
“Tôi đến lấy lại bản hải đồ ông lấy của Ronin”, Jack cố hết sức để không bị phân tâm bởi hành động của vị sơn tăng.
“Cậu ta đòi hỏi...”, sơn tăng quay sang hướng Hana, “mặc dù chưa trả lời câu hỏi của ta”.
“Ông ấy đã hỏi anh rồi ư?”, Hana hoảng hốt.
Jack gật đầu. Nữ đạo chích nhanh chóng kéo nó khỏi sơn tăng khẽ thì thầm. “Thế thì phải trả lời nhanh đi. Nếu không ông ta sẽ đoạt hồn anh đấy”.
“Chỉ là đồn đại thôi mà”, Jack khẽ liếc vị sơn tăng, lúc này đang bắt chấy trong râu bỏ vào miệng ăn vô tư.
Hana chỉ vào một trong số những người điên trong bóng tối hoảng sợ nói, “Ma hay không thì cũng chẳng khác gì bị mất hồn cả”.
Giờ thì Jack thấy lạnh sống lưng. Hana nói có lí. Vị sơn tăng tưởng chừng vô hại có thể hơi tưng tửng, nhưng ông ta có quyền năng gì đó đối với não bộ con người. Dù bí mật đó là gì thì chung quy vẫn cực kì nguy hiểm.
“Nhanh tìm hải đồ rồi rút khỏi đây thôi”, Jack nói.
Hana bám sát khi nó bước lại chỗ nhà sư.
“Ông trả lời trước đi”. Jack yêu cầu. “Quyển sách đang ở đâu?”
Vị sơn tăng cười ngây ngô. “Ta có nhiều sách lắm, nhưng phải thắng cái đã... không thì phát rồ đó”.
“Cẩn thận nha Jack. Đừng đùa với lửa”, Hana run rẩy.
“Khư khư giữ mạng làm gì?”, nhà sư cười lớn, nhảy tung tăng quanh nữ đạo chích. “Ai rồi mà chẳng chết!”
“Hana, tôi phải làm điều này”, Jack khẽ nói. “Quá nhiều người đã hi sinh vì nó. Hơn nữa tôi đã hứa với cha. Không còn sự lựa chọn nào khác...”
“Tất nhiên rồi, bể khổ luân hồi mà!”, nhà sư nói xen vào. “Nhân sinh luôn là một cái vòng luẩn quẩn, ngươi hỏi ta, ta hỏi ngươi, chúng ta hỏi cuộc đời”.
Đúng lúc này thì mặt trời khuất sau chân trời, ngôi chùa chìm vào bóng tối. Không khí dần trở nên lạnh lẽo khiến khuôn viên xung quanh u ám chẳng khác gì một hầm mộ. Như thể xác chết biết đi, vị sơn tăng thoắt ẩn thoắt hiện quanh Jack và Hana.
“Đành liều một phen thôi”, Jack nắm tay Hana nói.
“Tốt! Rất tốt! Cực kì tốt!”, nhà sư vỗ tay hoan hỉ. “Thử thách bắt đầu!”
Nói đoạn ông kéo hai đứa vào sâu trong ngôi chùa tối đen như hang quỷ. Dọc đường chúng còn va cả vào xương xẩu, thú vật có, người có, vương vãi khắp đại sảnh. Âm thanh ma quái không ngừng vang lên xung quanh khiến Hana càng siết chặt tay Jack. Một bàn tay lạnh lẽo sượt qua má khiến cô nàng khóc váng lên. Jack vội vàng kéo nữ đạo chích lại gần, chăm chú bảo vệ cô khỏi những kẻ phát rồ kinh tởm.
Vị sơn tăng vỗ tay hai lần báo hiệu cho đồ đệ của mình thắp nến. Ngọn lửa lập lòe làm lộ ra những khuôn mặt thê thảm rất đáng sợ liên tục thì thầm, “Câu trả lời?... Câu trả lời?... Câu trả lời?”
Nhện, to bằng lòng bàn tay, tụ tập đông đúc trên tường, tơ của chúng bao phủ khắp góc cạnh. Vị sơn tăng đứng trên bục gỗ trang trí bởi quả thối và hoa héo. Ông đội mũ miện bằng gai, tay cầm một khúc xương dộng mạnh xuống sàn.
Thịch. Thịch. Thịch.
Tiếng thì thầm im bặt, các đồ đệ lùi trở ra ngoài. Jack và Hana vẫn đứng đó, bất chấp hiện tượng tâm linh đáng kinh ngạc đang diễn ra trước mắt.
Như một nhà truyền giáo đang thuyết giảng, vị sơn tăng tuyên bố, “Chỉ có cái chết mới chữa được bệnh ngu”.
Đám đồ đệ rên rỉ, “Hắn có câu trả lời!”
“Kẻ dại ngỡ gì mình cũng biết, người khôn mới hiểu mình còn ngu”.
“Hắn có câu trả lời”, họ lại đồng thanh.
Vị sơn tăng chằm chằm nhìn Jack và Hana bằng cặp mắt thâm quầng. “Cậu là người khôn hay dại? Hãy chỉ cho tôi sự thật đằng sau lớp ngụy trang!”
“Đố! Đố! Đố!”, đám đồ đệ hô vang ba lần.
Nhà sư giơ tay ra hiệu im lặng.
“Nói xem! Cái gì biết chạy nhưng không biết đi, có cửa nhưng không thể mở, có đầu nhưng không biết khóc, có lòng nhưng không biết ăn?”
Jack hơi ngạc nhiên. Nó cứ tưởng ông ta sẽ lặp lại câu đố về quỷ thần hôm trước. Nhưng tranh cãi với người rồ thì được gì. Đã đồng ý nhận thử thách thì phải tìm cách nương theo mà thôi. Jack nhớ lại rõ ràng câu hỏi đầu tiên dù ngộ nghĩnh - Cái gì càng khô lại càng ướt? - nhưng lại rất lô gíc.
Hana hồi hộp nhìn khuôn mặt đăm chiêu của Jack. “Hay là trẻ sơ sinh?”, cô nàng gợi ý.
“Câu trả lời của cậu đó à?”, sơn tăng hỏi.
“KHÔNG!”, Jack dứt khoát phủ nhận. Nó thì thầm nói với Hana, “Em bé biết khóc cơ mà”.
Câu trả lời đã ở ngay phía trước. Lòng... đầu... cửa...
Hồi tưởng lại những bài học về hàng hải cùng bố, Jack hướng về phía nhà sư nói. “Câu trả lời là dòng sông”.
“Đúng không? Đúng không? Đúng không?”, đám đồ đệ đồng thanh.
Vị sơn tăng đập gậy xuống sàn trừng mắt nhìn Jack rồi bất thình lình nở nụ cười tươi rói.
“Chính xác”, ông nhấn mạnh từng từ như thể rất tiếc nuối.
Một loạt âm thanh tán dương vang lên trong chùa.
“Giờ đến phiên ta đáp. Có, ta biết thông tin về bản hải đồ”.
Jack phấn khích đến mức mất cảnh giác. “Thế nó đang ở đâu? Ông có giữ hay không?”
Vị sơn tăng khoái trá cười vỗ vỗ lên ngai gỗ của mình. “Hai câu hỏi, hai câu đố! Xin mời!”
Jack biết đã bị lừa vào trò chơi nhưng không có cách nào khác.
“Trả lời xem! Cái gì mỏng manh tới mức chỉ nói tên thôi đã tan tành?”
Jack và Hana trầm ngâm suy nghĩ. Lần này ý tưởng không đến nhanh như trước. Jack lại thấy mong cậu bạn Yori ở ngay cạnh. Đầu nó bắt đầu đau nhức, Hana cũng không mấy khả quan hơn”.
“Tách sứ?”, Hana nói nhưng rồi xua đi ngay. “Không đúng không đúng, cái gì được nhỉ?”
Thế rồi Jack chợt nhớ đến Akiko và Jess. “Trái tim! Khi nhắc đến người yêu thương thì trái tim sẽ tan nát!”
Hana gật đầu, nhưng có vẻ chưa tin tưởng lắm.
“Đừng làm rùa rụt cổ!”, vị sơn tăng thách thức.
Nhóm đồ đệ cũng gõ sàn chùa. “Trả lời! Trả lời! Trả lời!’’
“Còn gì nữa nhỉ?”. Jack cảm thấy sức nặng bị hối thúc đè lên vai.
Hana không đáp. Cô nàng nhíu mày khổ sở. Jack cũng vậy, tựa như có trống đánh trong óc. Trả lời xong sẽ kết thúc được tình cảnh này. Nó xoay sang vị sơn tăng, “Câu trả lời là...”
“Khoan đã!”, Hana vội đặt tay lên miệng nó chặn lại. “Anh còn nhớ nhà sư đã nói gì lúc tôi la lên gọi hai người ở Đông Đại Tự không? - Vui lòng giữ im lặng”.
Hana phấn khích reo, “Câu trả lời là im lặng!”
Đám đồ đệ ngừng hối thúc chăm chú nhìn vị sơn tăng đang đỏ bừng mặt cay cú.
“Ch-í-nh x-á-c”, ông gắt.
Jack nhìn Hana đầy thán phục, càng mừng hơn bao giờ hết vì đã để cô nàng đi cùng. Cơn đau đầu nhanh chóng trôi đi như làn sóng.
Vị sơn tăng nhảy ra khỏi ngai gỗ bước qua bước lại lầm bầm, “Ta cần một câu đố, một câu đố có khả năng vắt não ra nước”.
Phía sau, Jack thấy có một cánh cửa bị chặn bởi đám đông đồ đệ. Lúc nó đang quan sát thì một tiếng reo khiến mọi sự chú ý lại hướng về nhà sư đang nhảy chân sáo kia.
“Nói xem! Cái gì bán bởi người làm. Mua không sử dụng. Và khi dùng cũng chẳng biết?”
Câu hỏi thứ ba này còn khó hơn cả câu ban nãy. Jack gần như không thể nghĩ được gì. Mọi thứ cứ trơn tuột như lươn trạch.
Hana ngã khuỵu xuống. Jack tiến sát bên cạnh. “Hana! Cô sao vậy?”
“T... Tôi không nghĩ được nữa...”, nữ đạo chích thều thào.
Giờ thì Jack xác định được vị sơn tăng đúng là có tà thuật, ông ta đã tác động khiến chúng bị đẩy đến bờ vực của sự điên rồ.