
Jack khựng lại trước câu hỏi bất ngờ.
“Bọn tôi có thể trả tiền công,” tên còn lại, trông có vẻ già nhất hội và chỉ còn vài lọn tóc vắt qua cái đầu hói lên tiếng.
Jack lưỡng lự. Đương nhiên nó cần tiền. Nhưng trông bộ dạng vất vưởng của ba người đàn ông kia, nó tự hỏi làm sao họ có thể trả tiền công cho mình. Mà thậm chí dù họ có khả năng trả được đi chăng nữa, việc nhận lời đề nghị này đối với Jack cũng là quá liều lĩnh. Làm sao nó có thể tin họ được? Jack có nhiều đặc điểm dễ bị nhận dạng. Hành trình chạy trốn của nó sẽ bị trì hoãn thêm. Hơn nữa, biết đâu lời đề nghị kia chỉ là một cái bẫy.
Jack lắc đầu và bước tiếp.
“Làm ơn... nghe chúng tôi nói,” người có vẻ lớn tuổi nhất năn nỉ với bộ mặt nhăn nheo cầu khẩn. “Ít nhất cũng ăn cùng chúng tôi một bữa đã. Chúng tôi có cơm mới nấu.”
Câu nói vừa rồi của hắn khiến bụng Jack sôi lên òng ọc. Bộ dạng mời mọc của tên già nhất bọn cũng có vẻ thành thực. Nghe họ nói thôi thì có mất gì đâu? Cơn đói lâu ngày cồn cào ruột gan đã lấn át mọi suy tính lí trí, cuối cùng Jack gật đầu đồng ý. “Nhưng tôi không hứa hẹn gì đâu đấy,” nó nói thêm.
“Chúng tôi hiểu,” tên cầm đầu đáp, đoạn gập người cảm ơn. “Mời anh theo lối này.”
Jack đi theo ba người đàn ông xuống ngã rẽ dẫn vào một căn nhà kho dột nát ở rìa thị trấn. Mọi giác quan của Jack đều ở trạng thái cảnh giác cao độ, nó liếc nhìn xung quanh tìm kiếm dấu hiệu của một trận đột kích - dấu chân dẫn tới một con hẻm tối, tuyết rơi xuống từ trên mái nhà, căn nhà kho có thể là nơi lí tưởng che giấu một đợt tấn công bất ngờ. Nếu địch thủ của Jack đang lẩn trốn quanh đây thì hẳn chúng phải là những kẻ rất thiện nghệ.
Tên cáu kỉnh đẩy cánh cửa lỏng lẻo sang bên rồi bước vào đầu tiên. Jack đứng lại trước ngưỡng cửa, cố gắng đánh giá mức độ nguy hiểm bên trong căn nhà. Nhưng bên trong tối om như mực khiến nó chỉ nhận biết được mỗi mùi rơm ẩm mốc.
“Mong cậu thứ lỗi,” tên già nhất nói, đoạn nhẹ nhàng đẩy Jack vào trong. “Nhưng đây là căn duy nhất bọn tôi có thể thuê được.”
Một cây nến được thắp lên, ánh sáng yếu ớt đủ để Jack nhìn thấy căn phòng xơ xác với sàn gỗ cứng và một khoang gỗ sơ sài dùng để ngủ.
Tên trẻ nhất đóng cánh cửa lại sau lưng trong lúc tên cầm đầu mời Jack ngồi xuống chỗ bục gỗ trên sàn. Tháo túi hành lí ra khỏi vai, Jack đặt xuống cùng cặp song kiếm ngay bên cạnh nó. Ba người đàn ông quỳ gối đối diện nó trên mặt sàn bẩn thỉu.
“Tôi là Toge,” tên cầm đầu lên tiếng, đoạn cúi người. “Chúng tôi là nông dân ở làng Tamagashi. Đây là Sora” - người già nhất cúi đầu - “còn cậu này là Kunio.”
Nhe hàm răng mất một chiếc ra cười, Kunio phủ phục người trước mặt Jack. Lén nhìn từ dưới vành của chiếc mũ đội đầu, Jack thấy Kunio không lớn hơn nó là mấy. Cùng lắm cũng chỉ mười sáu, mười bảy tuổi.
Jack gật đầu đáp lễ, quyết định không để lộ tên thật của mình. Nó cần phải cẩn trọng trước khi biết được ý định của những người này, dù vậy nó cũng không muốn nói dối họ. Bầu không khí im lặng ngượng nghịu bao trùm, ba người nông dân bắt đầu bồn chồn sốt ruột trước vị samurai bí ẩn.
“Cơm của cậu xong rồi,” ông Sora nói nhanh, đoạn ra dấu về phía góc đằng xa của căn nhà kho.
Đến lúc đó Jack mới nhận ra người thứ tư ở trong phòng; ảnh hưởng từ lần bất tỉnh vừa rồi rõ ràng đã khiến trực giác võ sĩ của nó bị kém đi. Nó đặt tay vào thanh wakizashi rồi thận trọng quan sát khi tiến đến gần góc nhà kho mà ông Sora chỉ. Trong bóng tối, một cô gái nép người bên cạnh bếp lửa đang tàn dần. Xới phần cơm vào chiếc bát sứt mẻ, cô gái vội vàng lại gần đưa cho Jack.
Vóc người nhỏ thó với bộ kimono rách rưới, cô gái khoảng mười bốn tuổi có mái tóc ngắn rối bời và khuôn mặt tròn xanh xao, mặc dù mặt bị lem nhem bởi bụi than nhưng trông cô vẫn khá xinh xắn. Khi cô gái ngước lên nhìn Jack, nó nhận thấy đôi mắt như mắt mèo liên tục đảo từ nó sang những người nông dân và ngược lại, để lộ tâm thái sống động ẩn sau thể trạng nhom nhem.
Toge ra dấu về phía cô gái khiến cô nhanh chóng lui trở lại bếp. Lặng lẽ, cô tiếp tục xới thêm ba bát cơm nữa đưa cho ba người nông dân.
“Mời anh,” Toge nói qua cặp môi mím chặt.
“Cảm ơn,” Jack đáp lại, cố gắng không ăn ngấu nghiến hết luôn cả bát cơm. Nó không thể để họ thấy mình trong bộ dạng thảm thương. Không có đũa nên nó phải dùng tay bốc cơm. Ngay khi cơm chạm vào lưỡi, mùi vị thức ăn khiến nó buột ra âm thanh cảm kích và chúi mặt vào ăn.
“Có ngon không?” Ông Sora hỏi, khuôn mặt để lộ sự vui mừng.
Jack gật đầu. Không kìm được nữa, nó vội vàng ăn nốt chỗ cơm còn lại, nhai trệu trạo vài cái rồi nuốt chửng. Cơm khiến bụng nó ấm lên và nó cảm thấy như mình hồi sinh thêm một chút.
“Thêm bát nữa nhé,” ông Sora mời, đoạn phớt lờ cái nhìn bực bội của Toge. Ông ta ra hiệu cho cô gái nhận lại chiếc bát từ tay Jack rồi xới thêm cơm vào.
Lần này cơn đói đã được thỏa mãn phần nào nên Jack thong thả hơn. Nó không muốn ăn lấy ăn để để rồi bị đầy bụng.
“Sao các ông lại cần đến sự giúp đỡ của một samurai?” Jack hỏi, nhận thức rõ ràng về việc rồi nó cũng phải lật ngửa ván bài này.
“Để bảo vệ kho gạo của chúng tôi,” Toge giải thích trong lúc chậm rãi nhai cơm như thể mỗi hạt cơm đều là hạt cuối cùng vậy.
“Đấy đâu phải là nhiệm vụ của các samurai.” Jack đáp.
Vội vàng nuốt cơm, Toge đáp, “Có mà.”
“Gạo rất quan trọng với chúng tôi,” ông Sora thêm vào. “Nó là thứ nuôi sống cả làng nên chúng tôi không thể không thận trọng, nhất là vào mùa đông.”
“Mùa đông có nhiều kẻ trộm à?” Jack hỏi.
“Thỉnh thoảng,” Toge đáp, đoạn đặt chiếc bát rỗng xuống.
Jack cân nhắc sự việc trong một thoáng. “Làng các ông có gần đây không?”
Trong lúc Toge dẫn giải về vị trí xa xôi của làng ở rìa đồng bằng Okayama, Jack nhận ra những người nông dân này chỉ còn lại một ít cơm, trong khi bát của nó vẫn còn đầy hơn nửa. Nó liếc nhìn về phía cô gái và thấy cô đang cạo cháy ở đáy nồi. Đột nhiên nó thấy trong lòng tràn ngập tội lỗi khi ăn hết cả phần của họ.
Mặc dù bụng Jack đủ sức chứa thêm ít nhất là năm bát cơm đầy nữa, nó vẫn quyết định đứng dậy đưa bát cơm của mình mời cô gái ăn. Cô gái tỏ ra lo lắng và bối rối. Cô nhấc chiếc nồi rỗng lên ra chiều hết cơm rồi lắc đầu để thông báo rằng không còn cơm thêm nữa.
“Ăn đi,” Jack nói, vẫn đưa bát cơm của nó ra cho cô gái.
Cô gái có vẻ không hiểu tiếng Nhật của Jack khiến nó phải dúi hẳn bát cơm vào tay cô. Nhận ra ý định của Jack, cô gái lén nhìn về phía Toge nhưng không chờ sự cho phép. Thoáng mỉm cười với Jack, cô vội vàng lui vào một góc. Ba người nông dân sững người nhìn nhau trước cử chỉ hào phóng của Jack.
“Đấy! Ta thấy rõ ràng cậu ấy là samurai tốt mà,” ông Sora che tay lên miệng thì thầm với Kunio đang há hốc mồm.
“Lẽ ra anh ấy nên cho chúng ta mới phải,” Kunio lẩm bẩm trong miệng.
Jack nghe hết những lời đối thoại nhưng giả vờ như không. Nó ngồi xuống cân nhắc sự lựa chọn của mình. Những người nông dân này đã thành thực với nó và dâng lên mọi thứ họ có chỉ với một hi vọng mong manh rằng biết đâu nó sẽ nhận lời giúp họ. với tư cách là một samurai và lòng tôn thờ những quy tắc của võ sĩ đạo, Jack thấy nó cần đáp lại sự hi sinh của họ ít nhất bằng cách xem xét tình cảnh của những con người này.
Công việc có vẻ đơn giản và nó tự tin có đủ khả năng để đối phó với một vài tên trộm. Hơn nữa, bây giờ đang là giữa mùa đông, mà nó thì chẳng có chút lương thực nào, Jack khó lòng tiếp tục con đường tới Nagasaki trong thời điểm hiện tại. Nó cần lấy lại sức lực trước đã. Dù vậy nó vẫn tiếp tục cân nhắc khả năng hành trình có thể bị trì hoãn và đội quân của Shogun sẽ đuổi kịp tới nơi - Kazuki và băng đảng của hắn chắc chắn cũng đang truy lùng nó.
“Tôi đang trong hành trình khổ luyện quan trọng,” Jack giải thích. “Sẽ không thể ở đây lâu.”
“Vậy cũng được mà!” Toge lên tiếng, cố gắng bắt lấy chút cơ hội mong manh. “Chỉ một tháng thôi là đủ... đến mùa trăng non tới.”
Jack tiếp tục cân nhắc. Ngôi làng nằm cách xa hành trình chính, vì vậy kẻ thù sẽ không thể phát hiện ra nó lúc này. Hơn nữa cho đến lúc thời tiết khá hơn và đường sá quang đãng trở lại, nó cũng chẳng thể đi đâu.
“Các ông định trả công như thế nào?”
Ba người nông dân ngại ngùng nhìn nhau. Cuối cùng, Toge hắng giọng rồi lẩm bẩm, “Chúng tôi là nông dân nên chỉ có cơm và gạo thôi. Hai bữa một ngày, cộng thêm củi.”
Jack thấy lời đề nghị này có thể giúp nó hồi phục sức khỏe, nhưng không thể giải quyết vấn đề lương thực đi đường.
Nhận thấy tình thần vị võ sĩ triển vọng đang lung lay, Toge vội nói thêm, “Vậy ba bữa một ngày. Rồi anh muốn mang gì thêm trên đường khổ luyện cũng được.”
Cố gắng thắt chặt giao ước, ông Sora gợi ý, “Hay là cậu cứ thử đến thăm làng tôi xem sao? Rồi quyết định sau cũng được.”
Lời đề nghị trở nên khá hấp dẫn với Jack. Mặc dù lí trí nó cảnh báo rằng không nên dây vào thì hơn nhưng dường như đầu óc nó đã ấn định sẵn câu trả lời. Vấn đề là liệu nó có nên tin tưởng để tiết lộ danh tính thật của mình với những người nông dân này không. Tuy nhiên vấn đề này có thể được giải quyết. Nếu họ có phản ứng bất lợi, nó có nhiều cơ hội chạy thoát khỏi ngôi làng ở nơi hẻo lánh hơn là thị trấn phồn hoa nhộn nhịp này.
Hơn nữa, nói thật thì nó đâu còn lựa chọn nào khác. Nếu không nhận lời những người nông dân, nó chỉ còn cách tự vật lộn kiếm ăn ở Okayama, một thị trấn không mấy thiện cảm, đầy ắp các samurai và chẳng sớm thì muộn nó sẽ bị phát hiện.
Quay về phía người nông dân, Jack xác nhận, “Tôi đồng ý.”