
Tuy sương mù không kéo vào đến khu nội thành nhưng bộ trang phục nhẫn giả màu đen vẫn giúp Jack và nhóm của mình hoàn toàn vô hình dưới mắt người thường. Chú Zenjubo dẫn đầu cả bọn lướt qua hàng loạt các ngõ ngách khác nhau hướng đến tòa pháo đài cao vòi vọi. Các con đường hôm nay đều đặc biệt yên tĩnh, nhưng Jack bắt đầu lờ mờ nghe có tiếng người nhậu nhẹt. Lúc đến khu quảng trường, nó nhận ra đám võ sĩ đang tụ tập ăn mừng chiến thắng.
“Ỷ đông hiếp yếu thì có cái khỉ gì mà mừng?” Miyuki nóng máu.
Đúng lúc đó, một tên samurai bất ngờ xộc đến chỗ họ.
Chú Zenjubo lập tức kéo Jack vào bóng tối rồi cả nhóm cùng quan sát tay lính lảo đảo bước đi, gần đến nơi, hắn đứng không vững phải dừng lại tựa vào tường. Rõ ràng là một kẻ đang say. Jack chợt thấy có ánh sáng lóe lên. Thì ra chú Zenjubo đã cầm sẵn đoản đao chực ra tay. Jack vội vàng lắc đầu phản đối trong im lặng.
Tên võ sĩ tiếp tục bước đi trên con đường tử của mình - rồi nôn ọe bừa bãi xuống cả chân.
“Hidori!” một giọng nói líu nhíu vang lên từ trong nhà nghỉ. “Tới lượt mày kìa!”
Nghe gọi, tay samurai bèn lấy tay chùi mép, lẩm nhẩm chửi rủa rồi quay đầu bỏ đi. Jack thở phào nhẹ nhõm; suýt chút nữa toàn bộ kế hoạch đã bị một kẻ say rượu phá hỏng mất rồi.
Cả nhóm bèn tăng tốc tiếp tục, họ chui vào một con hẻm dốc dẫn đến mục tiêu: pháo đài mờ sương Kasumiga. Bức tường thành sừng sững chắn đường, một vật cản không thể vượt qua với hầu hết những kẻ tấn công - trừ ninja. Bốn người lom khom đứng ở góc tường bao quanh vườn nhìn ra phía chính diện. Từ đây đuốc được thắp trải dài cho đến tận cánh cổng thành kiên cố.
Trông hệt như con đường dẫn vào địa ngục, Jack thầm nghĩ, càng đến gần địa bàn của Gemnan, nó lại càng thêm lo lắng cho số phận của Hanzo và những người khác.
Hai tên lính gác đứng canh phòng cẩn mật, chẳng hay biết gì về sự hiện diện của sát thủ ngay bên cạnh mình. Chú Zenjubo mở túi dụng cụ lấy ra trao cho Miyuki, Shiro, và Jack mỗi đứa một bộ găng sắt cùng dép gai. Cả bọn nhanh chóng đeo vào rồi bắt đầu trèo tường trong yên tĩnh.
Jack nhận thấy hai món dụng cụ của mình bám vào mặt tường phẳng lì vô cùng đơn giản. Cuối cùng nó đã hiểu ra vì sao kẻ cựu thù Độc Nhãn Long lại có thể leo trèo lợi hại đến như vậy. Giờ đây thì chính bản thân Jack cũng đang sử dụng cách di chuyển chẳng khác gì loài nhện đó - có khác chăng là nó đến đây không phải để thích sát - mà là nhằm mục đích giải cứu bạn bè.
Vẫn giữ nguyên vị trí trong góc tối, Jack tiếp tục trèo lên bờ thành. Đang ngon trớn thì chân phải nó vô tình đạp trúng chỗ thạch cao. Những mảnh vỡ lộp độp rơi xuống bên dưới. Tiếng động thật ra chỉ nhỏ như cát bụi thôi, nhưng cũng đủ khiến nó khiếp hồn và làm bọn lính chú ý.
“Mày nghe thấy gì không?” một tên lên tiếng hỏi.
Jack đứng yên tại chỗ, cố gắng hòa mình vào màn đêm. Nó không dám động đậy, cũng chẳng có can đảm nhìn xuống phía dưới, nơi hai tên lính canh đang tiến lại gần.
Bất ngờ có tiếng quạ kêu lên ba tiếng rồi vỗ cánh bay đi.
“Bọn chim khốn kiếp,” bọn võ sĩ nạt nộ.
Jack ôm chặt tường như đỉa bám nông dân. Tay nó đã bắt đầu run lên thì bên dưới có tiếng thì thầm.
“Trèo tiếp đi!”
Nghe lời, nó tiếp tục leo lên, cuối cùng cũng đến chỗ mái hiên nho nhỏ nơi chú Zenjubo và Shiro đứng. Miyuki theo sát ngay phía sau. Cả ba người nằm dài trên đoạn dốc, hòa làm một với mặt ngói.
“May mà có quạ kêu,” Jack thì thầm.
“Quạ đâu mà quạ!” Miyuki sửa sai.
Jack sững sờ nhìn chú Zenjubo. Phía dưới vẻ bề ngoài kín đáo của người đàn ông này là cả một kho tàng nhẫn thuật vô cùng lợi hại.
“Hai người kia đâu rồi nhỉ?” Miyuki nôn nóng nhìn quanh tìm kiếm Tenzen và Akiko.
Câu hỏi này cũng khiến Jack thấy chột dạ, cảm giác bất an ban nãy lại ùa ùa kéo tới.
“Đã bảo không thể tin cô ta rồi mà,” Miyuki cằn nhằn.
Jack chưa kịp đáp thì chú Zenjubo đã đặt ngón tay lên miệng nó ra hiệu giữ im lặng rồi trỏ về phía trước.
Akiko đang kéo lê Tenzen trên con đường chính. Cậu con trai trưởng làng tập tễnh bước đi, mặt bê bết máu, tay bị khóa chặt phía sau, trông như kiểu vừa bị đánh cho nhừ tử.
Miyuki quay về phía Jack. “Ả làm gì cậu ấy thế kia?”