Vương Nhu Hoa từ trong xe ngựa thò đầu ra, nhìn bóng lưng công chúa nói:” Nhìn rõ rồi chứ, nữ hài tử như vậy, con không nuôi không nổi đâu.”
Thiết Tâm Nguyên nhe răng cười:” Hì hì, con nuôi không nổi nàng thì để nàng nuôi con, con dễ nuôi lắm.”
Vương Nhu Hoa vươn tay đánh:” Không có tí cốt khí nào, chẳng phải người đọc sách không ăn của bố thì sao?”
“ Đương nhiên con không ăn rồi, nhưng nếu nàng ấy cầu xin con thì là chuyện khác.”
“ Mặt con thật là dày, cha con là người thành thực đôn hậu, sao mẹ lại sinh ra cái thứ vô lại thế này chứ?”
“Mẹ thứ nghĩ xem, con không giống cha thì giống ai được nữa? … Á, á … đau, con không nói mẹ …”
Cùng mẹ nói cười một lúc, Thiết Tâm Nguyên nhảy lên xe của Xảo Nhi, học hắn nằm ở nóc xe:” Mấy ngày hôm nay sao ít nói thế, nghĩ gì vậy?”
Xảo Nhi tu một ngụm rượu:” Ta thấy huynh đệ ta không có nổi một mảnh đất cắm dùi, bị người ta uy hiếp một cái là phải chạy trốn, con mẹ nó đúng là khó chịu.”
“ Vậy Lý đại vương ngài chuẩn bị dựng trại thu tiền mãi lộ ở núi nào?” Thiết Tâm Nguyên biết tên này luôn có mộng tưởng chiếm núi xưng vương:
Xảo Nhi lắc đầu:” Lục lâm không phải nghề lâu dài, mã tặc ở Thái Hành Sơn bị Địch Thanh bắt về chém đầu, Nhị Long sơn ở Hà Bắc bị Phú Bật đánh hạ hai trại ...”
“ Vận Châu có một bến nước tên gọi Lương Sơn, ngươi nghe thấy bao giờ chưa? Nơi đó có lục lâm không?” Nói tới chiếm núi xưng vương thì Thiết Tâm Nguyên tất nhiên nghĩ tới Lương Sơn Bạc:
Xảo Nhi nhíu mày hồi lâu:” Chưa bao giờ nghe nói tới, xem chừng là đám sâu mọt, ngươi hỏi làm gì?”
“ Sâu mọt? Xem chừng Lý đại quan nhân đã thành đầu lĩnh hắc đạo một vùng rồi, nếu không đã chẳng nói tới từ sâu mọt.”
“ Hà hà, thời gian qua ở Đông Kinh mời khách ăn cơm, cũng kiếm được cái danh Tái Mạnh Thường, cho ngươi biết, ta chu cấp cho không ít đạo phỉ sa sút, bất giác nhiễm cách nói chuyện của họ ...”
Thiết Tâm Nguyên ngồi dậy:” Chuyện Bao Chửng đặt bẫy hại chúng ta vậy là qua rồi à?”
“ Nào có dễ như vậy, ta cố ý gần gũi vài kẻ có vẻ là giáo đồ dị giáo, kết quả người ta tránh đi, xem ra đề phòng rất sâu, ta hỏi gì cũng không nói.”
“ Ngươi tìm được bọn chúng à?” Thiết Tâm Nguyên ngạc nhiên lắm:
Xảo Nhi kiêu ngạo nói:” Gì mà không tìm được, ai làm gì ở Đông Kinh cũng không thể thiếu đám hoa ca bạc Thanh Bì, hai bên thường qua lại với nhau.”
“ Nhỡ như Bao Chửng ...” Thiết Tâm Nguyên lúc này cực kỳ dè chừng Lão Bao, chỉ cần là chuyện có chút dính dáng tới ông ta là cẩn thận bao nhiêu cũng không quá:
“ Không có khả năng ấy đâu, đám người hoa ca bạc này ăn cơm tứ hải, họ nhận năm quan tiền của ta chứ quyết không nhận năm trăm quan của Bao Chửng, nếu không ngay cha hắn cũng bóp chết hắn. Cho ngươi biết, ở Đông Kinh này nếu không có đám người Thanh Bì tồn tại thì không biết loạn thành mức nào.”
“ Dựa vào đám người quan phủ là không xong, đám bộ khoái muốn phá án thì phải hỏi đám Thanh Bì trước, nếu do đám Thanh Bì làm thì chỉ cần cống nạp cho đám nha dịch là được. Nếu không phải, đám Thanh Bì sẽ giúp nha dịch bắt trộm, khi bắt được chia đôi phần thưởng, ngươi thấy giống nha dịch không?”
Đạo lý này nói ra cũng đơn giản, một đám ăn mày không cho địa bàn của mình xuất hiện thêm nhiều ăn mày, lưu manh cũng không cho lưu manh khác hoạt động thôi, làm gì có hay ho như Xảo Nhi tán dương, tên này có thiện cảm với hảo hán lục lâm nên chẳng tranh luận.
“ Mà này công chúa được lắm, nữ tử tốt như thế ta chưa thấy bao giờ, đừng để lỡ.” Xảo Nhi đột ngột chuyển chủ đề:
“ Cha cô ấy là hoàng đế.” Thiết Tâm Nguyên thấy chuyện này cần suy nghĩ thận trọng:
“ Cha ngươi còn là thợ rèn cơ.” Xảo Nhi khinh bỉ nhìn Thiết Tâm Nguyên một cái rồi quay sang bên ngủ tiếp:
Thiết Tâm Nguyên rất hâm mộ loại đầu óc ngu xi tứ chi phát triển như Xảo Nhi, đem thợ rèn so với hoàng đế, quả nhiên là hào sảng.
Một câu "Cha ngươi còn là thợ rèn cơ" đáng cho vào Thi Kinh để muôn đời học tập, câu nói này đã thể hiện sự khinh rẻ hoàng quyền tới cực điểm, là tuyên ngôn chấn động cả người điếc trong lịch sử nhân loại.
Sau tuyên ngôn thì sẽ xuất hiện cách mạng.
Nghĩ tới kết cục của cách mạng thì Thiết Tâm Nguyên rùng minh, y từng gặp Triệu Trinh, người đó như vị đại thúc hàng xóm, nho nhã ngồi đó nhìn mình nghịch ngợm, có ai biết, hắn hạ lệnh một tiếng máu chảy thành sông ...
Nghĩ tới đó là đầu óc tự nhiên không dám nghĩ gì nữa, bị tiếng ngáy của Xảo Nhi dụ dỗ, thế là cũng lăn ra ngủ.
Trong mơ một con hồ ly màu bạc chạy trên mặt đất, một con giao long màu vàng bay trên trời, cái móng cực lớn của nó nhào bổ xuống, tóm lấy hồ ly, bay lên thật cao rồi thả ra ...
“ Assaaaaa ...” Thiết Tâm Nguyên hét lớn sực tỉnh, toàn thân đau đớn, xua đi sao vàng trước mắt mới phát hiện mình ngã từ trên xe xuống.
“ Vô dụng, xe dừng lại thôi mà cũng ngã.” Xảo Nhi từ trên xe thò đầu ra chửi:” Tới nơi rồi.”
Không ngờ đội xe chẳng những đã đi qua trấn Trần Lưu mà lên cả núi rồi, trước mặt là đạo quán hùng vĩ, tường bao cao lớn gần như che chắn hết tầm nhìn, ở dưới ngọn đồi nhìn lên chỉ thấy vài cài chóp mái nhô lên, ngoài ra không thấy gì thêm nữa.
Hai vị công chúa đi vào đạo quan hoàng gia, cánh cửa lớn quanh năm đóng chặt mở ra một lần liền đóng vào.
Dưới chân Nhũ Sơn có một đội quân tốt thủ vệ, bọn họ nhanh chóng giúp đám người Thiết Tâm Nguyên lập doanh trại ngoài Tử Thần quan.
Quan địa phương của Trần Lưu đã ở đây chờ đợi.
Tử Thần quan muốn thêm một kiến trúc, với quan địa phương mà nói là chuyện lớn, nơi này gần Đông Kinh, hầu hạ tốt hoàng tộc là chức trách hàng đầu của quan viên.
Trần Lưu không phải là huyện chỉ là trấn, nên chỉ có một vị tuần kiểm họ Trương tới.
Người này là quan viên bản địa, đối diện với một Thái học sinh cầm thư giới thiệu cũng không mấy câu nệ, xem xong điều kiện khắc khe trong thư, không tỏ ra có chút bất mãn nào, chỉ máy móc biểu thị đồng ý, sẽ triệu tập bách tính địa phương tới giúp.
Sau khi xong chuyện bàn giao, hắn cẩn thận hỏi Thiết Tâm Nguyên, bách tính xây dựng cung điện có thể chuyển hóa thành lao dịch không? Cái này thì Thiết Tâm Nguyên không thể định đoạt, ba dặm xung quanh Tử Thần quan là đất phong của Trưởng công chúa, nàng mới là người có tiếng nói trực tiếp nhất.
Một bản văn thư đưa vào Tử Thần điện, nửa canh giờ sau được đóng dấu đỏ của Trưởng công chúa, sau khi đảm bảo ba ngày sau có hai trăm dân phu tới nơi, Trương tuần kiểm vội vàng rời đi.
Người này rất đáng yêu, là tuần kiểm mà không có thói xấu của quan viên, không khách sáo, không lễ nghĩ đưa đón rườm rà, đơn thuần hoàn thành công việc là đi ngay.