Đường lớn đang sửa, người đi đường tất nhiên phải đi đường nhỏ.
Đường nhỏ do đám Xảo Nhi lâm thời mở ra, ngay trong ruộng, đất ở đó mềm, không thể qua được xe lớn, hàng hóa nặng phải tháo xuống xe, do người hoặc ngựa chở qua. Qua đoạn đường không tốt đó mới có thể đưa lên xe đi tiếp.
Chuyện này thương lữ cơ bản không oán tránh gì, dù sao quan đạo hỏng đi càng phiền phức hơn, có người sửa đường là công đức vô lượng rồi.
Linh Nhi cưỡi một con la lớn từ xa đi tới, rỡ dưa hấu trên lưng la xuống, cho hết vào kênh nước bên cạnh để ướp lạnh, còn dư kéo tới chỗ Thủy Châu Nhi.
Xảo Nhi thấy Linh Nhi đã về đứng thẳng lên nhìn đằng xa, chỉ thấy nơi đó bụi bốc rất cao, hẳn là đội nhân mã lớn đang tới, tức thì phá kênh để nước chảy vào ruộng, con đường nhỏ biến thành sình lầy.
“ Phúc Nhi, đi gọi Hà bác sĩ tới đây, bảo nơi này trải hai lớp vôi là không được, mời ông ta xem qua.”
“ Đi ngay.” Phúc Nhi cười hô hố chạy ù đi:
Xảo Nhi dẫn đám huynh đệ còn lại nhanh chóng dùng bất lấp bùn, nhìn qua thì không có vấn đề gì nhưng xe đi vào một cái là lún ngay.
Hà bác sĩ rất có kinh nghiệm sửa đường, cầm một cái chùy sắt nện xuống đất, thấy chùy lún nửa tấc, nói:” Con đường này nền chắc, chỉ cần trải hai lớp vôi là được, quan trọng là phải là cho phẳng.”
“ Hà bác sĩ, ta chỉ muốn làm đường cho tốt nhất, tốn kém chút không hề gì, ngài là chuyên gia, cứ góp ý thẳng thắn, ta nghe theo.” Xảo Nhi hào phóng nói:
“ Đại quan nhân quả nhiên là người hào sảng.” Hà bác sĩ chắp tay nói: “ Đây đã là đoạn đường tốt nhất rồi, chùy mười cân đập xuống chỉ lún nửa tấc, thế là đủ. Năm xưa Hách Liên Bột Bột xây Thống Vạn thành dùng cách này kiểm tra độ chắc của thành đấy.”
“ Nhưng mà cách làm lại quá dã man, chùy đập không vào đất được thì chém giám công, chùy đập vào một tấc thì chém lao dịch, quá bất nhân.”
Hai người trò chuyện vui vẻ, hoàn toàn không phát hiện ra một đội xe dài bị tắc ở bên kia đường, Xảo Nhi vô tình trông thấy, hô lên:” Thương đội bên kia nghe đây, đường xá đang sửa, rỡ hàng hóa xuống vác qua mới được.”
Đám người kia cứ như điếc, vẫn đứng đó đợi, kẻ nào kẻ nấy rút đao khỏi vỏ, như sẵn sàng xông tới.
Hà bác sĩ nhíu mảy phủi quan y của mình đi tới, giao thiệp một hồi, chỉ chỉ đường nhỏ bên cạnh rồi quay về:” Xúi quẩy, vừa nói tới dã nhân là chúng tới ngay, đám ngốc cầm đao như có người cướp hàng của chúng vậy, nơi này cách thành Đông Kinh chưa tới năm dặm, có tặc nhân mù mắt nào lại ra tay ở đây chứ, một đám nhà quê.”
Xảo Nhi cười ha hả:” Thôi kệ chúng, huynh đệ ta vừa mới lấy từ Đại Vương trang ít dưa hấu, ướp lạnh dưới kênh, giờ chắc là được rồi, vớt vài quả giải khát.”
Nói xong kệ đám người kia, mỗi người vớt một quả dưa hấu lên, bổ ra gọi đám huynh đệ tỷ muội tới.
Một người Tống còn khá trẻ, trắng trẻo không râu, mặc quan y từ trong đội xe kia đi tới, Xảo Nhi liền đưa ngay người đó một miếng dưa hấu lớn, nhồm nhoàm hỏi:” Đám ngốc ở đâu tới thế, chỉ đường mà không đi?”
Người kia cũng đầy một bụng tức, ngoạm một miếng thật to:” Đều là bọn ngốc tới từ Hồi Hột, lão tử nói với chúng đây là địa giới Đông Kinh, không có đạo phỉ, chúng không tin, dứt khoát nói các vị cố tình đào đường để chuẩn bị cướp của bọn chúng. Kệ bọn ngốc!”
Hà bác sĩ phẩy quan y:” Lão phu là liêu khoa bác sĩ ở huyện Khai Phong, đây là lần đầu bị người ta coi là đạo tặc, nhân huynh làm việc ở đâu?”
Viên quan kia đặt miếng dưa hấu xuống, chắp tay nói:” Tiểu đệ Chu Thông, làm nghênh tân ở phủ Lạc Dương, cho nên mới nhận phải việc xui xẻo này.”
Chợt nghe người Hồi Hột quát tháo ầm ĩ, mọi người quay đầu nhìn chỉ thấy từ phía rừng dương có thiếu niên chừng mười lăm mười sáu tuổi bộ dạng uể oải lười nhác ngáp dài ngáp ngắn đi ra, nhìn bộ dạng thì chắc là trốn vào đó ngủ cho mát rồi. Chỉ không biết làm sao lại khiến chim chóc kinh động bay loạn xạ cả lên, thế là trong đội ngũ người Hồi Hột tức thì có tiếng quát tháo, sau đó nhanh chóng kết thành đội hình vòng tròn, lăm lăm vũ khí.
Thiếu niên có vẻ hơi bất ngờ song vẫn đủng đỉnh đi qua trước mặt, tựa hồ tò mò nhìn những người ăn mặc kỳ lạ này, lễ phép chắp tay, rồi tới chỗ đám người Xảo Nhi.
Hà bác sĩ đấm đất cười lăn cười bò:” Hôm nay lão phu mới hiểu thế nào là chim sợ cành cong, một Thái học sinh đã khiến cả đám người giương cung bạt kiếm, chết cười mất hôi.”
Chu Thông vốn có chút lo lắng nghe vậy thở phào:” Thì ra là Thái học sinh.”
Thái học sinh đó tất nhiên là Thiết Tâm Nguyên rồi, y lấy một miếng dưa hấu ăn, giọng thông cảm:” Có vẻ họ bị cướp nhiều lần rồi.”
Chu Thông gật đầu:” Đúng là thế, ngay cả Trường Cố sơn cũng gặp phải, bị giết tám tên, bắt năm tên, người Hồi Hột còn định mang tới chất vấn phủ Khai Phong.”
“ Ra vậy, sao không mau mau tiến kinh, thời tiết thế này đứng giữa đường không dễ chịu gì.”
Chu Thông nhìn người qua lại không dứt, có không ít thường cổ bị người Hồi Hột chặn đường làm không đi được, chẳng qua thấy đối phương hung dữ nên phải nén giận, lại nhìn tường thành cao lớn đã ngay trong tầm mắt, ăn vội miếng dưa hấu, sau đó đi nói rõ tình huống với người Hồi Hột.
Hà bác sĩ phẩy tay với đám Xảo Nhi:” Nghỉ ngơi cả đi, đợi đám người không hiểu chuyện ấy qua rồi chúng ta làm việc tiếp, dù sao ngày nữa thôi là xong việc, không vội.”
Tới quán trà, đám Phúc Nhi, Linh Nhi trải một cái chiếu ở chỗ râm mát, Hà bác sĩ nằm xuống ngủ luôn.
Xảo Nhi và Thiết Tâm Nguyên ở nguyên chỗ cũ vừa ăn dưa hấu vừa bàn bạc.
“ Mười sáu chiếc xe ngựa, bảy con lạc đà, bốn sáu kỵ binh, mười lăm người dắt lạc đà, còn trong xe bao nhiêu không rõ.”
Xảo Nhi phấn chấn chà tay:” Sắp biết rồi, ta thấy vài cái xe chở nặng lắm, chắc vẫn thạch ở trong đó.”