
“Đúng là một công trình nghệ thuật!”, Lãnh chúa Sanada rút thanh katana của Jack ra trầm trồ khen ngợi. Ánh mặt trời phản chiếu từng vân sóng cuồn cuộn trên thân kiếm.
Lúc này Jack, Ronin và Hana đã bị áp giải đến quỳ phục dưới hoa viên khu dinh thự lãnh chúa, tay trói chặt sau lưng. Con đường bọn lính dẫn họ đi qua được trải đá đen trắng. Và liếc nhìn qua thì cả khu dinh thự này cũng được xây bởi tường trắng và cột đen. Xem ra cũng như trang phục mặc bên ngoài, mọi thứ thuộc về Lãnh chúa Sanada đều có hai màu sắc như trên.
“Tài năng của Shizu quả là không gì so sánh được”, Lãnh chúa Sanada cẩn thận cất kiếm vào vỏ nói. “Để một tên ngoại quốc dùng thật sự quá phí phạm”.
Nói đoạn đưa cặp daisho cho cận vệ, một người đàn ông đầu trọc, mắt xếch, trông mặt rất dữ dằn. Tim Jack chùng hẳn xuống. Vất vả lắm mới lấy được về, giờ lại bị người khác tước mất ngay trước mắt.
Vị lãnh chúa vượt lên trước ba tay cận vệ. “Ta cũng không ngờ lại bắt được ngươi sớm đến vậy. Thông tin tróc nã chỉ vừa mới được tình báo mang đến sáng sớm nay thôi”. Ông ta giơ ra một cuộn giấy, “Ba người lữ hành - một lãng nhân có râu, một con bé phi nhân, và một thằng ngoại quốc đeo cặp kiếm Shizu chuôi vấn vải đỏ. Tìm ra các ngươi cũng không lạ, vấn đề là tại sao lại tự dẫn xác đến vùng Nara này?”
Jack chẳng thấy lí do gì để giấu diếm cả. Mặc dù đã rơi vào tình thế ngàn cân treo sợi tóc nhưng nó vẫn muốn biết tung tích bản hải đồ của cha.
“Tôi muốn đi Nagasaki để rời khỏi Nhật Bản - như lệnh của Tướng Quân - nhưng bị vây đánh trên chân núi Iga mất sạch hành lí. Vậy nên mới đến đây tìm”.
Vị lãnh chúa thở dài kiểu mỉa mai. “Tội nghiệp quá nhỉ. Thế hành lí gồm những gì?”
“Chiếc hộp ông đang giắt trên lưng”. Jack gật đầu về phía Lãnh chúa Sanada. “Một trong số các võ sĩ của ông đã đoạt nó từ tay tôi”.
“Hoang đường. Đây là quà tặng từ quan sư Kanesuke của ta”, Lãnh chúa Sanada chỉ tên bộ hạ đầu trọc nói. “Theo ý ngươi thì ông ta là kẻ cắp ư?”
“Thế sao ngài không hỏi thử ông ấy lấy nó từ đâu đi?”, Jack nói lí.
Mặt Kanesuke trông càng khó coi hơn, nhưng Lãnh chúa Sanada không hề quay lại. “Tại sao ta phải tin lời người, một tên phạm nhân?”
“Chiếc hộp đó là quà tặng của Lãnh chúa Takatomi, thưởng công tôi ngăn chặn tên ninja Độc Nhãn Long hành thích ông ấy”.
“Lãnh chúa Takatomi?”, Lãnh chúa Sanada cắt ngang với chất giọng cao hứng. “Một người đàn ông khôn ngoan và chính trực, ngồi ngay cạnh ta trên điện Tướng Quân. Đúng là ông ấy có nhắc đến chuyện này để cầu khoan hồng cho ngươi. Nhưng nếu inro này đúng thật là của ngươi, thì phải có bằng chứng gì đó chứ?” Rồi ông tháo chiếc hộp ra cầm lên trước ngực. “Mô tả được không?”
Jack gật đầu đồng ý.
“Nhưng nếu thất bại”, Lãnh chúa Sanada nhíu mày, “thì Kanasuke sẽ được phép chặt ngay tay phải con bé hinin kia đấy nhé”.
Một tên lính tóm lấy Hana cởi dây trói bắt cô nàng phải đưa tay ra, còn Kanesuke thì rút đoản kiếm wakizashi đặt sẵn lên uy hiếp. Nữ đạo chích chỉ biết đưa cặp mắt kinh hãi tột cùng nhìn Jack.
“Họa tiết hoa anh đào”, Jack nói vội, “bằng vàng và bạc”.
Lãnh chúa Sanada không hề hài lòng. “Nhỡ đâu lúc áp giải ngươi nhìn thấy rồi nhớ thì sao?”
“Hoa bằng ngà!”
“Chưa đủ”.
“Nhưng họa tiết đúng là như thế còn gì!”, Jack nhấn mạnh trong lúc Kanesuke giơ kiếm, Hana bắt đầu la lối dữ dội.
“Thế nói xem, ngoại quốc, có tổng cộng bao nhiêu con chim đậu trên cây?”, Lãnh chúa Sanada cười ranh mãnh hỏi.
Jack vắt óc cố nhớ lại. Đầu nó trống rỗng trước áp lực quá lớn. Tiếng thét của Hana nhỏ dần thành nấc nghẹn, mặt tái nhợt khi thấy Kanesuke siết tay chuẩn bị hành động”.
“Khoan đã!”, Jack chợt nhận ra mánh khóe của đối phương. “Không có con nào!” Kanesuke nhìn chủ chờ lệnh ra tay, nhưng nụ cười của Lãnh chúa Sanada đã thay vào bằng cau có. “Chính xác”.
Điên lên vì bị phát hiện, Kanesuke định tự ý chặt tay Hana. “KHÔNG!”, Lãnh chúa Sanada trừng mắt ra lệnh. “Thằng nhóc ngoại quốc đã thắng, chuyện nó nói hoàn toàn là sự thật ” .
Kanesuke tiu nghỉu thu kiếm cúi đầu quay về vị trí. Hana vỗ tay vào ngực thở phào nhẹ nhõm.
Vị lãnh chúa mân mê chiếc hộp gỗ trong tay. “Trả lại cho ngươi cũng được, nhưng thứ này ở nơi đó chẳng có ích lợi gì đâu”. Nói đoạn ông đưa nó cho một bộ hạ khác cầm. “Thế chúng ta đã có cái hộp, kiếm... còn thứ gọi là bản hải đồ?”
Jack há hốc mồm kinh ngạc. “Ông đang giữ à?”
Lãnh chúa Sanada lắc đầu. “Ta cứ tưởng ngươi cầm chứ. Shogun đặc biệt muốn lấy lại món đồ đó”. “Lấy lại?”, Jack khó chịu. “Bản hải đồ là kỉ vật của cha tôi”.
“Ngươi thật không biết thân biết phận gì cả, samurai trẻ tuổi ạ”, lãnh chúa vừa nói vừa đi lại chỗ chiếc bàn gỗ nhỏ gõ gõ ngón tay ra chiều thất vọng. “Đáng tiếc là ngươi không giữ món đồ ấy trong tay, nếu không thì ta lập được đại công cho Tướng Quân rồi”.
Đến lúc này thì Jack lại thấy thật may khi tung tích kỉ vật cha để lại chưa lộ ra. Shogun chính là mối lo đáng sợ nhất đối với nó. Như vậy nhiều khả năng Botan vẫn giữ bản hải đồ, trừ phi hắn đã bán... ném... hay dùng nhóm lửa rồi. Trong tình thế cái chết cận kề ngay bên cổ, có lẽ Jack sẽ không bao giờ biết được sự thật.
Lãnh chúa Sanada thoáng trầm tư. Ông ngồi xuống ghế chỗ chiếc bàn được bày biện các viên đá đen trắng trông khá phức tạp, với tay lấy từ trong bát ra một viên đặt lên bàn đánh cạch.
“Ngươi đã từng chơi cờ vây chưa?”, lãnh chúa lên tiếng.
Jack lắc đầu.
“Đúng là xuất thân từ nơi kém văn minh mà!”, ông ta chê bai. “Thế thì ta nhất định phải giáo huấn ngươi về kì nghệ trước khi chết mới được!”
Nghe vậy Jack không thể kìm được bèn thốt lên. “Tại sao tôi lại muốn chơi cờ với một người đang định giết mình cơ chứ?”
“Đổi lấy tự do?”, Lãnh chúa Sanada khiến nó càng thêm kinh ngạc hết lần này qua lần khác. “Vì lòng kính trọng đối với sự trung thành của ngươi dưới trướng Lãnh chúa Takatomi, ta cho phép ngươi được đem tính mạng ra đánh cược một lần”.
“Nhưng tôi có biết chơi đâu”, Jack băn khoăn.
“À, luật lệ đơn giản lắm”, vị lãnh chúa xua tay. Ông nhìn sang phía Ronin, “Chắc ngươi biết chứ hả?”
Ronin, người vẫn luôn giữ im lặng từ đầu cuộc nói chuyện, chỉ khẽ gật đầu.
“Tốt, thế thì dành buổi sáng này dạy cho thằng ngoại quốc cách chơi đi”.
“Ngài thật quá đỗi nhân từ”, Ronin lẩm bẩm mỉa mai.
“Nhưng nếu tôi thắng”, Jack xen vào, “thì ông sẽ đảm bảo thả người chứ?”
“Ta là một võ sĩ chân chính luôn tôn thờ chữ tín”, Lãnh chúa Sanada nở nụ cười ranh mãnh.
Jack biết nó không thể đòi hỏi gì thêm. “Thế còn hai người bạn của tôi thì sao?”
Lãnh chúa Sanada suy nghĩ vài giây rồi nói, “Cũng được. Ta đang cao hứng. Tất cả các ngươi sẽ được thả... nếu thắng”.
Nói đoạn ông quay sang phía Kanesuke ra lệnh, “Phái sáu tên lính canh chừng cẩn thận. Chúng được phép sử dụng bàn cờ. Ngươi sẽ là người phụ trách, nhưng vào đây nói chuyện riêng với ta cái đã”.
Sau khi vị lãnh chúa và Kanesuke rầu rĩ tột cùng đi vào dinh thự, Ronin mới nhích lại chỗ Jack nói nhỏ, “Ông ta đang chơi trò tra tấn tinh thần đó, cậu không bao giờ thắng nổi một ván cờ vây nào đâu!”
“Nhưng luật chơi rất đơn giản còn gì?’, Hana xen vào, cố bám víu một tia hi vọng.
“Cờ vây học để biết thì rất dễ”, Ronin đồng ý, “nhưng muốn thạo phải cả đời”.