Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 10800 | 2 Đánh giá: 7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 47
CON SỐ XUI XẺO

❊ ❊ ❊

logo

“N hư thế này thì làm gì có cửa cơ chứ,” câu nói của Shiro khiến tất cả buộc phải đánh giá lại tình hình.

Ngoại trừ Akiko, những người còn lại đều đã te tua trong bộ quần áo làm ruộng rách rưới, hôi tanh mùi máu, vũ khí vô cùng hạn chế. Chỉ nhìn thôi cũng thấy đây không phải là sự chuẩn bị cần thiết cho bất kì loại nhiệm vụ nào rồi.

“Cậu nói đúng,” Tenzen lo lắng. “Chúng ta phải về làng tìm lương thực và trang bị thôi.

Nói đoạn anh phóng tầm mắt nhìn xuống thung lũng, nơi bọn võ sĩ vẫn đang lùng sục từng ngôi nhà tìm kiếm ninja để tận diệt. “Sẽ rất nguy hiểm đấy. Có ai xung phong không?”

Jack đã định giơ tay hòng nhân cơ hội này tìm cuốn hải đồ, nhưng Miyuki đã cắt ngang nó. “Có lòng tin là được,” cô nàng vừa nói vừa quay vào ngôi chùa. Những người còn lại cũng bước theo, tuy ai nấy đều cau mày khó hiểu.

Bên trong, Miyuki cúi xuống lạy trước pho tượng Phật Tổ rồi nhích đến ấn cả hai tay vào phần sàn gỗ. Một tiếng kịch phát ra, kéo theo sau là ngăn chứa đồ bí mật lộ diện. Miyuki nhặt từ đó lên một vài bộ quần áo ninja bó sát màu đen.

“Sao chỉ mình cháu biết chỗ này vậy?” bác thợ rèn Kajiya sửng sốt.

“Một lần đến viếng mộ cha mẹ cháu vô tình nhìn thấy tổ sư gia kiểm tra chúng,” Miyuki giải thích, nói đoạn phát quần áo cho mọi người, chỉ trừ Akiko. “Xin lỗi, hết rồi.”

“Không sao, tôi chuẩn bị sẵn rồi,” Akiko lịch thiệp mỉm cười.

“Vẫn chưa có vũ khí,” Shiro lên tiếng.

Miyuki trợn tròn mắt nạt lại. “Sao cậu cứ cằn nhằn hoài vậy hả? Nhiều lúc tôi nghi ngờ tư cách ninja của cậu lắm đấy nhé.”

Nói đoạn bỏ ra ngoài khu mộ, mặc kệ Shiro chống chế phía sau.

“Nhưng... đây là bia tưởng niệm gia đình cậu mà?” Tenzen hỏi.

Miyuki gật đầu, “Cậu đọc lời chú trên đó là hiểu thôi.”

Tenzen nhoẻn miệng cười rút dao găm hăng hái đào đất.

“Trên đó viết gì vậy?” Jack thì thầm nói với Akiko.

“Mong muốn điều tốt, phòng bị điều xấu.”

Giờ thì Jack cũng mỉm cười cúi xuống giúp Tenzen.

Hai người tiếp tục đào bới cho đến khi nhìn thấy một chiếc hộp gỗ sơn đen khá to. Mở nắp ra, bên trong là một loạt vũ khí và trang bị được lựa chọn kĩ càng. Hai thanh đoản đao ninjatō, bốn đôi găng sắt cùng dép gai, túi đựng đinh ám khí, khá nhiều phi tiêu các loại, hai bộ dây trèo tường, một ống thổi độc châm, dây sắt móc lưỡi hái, cùng vài túi thuốc nổ.

Miyuki cúi xuống lấy ống thổi lên. “Dù cha mẹ đã yên nghỉ, nhưng con sẽ báo thù cho cha mẹ.”

Các vũ khí khác lần lượt được phân phát, mọi người nhanh chóng chỉnh trang chuẩn bị cho nhiệm vụ sắp tới. Lúc Jack khoác áo vào thì vết cắt trên tay nó lại hở miệng.

“Để tớ buộc lại cho,” Akiko vừa cất giáp vào bao vừa nói.

Jack ngồi xuống chỗ bậc thềm, để yên cho cô bé rửa sạch và buộc chặt lại bằng lớp vải xé ra từ những tấm áo làm đồng bị vứt bỏ. Chợt nó thấy nhớ cảm giác ấm áp khi ở bên Akiko biết chừng nào. Thật ngu xuẩn khi từ bỏ những tháng ngày hạnh phúc ở Toba. Nhưng liệu còn có sự lựa chọn nào khác khi đại tướng quân đã ra lệnh xua đuổi người nước ngoài, đứa em gái lại đang sống một thân một mình nơi quê nhà xa xôi? Nếu tình thế khác đi đôi chút, có lẽ nó đã làm theo tiếng gọi của con tim rồi.

“Ổn rồi đấy,” Akiko mỉm cười.

“Cảm ơn cậu,” Jack đáp ngắn gọn, mặc dù trong lòng còn rất nhiều điều muốn nói. Nhìn ánh mắt của Akiko lúc này, nó đoán chừng cô bé cũng vậy, thế nhưng cả hai đều hiểu đây không phải là thời điểm, cũng như không gian thích hợp cho chuyện đó.

“Thôi tớ chuẩn bị đây,” Jack lầm bầm.

Đúng lúc đó thì Miyuki bước tới. Cô nàng lạnh lùng đưa mắt liếc nhìn Jack, rồi hướng sang Akiko.

“Tenzen này, cậu thật sự muốn cho cô ta đi theo hay sao? Chín là một con số xui xẻo. Không biết chừng cả đoàn sẽ bị ám đấy.”

“Miyuki,” Tenzen tinh ý dắt cô nàng đi khỏi đó, “nữ võ sĩ này rất có thể là chị gái của Hanzo. Và như vậy thì cô ta có quyền được tham gia giúp đỡ nó. Hơn nữa, chỉ có huy động mọi nguồn lực chúng ta mới hi vọng thành công được.”

Akiko nhìn Jack nói. “Tớ hiểu lí do cô ấy ghét samurai, nhưng vì sao lại cứ hằn học cá nhân vậy? Chúng ta ở cùng một phe mà?”

“Miyuki thuộc mẫu người khó cởi mở,” Jack lên tiếng bảo vệ. “Nhưng nếu đã tin tưởng rồi thì cô ấy luôn đối xử rất tử tế.”

“Thật không?” Akiko nói giọng hoài nghi.

Trong lúc mọi người ổn định lực lượng và chăm sóc thương thế, bác Kajiya vào rừng nhóm lửa nấu một ít cơm bằng gạo tìm được trong lư đồng - thêm một bí mật nữa của tổ sư gia. Bữa ăn nóng sốt ít nhiều tăng cường tinh thần và sức mạnh cho cả đội.

“Bụng đã no, trang bị cũng đầy đủ,” Tenzen tuyên bố. “Giờ chỉ cần có kế hoạch nữa thôi.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi Tiến »