khác, hồ ly có vẻ hơi do dự, chân dẫm xuống nước chút chắc là bị lạnh nên rụt về, tiếp tục vượt qua ao nước.
Xảo Nhi áy náy nhìn Thiết Tâm Nguyên thở hồng hộc bám theo chân hồ ly, định nói gì, cuối cùng lại thôi chỉ im lặng chạy cùng.
Hồ ly rất giỏi tìm một cái hầm trống, một con nhím béo, khi đến một vách núi nó dừng lại, quay đầu nhìn Thiết Tâm Nguyên, người không ngừng co lại, lông cổ từ từ dựng lên, hai cái răng nanh trong cùng cũng nhe ra kêu gừ gừ hăm dọa.
Thiết Tâm Nguyên bế hồ ly, khẽ vỗ đầu nó an ủi, theo phản ứng của hồ ly thì rất có thể tung tích Mã đề hình hẳn ở đây rồi, Xảo Nhi chỉ huy đám Hỏa Nhi tản ra, tạo thành vòng vây không lớn, thủ nỏ cũng cầm sẵn trong tay.
Sau bụi cỏ có một khe hở rất kín, khe hở này đủ rộng nhét người, châm đuốc lên ném vào cái khe nứt, ba cỗ thi thể xiêu vẹo nằm đó.
Xảo Nhi quay đầu hồ hởi nói:” Hồ ly giỏi lắm, nó tìm thấy rồi.”
Nói xong định đi vào, nhưng Thiết Tâm Nguyên kéo ngay hắn lại.
“ Ngũ đao liên trảm.”
Xảo Nhi nghe vậy tức thì rút ngay đoản kiếm phòng thân, cảnh giác nhìn bốn xung quanh, sự kiện ở Tôn Dương chính điếm để lại cho hắn ấn tượng rất sâu.
Dưới ánh lửa chập chờn, những vết thương trên thi thể ba người kia càng thêm ghê rợn,
Thiết Tâm Nguyên ôm hồ ly từ từ lùi tới vách núi, dựa lưng vào nham thạch vững chắc mới bảo:” Phát tín hiệu gọi Trương tuần kiểm tới.”
Xảo Nhi biết đây không phải lúc hỏi, rút ra một ống trúc, đốt sợi dây, một ánh lửa đỏ mang theo tiếng rít phụt thẳng lên trời, giữa trời đêm bùng lên hoa lửa lớn, sau đó tan theo gió.
Thiết Tâm Nguyên nhìn chằm chằm vào về phía Tử Thần quan:” Rõ ràng tặc nhân ẩn nấp trong đó, chúng ta không vào được, có điều Bap Chửng có tư cách này.”
“ Có cần làm lớn chuyện như vậy không?” Xảo Nhi giật mình, hắn lo chuyện mình cứu người cũng hỏng mất:” Chúng ta có thể xử lý chuyện này cơ mà.”
Thiết Tâm Nguyên trợn mắt:” Mẹ ta và Triệu Uyển ở trong đó, quá mức nguy hiểm, bây giờ nữ nhân ngươi muốn cứu không nằm trong phạm vi suy nghĩ của ta.”
“ Được, chuyện này phải đưa lên, ả nữ tặc đó không chết, chúng ta cũng khó sống yên lành.” Xảo Nhi cắn răng gật đầu, vẫn có chút không cam tâm:” Nhưng làm sao ả trốn vào Tử Thần quan được?”
“ Không biết, đợi Bao Chửng tới mới được, Đông Kinh bị vây kín như thế mà nữ nhân đó còn thoát thân, Tử Thần quan có là gì. Xảo Nhi, ta không thể nương tình được, ngươi thông cảm cho ta trước.”
“ Ngươi định làm gì?”
“ Xem tình hình đã, nhất là nữ nhân ngươi muốn cứu, ta thấy cũng không bình thường, lần này có khi phải gọi Thủy Châu Nhi tới rồi, cái mũi nó hữu dụng lắm.” Thiết Tâm Nguyên vì muốn hóa giải không khí khẩn trương nói đùa:
Hỏa Nhi nằm trong bụi cỏ cảnh báo:” Có người tới.”
Khi người của Trương tuần kiểm đốt đuốc soi nơi này sáng rực như ban ngày, Thiết Tâm Nguyên mới rời khỏi chỗ nấp, chỉ chỉ hồ ly rồi chỉ chỉ khe núi, sau đó lui vào trong đám đông.
Trương tuần kiểm gật đầu cảm kích, nhất là khi hai người đi sát qua vai nhau, Thiết Tâm Nguyên nói chỉ có y và Xảo Nhi thấy cảnh bên trong, Trương tuần kiểm càng quyết định sau chuyện này phải trọng tạ tiểu tướng công.
Xảo Nhi cùng đám huynh đệ tụ vào một chỗ, nhưng không hề buông lỏng cảnh giác, Hỏa Nhi chỉ Trương tuần kiểm gào khóc trong khe núi:” Hắn khóc thật hay khóc giả vậy?”
“ Khóc thật đấy!” Xảo Nhi cảm giác tiếng khóc khiến núi lở đất sụp đó không thể giả được:
Thiết Tâm Nguyên bổ xung:” Khóc thật, nhưng không phải vì đau lòng, mà vì vui mừng vì bản thân thoát khỏi kiếp nạn.”
Xảo Nhi biết y có ý gì, chỉ im lặng.
Nếu không có chuyện ngũ đao liêm trảm này, cứu một nữ nhân không là gì cả, nữ nhân bị hoàng đế đầy ra đây là không còn mấy quan trọng nữa.
Cho dù trước kia có hồi ức mỹ hảo, bây giờ cũng phủ bụi ở Tử thần quan.
Nếu âm thầm cứu ra, sẽ chẳng ai truy cứu, nhưng giờ thì khác, trong đó có một hoặc một đám sát thủ lợi hại, chuyện nó liên hệ chuyện kia xảy ra cùng lúc, rất có khả năng thành đại họa, lúc đó tình ngay lý gian không ai tin ngươi.
Một lúc sau Trương tuần kiểm vác ba cỗ thi thể y sam hoàn chỉnh ra ngoài, mọi người cùng rời Nhũ sơn.