
“N hìn cái hộp kìa, Botan”, một giọng nói vang lên.
Jack cảm nhận được chiếc inro đang bị ai đó tháo ra khỏi đai lưng mình. Đang trong trạng thái mơ màng, nó quá yếu để có thể cử động, nhưng vẫn đếm được có bốn đôi dép đứng xung quanh.
“Ơ, chuyện gì thế này?”, Ronin thắc mắc.
“Anh xong việc ở đây rồi”, tên thủ lĩnh gắt.
“Sao bảo chỉ tra khảo thôi mà giờ lại cướp?”, Ronin vẫn tiếp tục.
“Biết làm gì. Lấy rượu rồi phắn nhanh giùm cho”.
“Botan, một nhà sư sao có thể mang cặp kiếm như vậy được?”, người đàn ông còn lại lên tiếng.
“Hắn có rất nhiều tiền nữa đó, Manzo à!”, giọng nói đầu tiên vang lên. “Xem nào, còn có quần áo, thức ăn, và một... quyển sách?”
“Tên này là ai vậy?”, đầu sỏ nói. “Shoda, lột cái giỏ ra “ Lớp hóa trang của Jack nhanh chóng bị bóc trần.
“Trời, người ngoại quốc!”, võ sĩ có khuôn mặt hốc hác mặc bộ kimono xám vội vàng lùi lại.
“Mày nhát quá rồi đó, Shoda. Nó chỉ là một thằng oắt con thôi!”, tên có chân mày cao và cằm nhọn lên tiếng. Tay hắn siết chặt cặp song kiếm của Jack. “Với vũ khí như thế này thì tao thành bất khả chiến bại rồi”.
“Tao không có sợ, Manzo. Chỉ là chưa sẵn sàng nhìn thấy một kẻ có khuôn mặt xấu bằng mày thôi!”
Ronin sững sờ với hình ảnh hiếm gặp trước mắt.
“Không phải hạng ngoại quốc tầm thường đâu”, Botan nhận xét. “Tóc vàng, mắt xanh, mang kiếm. Nhất định là tên võ sĩ ngoại quốc quân lính đang truy tìm chứ không chệch đi đâu được. Tụi mình trúng quả lớn rồi! Đầu thằng này đáng giá tận một đồng vàng koban cơ”.
Mắt Shoda trợn tròn thèm thuồng.
“Này này, nó còn sống hay chết thì đáng giá hơn vậy?”, hắn vừa nói vừa quan sát một lượt khắp thân thể Jack.
“Tao không chắc lắm”, Botan đáp. “Nhưng cứ thế lôi về Kizu thì quá mất công. Thôi cắt đầu nó rồi tính”.
Jack định la lớn, nhưng chỉ rên lên được một tiếng nhỏ.
“Để tao ra tay!”, Manzo xung phong, tay lăm lăm thanh trường kiếm katana của Jack trong tay.
“Không!”, Ronin rút kiếm chặn lại. “Đây đâu phải thỏa thuận”.
“Kế hoạch thay đổi rồi”, Botan nói.
“Ta sẽ không đứng yên...”, Ronin loạng choạng “... để các người...” Ông lắc đầu cố lấy lại tỉnh táo “... sát hại một đứa trẻ vô tội...”
Nói đoạn Ronin ngã gục xuống đất, bình rượu lăn vào bãi cỏ.
Manzo cười ngặt nghẽo. “Không ngờ mày cũng phục thuốc vào bình của hắn nữa”.
Botan liếc nhìn thân hình bất động bên dưới. “Lần sau nhớ nhắc tao cạch mặt bọn nghiện rượu ra”.
“Thế mày định làm gì với hắn ?”, Shoda hỏi.
“Kệ thôi. Sáng ra chẳng nhớ gì nổi đâu mà sợ”.
“Ừ, bớt một tay chia phần thưởng”.
“Nhưng chẳng để gì cho hắn thì cũng bất công”, Botan vừa nói vừa lấy bản hải đồ vứt lên đùi Ronin. “Thôi thì cầm tạm quyển sách rỗi rãi đọc nhé!”
Nói đoạn phá lên cười với trò đùa ác độc của chính mình.
“Giờ thì giết thằng ngoại quốc rồi chặt đầu thôi”.
Manzo nham hiểm vung kiếm vào người Jack. Trước cái chết, bản năng sinh tồn khiến sức mạnh của nó thoáng trở lại. Nó vận dụng cơ bắp toàn thân lăn đi vừa kịp tránh cảnh thân lìa khỏi cổ.
Jack loạng choạng đứng dậy lấy cây sáo đập vào ót Manzo khiến tên này đổ gục như đá tảng.
“Ngăn nó lại!”, Botan quát lớn.
Shoda vội vàng xông tới. Jack quá choáng váng để có thể chống đỡ các cú đấm đá điên cuồng. Mặt nó trúng đòn đến độ môi toét ra máu tuôn xối xả. Bằng một nỗ lực phi thường, nó đâm cây sáo vào vị trí dạ dày Shoda rồi tung luôn đòn đầu tiên nghĩ tới - quỷ đầu quyền - nhẫn thuật đâm đầu vào đối thủ. Nó lao tới Shoda như một chiếc máy ủi hất tên này lăn quay.
Nhưng ngay sau đó Jack trúng trọn một cú đá cực mạnh từ phía sau, đập vào hẻm núi, chỉ có phép màu mới giúp nó cầm cự không rơi xuống bên dưới. Cây sáo tuột khỏi tay rơi lộp cộp. Không còn vũ khí, Jack bò vào lùm cây nhưng Botan đã chặn ngay phía trước.
Hắn ra đòn như trời giáng khiến lần nào Jack định ngoi lên cũng đều bị bật xuống. Một cú đánh vào mắt trái khiến tầm nhìn của nó giảm rõ rệt. Botan tiếp tục đạp vào bụng rồi kéo Jack xuống chân.
“Vẫy vùng chỉ làm tao thêm sướng thôi, ranh con”, hắn nhổ toẹt vào mặt Jack nói.
Trong một nỗ lực sau cùng, Jack húc đầu vào Botan. Một tiếng kêu giòn rụm vang lên khi mũi hắn gãy nát. Botan gầm rú đau đớn thả Jack ra, nhưng nó đã quá yếu để có thể đứng vững nên ngã chúi ra sau. Jack chao đảo định nắm đai lưng Botan, nhưng chỉ giật được lá bùa xanh giắt sẵn, cuối cùng ngã xuống, đầu đập vào vách đá…
... Khi Jack tỉnh giấc thì ánh bình minh đã bắt đầu ló rạng. Trời vẫn mưa nhưng phần tệ hại nhất của cơn bão đã qua đi.
Nó dụi mắt đứng dậy rên rỉ, tay phải vẫn còn ê ẩm vì vết thương. Nhưng chí ít thì mọi chuyện đã sáng tỏ. Nó biết lí do mình bị thương, nguồn gốc lá bùa, cách mình thoát chết, cũng như nhân vật đã đánh gãy mũi Botan!
Quan trọng nhất là Ronin không hề tham gia băng cướp. Ông ấy cũng là một nạn nhân, và thậm chí còn cố cứu mạng nó nữa.
Nhưng bây giờ không phải là lúc nghĩ đến chuyện này. Ronin có vấn đề của ông ấy, còn Jack phải lấy lại bản hải đồ bằng mọi giá.