
“Bọn metsuke đó đã to lại còn lông lá nữa!”, Hana thốt lên trong lúc cùng Jack và Ronin đang nhanh chóng rời khỏi trường Liễu Sinh Lưu. “Cũng may chúng mặc kimono đen gia huy mặt trời đỏ như mấy tên lần trước nên tôi mới nhận ra”.
“Lần này phải nói là may đấy, vừa kịp lúc xong việc”, Ronin xuýt xoa.
“Có phải hai tên do thám trông rất giống tinh tinh khổng lồ đó không?”, Jack hỏi Hana.
Cô nàng cười lớn. “Ừ!”
“Thế thì chỉ có thể là cặp song sinh bà con Kazuki - Raiden và Toru - võ sinh trường Liễu Sinh Lưu”.
“Như vậy khả năng trùng hợp lúc bọn chúng quay về tập luyện thôi”, Ronin nhận xét rồi dẫn đường băng qua cầu nối giữa con kênh. “Có điều quá nhiều metsuke như thế này, chúng ta cần tìm gấp một chỗ trú chân.”
“Trường cũ của Jack ổn không?”, Hana gợi ý.
“Nhưng nó ngay cạnh thành Nijo mà!”. Jack lắc đầu nguầy nguậy.
“Chính xác!”, nữ đạo chích cười tủm tỉm. “Bọn chúng sẽ chẳng bao giờ nghi ngờ một nơi như vậy cả”.
“Nhanh trí đó”, Ronin đồng tình khiến Jack không khỏi ngạc nhiên khi thấy vị samurai này chịu nghe lời Hana. “Nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất”.
Thiểu số thua đa số, Jack đành theo Ronin và Hana băng xuyên thành phố trở về trường Nhị Thiên Nhất Lưu. Công bằng mà nói, ý kiến của Hana không hề tồi. Chỉ là nó muốn giữ mái nhà thân yêu bốn năm vừa rồi vẹn tròn như trong kí ức mà thôi.
“Vào bằng cửa chính không ổn”, Ronin nói khi mọi người đã gần đến địa điểm. “Quá nguy hiểm”.
“Có một cánh cổng phụ vẫn dùng cho võ sinh đấy”, Jack nói.
Thế là cả ba xuyên qua một dãy các lối đi dẫn đến khu vực cổng phụ.
Thậm chí nơi này cũng có treo biển Đóng cửa nhân danh tướng quân, cẩn thận quan sát một lượt, Ronin mới lại gần thử mở cửa.
“Khóa trong rồi!”, vị võ sĩ định lui lại dùng sức tông.
“Để tôi thử đã”, Hana chen vào giữa. “Làm vậy khác nào lạy ông con ở bụi này”.
Nói đoạn cô nàng móc con dao giắt sau đai lưng ra. Lưỡi dao sáng bóng đầy sắc bén.
“Cái này ở đâu ra vậy?”. Ronin thắc mắc.
“Của tên cướp sún răng đó”.
“ Ăn cắp hả?”
“Làm gì có”, Hana phản đối, miệng mở rộng như thể đó là việc cuối cùng cô nàng làm trên đời. “Chính tay hắn ném đi đó chứ. Với lại, tôi còn tử tế để lại con dao cũ bù vào rồi”.
Cô chọc đầu con dao vào ổ khóa rồi vặn vẹo một hồi đến khi nghe thấy tiếng tách nhỏ. Hana quay đầu lại cười tươi với cánh cửa mở toang sau lưng.
Ronin khẽ thốt lên thán phục.
“Tốt lắm!”, Jack cảm thán, nó rất hoan hỉ khi Hana liên tục chứng minh được khả năng của mình trước mặt Ronin.
Cả đoàn tiến vào rồi cẩn thận khép cổng phụ lại như trước. Tiếng bước chân vang vọng trên con đường rải đá hoang phế. Jack cảm thấy như thể đang tiến vào một khu hầm mộ, mọi thứ đều quá khác biệt so với ngôi trường đã từng đào tạo nó.
“Không thể tin đây từng là Nhị Thiên Nhất Lưu danh tiếng lẫy lừng”, Ronin bình phẩm khi nhìn thấy Vũ Đức Điện. “Quá đáng tiếc!”
Họ bước vào đại sảnh, những cột trụ bằng gỗ cây bách vẫn hiên ngang chống mái nhà rách nát. Từng tia nắng chiều chiếu vào bên trong làm hiện rõ bụi bặm, mùi mốc nồng nặc trong không khí, khu vực đựng vũ khí bị cướp phá từ lâu. Hầu như chẳng còn lại gì ở đây sau cao trào trận chiến sinh tử lần trước, ngoại trừ một cây đoản kiếm wakizashi gãy, và thanh gươm gỗ cũ kĩ bị bỏ lại.
Bước chân ba người vang vọng giữa không gian trống vắng. Ronin nhặt thanh gươm gỗ lên vung thử rồi thở dài. “Được tập luyện ở nơi này hẳn là tuyệt vời lắm”.
Jack gật đầu đồng tình. Thật ra đối với nó Nhị Thiên Nhất Lưu không hoàn toàn chỉ tồn tại điều tốt. Thầy Kyuzo, vị võ sư thể thuật thấp bé nhưng mạnh mẽ vẫn thường đem anh chàng ngoại quốc này ra làm bia biểu diễn các thế đánh mới cho học trò. Một lần ông ấy còn phạt bắt Jack phải thức trắng để lau từng miếng ván sàn võ đường nữa. Jack thầm nghĩ nó sẵn sàng trải qua tất cả những điều đau khổ đó, để đổi lại là mái trường này trở về như trước kia.
Mọi người rời Vũ Đức Điện đến Điệp Trùng Đường.
“Đẹp quá!”, Hana thốt lên, tay liên tục miết theo những tấm tranh lụa hình bướm và anh đào.
Một vài cái bàn vẫn được dựng sẵn như thể đang chờ học viên và võ sư đến dùng bữa. Jack thậm chí có thể hình dung ra cảnh tượng thầy Masamoto hiên ngang xuất hiện từ phía cánh cửa, nhưng sự thật chỉ là vết máu khô còn vương lại khắp nơi. Saburo từng được băng bó vết thương tại đây, vào cái đêm mở đầu cho sự kết thúc.
Jack tự hỏi không biết thằng bạn của mình, cũng như Kiku, người tình nguyện ở lại chăm sóc nó giờ đây ra sao. Nếu vẫn còn sống thì họ cũng đang ẩn náu như nó, hay nhanh chóng trốn khỏi nanh vuốt bè lũ tướng quân rồi?
Trong lúc Jack thả hồn theo dòng suy nghĩ thì Ronin đã tìm được nhà bếp. Lát sau ông mang về một ít bát, ba đôi đũa, và một bộ dụng cụ nấu ăn.
“Đến giờ ăn rồi. Cậu sẽ cần nhiều sức cho trận chiến ngày mai đấy”.
Vị võ sĩ dẫn đường ra ngoài rồi ra lệnh cho Hana đi nhặt củi từ đống đổ nát của Phượng Hoàng Đường. Xong ông tìm một chỗ thích hợp tại Nam Thiền Viên để nhóm lửa, cuối cùng dừng lại tại một hòn đá dưới gốc cây, có lẽ để ngăn khói bốc lên. Trong lúc nấu cơm, Hana xắt rau củ còn Jack sơ chế con cá Ronin mua trước đó bằng số tiền ít ỏi trong hành lí.
Khi mọi thứ chuẩn bị xong Jack lại chẳng muốn ăn nữa. Nó không thể xua đuổi nỗi buồn về quang cảnh của ngôi trường, cũng như lo lắng cho trận chiến ngày mai. Việc có mặt tại Nhị Thiên Nhất Lưu khiến Jack nhận ra rất lâu rồi nó chưa luyện kiếm, chứ đừng nói đến tuyệt kĩ Nhị Thiên.
“Tôi muốn đi dạo một lát”, Jack mỉm cười ái ngại khi Hana xới cơm cho nó.
“Còn tôi thì muốn uống cho say”, Ronin nhấc bình rượu sake lên môi.
“Anh phải ăn chứ, Jack...”, Hana lo lắng.
Ronin khẽ lắc đầu ý bảo cứ để nó tự do.
Jack lang thang khắp ngôi trường bỏ hoang. Trời nhập nhoạng tối tạo cho nó cảm giác như Nhị Thiên Nhất Lưu chỉ đang ngủ, chứ chưa chết hẳn. Leo lên các bậc thang, Jack thấy mình đứng trước Phật Điện, cánh cửa gỗ lớn trật bản lề xiêu vẹo. Nó bước vào bóng tối bên trong.
“Xin chào?”, Jack lên tiếng.
Đáp lại chỉ là tiếng vọng văng vẳng. Nó chẳng biết mình làm vậy vì cái gì nữa.
Bức tượng Đức Phật không người thờ phụng nằm đìu hiu giữa sảnh. Phía trên treo chiếc chuông to tựa như vương miện cao quý. Ánh nắng chiều tà khiến Đức Phật như tỏa sáng. Càng lúc Jack càng bước lại gần hơn trong vô thức, băng qua căn phòng quỳ xuống phía trước.
Nó chắp tay, cầu nguyện. Cho Saburo, cho Kiku, cho thầy Masamoto, cho vong linh của Yamato. Cho tình cảm với Akiko, và cuối cùng... cho Jess, đứa em gái vẫn đang chờ ở Anh Quốc.
Những lúc đứng trước lằn ranh của sự sống và cái chết như thế này, Jack luôn hướng suy nghĩ về bạn bè và gia đình để tự nhắc nhở bản thân rằng mình nhất định phải sống.
Giá mà có thầy Yamada ở đây. Vị thiền sư ấy luôn có câu trả lời cho mọi tình huống khó khăn nhất, dù rằng lời nói của ông không phải bao giờ cũng dễ hiểu.
Bất thình lình một âm thanh vang lên khiến quạ trên mái nhà bay tán loạn.
Jack quay phắt lại. “Ai đó?”
Chỉ có tiếng cười văng vẳng từ xa đáp lại.
Nó xoay sang hướng khác, cặp mắt liên tục đảo quanh Phật Điện hoang tàn. Phát hiện thấy ánh sáng đỏ trên bức tượng Phật bằng đồng, Jack khô họng đi vì sợ hãi.
Không phải chứ?
Các giác quan của Jack hoạt động hết công suất, bóng đêm như thể chuyển động.
“Ta có một câu hỏi, chàng trai trẻ! Cái gì tốt hơn thần, ác hơn quỷ? Người nghèo có nó, người giàu muốn nó, ai ăn nó phải đổi bằng mạng. Nếu cậu trả lời được thì ta sẽ cho cậu manh mối”.
“Làm sao tôi biết được”, Jack thều thào bằng chất giọng lọt thỏm giữa không gian tĩnh mịch. Câu đố của vị sơn tăng vẫn day dứt ám ảnh trong đầu nó.
Một lúc sau, Jack đứng dậy vòng ra sau pho tượng Phật, tay thủ thế sẵn sàng chiến đấu bất kì lúc nào.
“Nghe này! Thứ cậu tìm đã mất. Thứ cậu cho sẽ trở lại. Thứ chống lại cậu sẽ biến mất. Và điều cậu muốn là không thể”.
Đập vào mắt Jack là một con quái vật khổng lồ màu đỏ, trông rất đáng sợ với hàng ria rậm, nhãn cầu duy nhất màu đen tỏa sáng. Nó hoảng loạn đến mức phải một lúc mới nhận ra đây chỉ là búp bê Daruma ngoại cỡ. Sốc nặng, Jack chạy như bay khỏi Phật Điện.
Nó phóng mình ra ngoài, tim đập liên hồi trong lồng ngực. Dù biết chỉ là ảo ảnh nhưng nỗi sợ là có thực. Jack thậm chí cảm tưởng như vị sơn tăng đang hiện diện ở đó khiến nó nổi hết cả da gà.
Chưa kịp hít thở lấy hơi thì tiếng thét của Hana đã vang lên…